- Trang Chủ
- Hàn Quốc
- Sự Trở Lại Của Anh Hùng Cấp Thảm Hoạ (Dịch)
- Chương 10: Trong lúc tao vắng mặt, chúng mày diễn kịch vui gớm nhỉ? 2
Hơn nữa, lúc nãy thông báo nói là kỹ năng do anh "tự tạo ra" chứ không phải "được ban tặng".
'Vậy là không cần ký hợp đồng với lũ Thần đó vẫn xài được kỹ năng Thần Vị à?'
Nhưng rồi Lee Gun cũng chẳng buồn bận tâm nữa.
Ngay từ đầu, anh đã là diện tự thức tỉnh sức mạnh mà không cần Thần thánh nào giúp đỡ.
Bây giờ có thêm chút lạ lẫm này cũng chẳng đáng để ngạc nhiên. Năng lực hay ma lực của anh vốn dĩ là đồ "tự túc", không phải đi mượn như lũ kia.
'Chốt lại là: mình đã chết một lần, và cái chết đó vô tình thỏa mãn điều kiện quái quỷ nào đó.'
Thôi thì chắc anh sẽ tha mạng cho thằng bạn thầy bói dỏm một lần vậy.
Và trên hết...
'Như thế này thì mình còn lý do gì để phải khúm núm trước lũ chó đó nữa đâu nhỉ?'
Khóe môi Lee Gun nhếch lên một nụ cười dữ dằn.
Nhìn thì giống như đang cười, nhưng trong đôi mắt ấy chỉ toàn là sát ý.
Anh sẽ không bao giờ quên được cái cảm giác bị một bàn tay đẩy mạnh vào hố tử thần năm đó.
'Chắc chắn là một trong những đứa đứng gần mình lúc đó.'
Anh đã có vài cái tên trong danh sách đen. Và một khi đã thế này, anh định sẽ làm cho ra nhẽ.
'Đứa nào thì chưa biết, nhưng riêng thằng khốn đâm sau lưng tao thì cứ đợi đấy. Tao sẽ trả lại cả vốn lẫn lời.'
Bẻ cổ nó ngay lập tức hay dắt nó đi tham quan địa ngục, cách thức thì còn tùy vào tâm trạng.
Việc đầu tiên là phải tóm được hung thủ.
Còn những đứa còn lại?
Tùy vào việc chúng nó có là đồng phạm hay không mà anh sẽ có cách "chăm sóc" riêng.
'Nghĩ lại thì, tao còn phải cảm ơn chúng mày đấy.'
Đôi mắt Lee Gun lóe lên tia nhìn sắc lẹm.
Làn da sần sùi vết bỏng giờ đã mịn màng như da em bé, cơ thể thì nhẹ nhõm hơn cả thời kỳ đỉnh cao.
Dù việc "hồi xuân" hơi nằm ngoài dự tính, nhưng nghĩ lại thì tuổi thật của anh lúc đó đã là 70.
Đến những chỗ "không nên chết" cũng đã chết lâm sàng cả rồi, nên được trẻ lại thì ai mà chả thích.
Thế nên, nếu không phải đồng phạm mà biết điều hợp tác...
'Thì tao cũng định rộng lượng tha thứ cho khoảng bằng cái móng tay của con bọ chét...'
Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị dập tắt ngay lập tức.
"Trời ạ, làm sao mà ngài Lee Gun còn sống được chứ!"
"!"
Đám thợ săn đang nhìn vào cái gì đó và gào lên.
"Nếu có dấu vết sinh vật chui ra từ đó thì chắc chắn là quái vật rồi, lũ đần này!"
Họ vừa dán mắt vào điện thoại xem tin tức vừa tặc lưỡi.
Lee Gun tò mò nghé mắt sang xem, cậu nhóc bên cạnh thấy thế liền đưa máy cho anh.
Lee Gun hơi khựng lại khi lần đầu thấy cái "điện thoại thông minh" này.
'Cái quái gì đây?'
Một người đến từ năm 2005 như anh không khỏi kinh ngạc trước công nghệ này. Nhưng giờ không phải lúc để quan tâm chuyện đó.
"Này, em thử nghĩ xem. Theo lẽ thường thì sống trong đó suốt 20 năm có nghe được không?"
"Khổ chủ" đứng ngay cạnh nghe xong chỉ biết giật nảy mình.
Đúng như dự đoán, màn hình điện thoại ngập tràn những dòng tít gây sốc:
<Liệu anh hùng của Hàn Quốc có trở lại sau 20 năm?>
<Mỹ khẳng định: "Không thể là Lee Gun. Anh ta đã chết từ 20 năm trước.">
Lee Gun dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa đọc.
'20 năm trước?'
Anh quay ngoắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Qua cái logo "Thiên đường Kimbap", anh nhìn thấy đại lộ thênh thang. Vì vừa mở mắt đã ở đây nên anh chưa kịp quan sát kỹ, bên ngoài đang là mùa hè.
Tất nhiên, dòng thời gian trong Tòa tháp và bên ngoài là hoàn toàn khác nhau.
Trước khi đi chinh phạt, anh cũng đã mang theo trang bị để đo sự chênh lệch này.
Theo tính toán của anh, thời gian trôi qua bên ngoài cùng lắm là 5 năm.
Vậy mà giờ lại là 20 năm?
'Điên rồ thật sự!'
20 năm thì không phải mất tích nữa, chắc chắn là xanh cỏ trên giấy tờ từ lâu rồi!
Có vẻ thời gian anh đi săn quái vật dài hơn anh tưởng.
Nhưng thấy ánh mắt của Lee Gun như vậy, cậu nhóc lại hỏi đầy hy vọng:
"Anh ơi, biết đâu được? Anh cũng chui ra từ hướng Tòa tháp mà."
Gã đàn ông trung niên bên cạnh cười khẩy:
"Lee Gun đúng là vị anh hùng mà cả nhân loại thương nhớ, nhưng thằng nhóc này chỉ là fan cuồng thôi. Nhìn cái bộ dạng nó đang mặc là biết."
"Ơ? Nhưng mà..."
"Dào ôi, phần bình luận nổ tung rồi kìa. Lũ lều báo lại được dịp kiếm chác. Mà thôi, tầm cỡ Lee Gun thì cũng xứng đáng."
Lee Gun lướt ngón tay xuống phần bình luận của bài báo.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận