Anh, sân bay Manchester.
Rè rè.
Hugo cau mày nhìn cái điện thoại đang rung bần bật.
Cái máy cứ gào thét lên như muốn bảo:
"Này thằng chủ kia, nhấc máy hộ bố mày cái!", nhưng Hugo chỉ tổ nổi gân xanh trên trán. Lần này đến cả điện thoại cá nhân cũng réo liên hồi.
'Vừa vừa phai phải thôi chứ. Đây là cuộc thứ 60 rồi đấy!'
Hai mươi năm trước, Hugo vốn là một trong số những Thánh nhân của <Hoàng đạo 12 cung> – những kẻ từng bị thằng bạn thân Lee Gun gọi là lũ tiên tri rởm.
Hắn là người đứng thứ 9, sở hữu danh hiệu "Xạ thủ rực cháy" thuộc <Thần Cung Tòa>.
Lúc này, Hugo Otis cảm giác như huyết áp mình sắp tăng kịch trần đến mức phải đi cấp cứu. Tất cả là tại đống cuộc gọi điên cuồng từ sáng tới giờ.
Dĩ nhiên, lúc đầu thấy điện thoại nổ tung, hắn còn tưởng có lệnh triệu tập khẩn cấp gì cơ.
'Hóa ra toàn lũ nhà báo.'
Mấy gã đó cứ nhảy vào hỏi cảm tưởng của hắn thế nào, làm hắn tự hỏi không biết cái đám này đồng loạt phát điên rồi hay sao. Đúng là làm bạn với Lee Gun thì cái nghiệp gánh cũng nặng thật.
Mãi cho đến khi hắn nổi khùng lên, dọa sẽ kiện cho bằng sạch, báo cảnh sát cho bay màu hết cả lũ thì thế sự mới tạm yên ổn được đôi chút. Thế mà yên được bao lâu cơ chứ?
'Chưa đầy một tiếng đâu, lũ ôn thần ạ.'
Lại còn gọi vào số cá nhân mà chỉ người quen mới biết?
Dù có giấu kỹ thì cái đám thính tai đó cũng mò ra được thôi. Thực tế là vài ngày trước cũng có gã phóng viên mặt dày dám dùng số cá nhân làm phiền hắn rồi.
Và quả đúng như dự đoán.
Rè rè.
Từ 30 phút trước, có một số máy lạ cứ bám dai như đỉa. Bình thường thì còn cân nhắc xem có nên nghe hay không, đằng này số hiển thị lại là 1541 – cuộc gọi người nhận trả tiền.
'Gọi Collect Call á? Cái lũ giẻ rách này.'
Đúng là hết trò rồi hay sao mà dùng đến cả chiêu này.
Hugo Otis nhìn cái điện thoại như nhìn con muỗi giữa đêm khuya. Cuối cùng, khi cơn rung phẫn nộ tắt đi rồi cái số đó lại tiếp tục gọi lại, hắn chỉ biết thốt lên:
"Hừ."
Hugo thẳng tay chặn luôn số đó. Thậm chí còn tắt mẹ nguồn cho rảnh nợ.
Vốn dĩ với số cá nhân, nếu không phải người quen thì hắn chẳng việc gì phải nghe. Huống hồ hắn còn đoán được tỏng cái lý do chúng nó tìm mình là gì.
'Lại còn tin đồn Lee Gun còn sống nữa chứ, đúng là nực cười hết chỗ nói.'
Cái tên thực sự đã lâu lắm rồi không nghe thấy khiến hắn chẳng thể giấu nổi vẻ khó chịu. Ngay cả khi lúc này hắn đang phải nghe điện thoại từ Chính phủ nước nhà.
-Cậu Hugo, có nghe thấy tôi nói gì không?
"Xin lỗi nhé, nhưng nếu là bảo tôi đi tìm thằng cha thứ 13 kia thì cho tôi kiếu."
-Hugo!
Người ở đầu dây bên kia là Thủ tướng Úc. Quả nhiên lại là chuyện liên quan đến Lee Gun. Bảo sao mà chẳng điên.
"Đừng có lôi tên người chết ra nữa. Chẳng phải 20 năm trước đã công bố hắn chết rồi sao?"
-Khoan...
"Giờ còn định làm gì nữa."
Hắn nuốt ngược câu "Giờ các người lấy mặt mũi nào mà đi tìm vị anh hùng đó" vào trong.
Cái lúc hắn gào lên là thằng chả chưa chết đâu thì chẳng ai thèm nghe, giờ thì lại cuống cuồng lên.
"Lúc đó các người còn bảo nguy hiểm nên không cho lục soát cả Tòa tháp cơ mà?"
-Không, lúc đó là vì...!
Nhưng ngay đúng lúc ấy.
"Aaa!"
Một tiếng hò hét vang dội khiến Hugo Otis giật mình quay ngoắt đầu lại.
Tiếng hét lớn đến mức từ những người đang chờ lấy hành lý, nhân viên vệ sinh cho đến cả tiếp viên hàng không cũng phải giật bắn mình.
Âm thanh phát ra từ phía sảnh chờ sân bay. Đó là kiểu tiếng gào thét giống như lúc đội nhà bị thủng lưới trong trận đối đầu giữa Hàn Quốc và Nhật Bản tại World Cup vậy.
Tin tức từ London đang được phát trên màn hình lớn ở sảnh chờ.
Đám phóng viên trên TV cứ gào thét đến đỏ cả cổ để đưa tin. Tin tức từ London thực chất là chuyện của ngày hôm qua. Màn hình nhanh chóng chuyển cảnh.
Buổi phỏng vấn tiếp tục với những thành viên Đoàn Thánh Hiệp châu Âu đang cố che giấu sự nhục nhã.
Chân mày của Hugo Otis – kẻ bị triệu tập đến để dọn dẹp đống rác của lũ này – giật liên hồi.
Ai đó có thể nói rằng Lee Gun chẳng qua chỉ là một anh hùng đã chết được thần thánh hóa lên thôi, nhưng Hugo thì biết rõ hơn ai hết.
'Hắn là kẻ mạnh nhất trong số 13 người.'
Đó không phải là lời nói vì tình bạn. Vì đã từng là đồng đội kề vai sát cánh, hắn khẳng định điều đó chắc chắn hơn bất kỳ ai. Cái Tháp Ác Ma đó, nếu không có Lee Gun thì việc chinh phạt là nhiệm vụ bất khả thi.
Thế nhưng.
'Ở cái chỗ đó, làm sao mà sống sót một mình được chứ.'
Dĩ nhiên, hắn không trực tiếp nhìn thấy cái chết của Lee Gun, cũng không thấy cảnh Mắt Đỏ bị hạ.
Lúc đó hắn đang ở ngoài Tháp.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận