'Cái thằng ngu này, đáng lẽ mày phải nhận chứ! Mày có biết đất Seoul bây giờ giá thế nào không hả? 20 năm qua giá nhà chắc phải tăng cả đống tiền rồi!'
Cái đống di sản được thừa kế đó, chỉ cần bóp cổ bắt nó nôn ra là xong mà!
Sau khi nhìn qua giá bất động sản và suýt thì phun ra một ngọn lửa "breath", Lee Gun hạ quyết tâm:
'Tìm được mày thì tao cho mày đi chầu trời cùng cái con Thần Linh bảo hộ của mày luôn.'
Vốn dĩ cuộc sống của hắn đã đủ túng quẫn vì phải cống nạp sạch cho lũ kia để chữa trị cơ thể. Cứ tưởng thoát cảnh phải khúm núm, vừa có lương vào tài khoản là bị trừ sạch rồi chứ.
'Dù sao thì, cũng hơi rắc rối đây.'
Thực ra tài sản bị trấn lột nhiều rồi nên hắn cũng chẳng buồn bận tâm thêm. Vấn đề là hiện tại hắn chẳng có lấy một đồng dính túi để trang trải sinh hoạt hay chỗ chui ra chui vào.
À thì, về chỗ ở thì Chính phủ cũng có đặc cách xây cho hắn một cái biệt thự, cơ mà...
<Đền thờ Lee Gun. Kể từ sau sự cố, đám đông khắp nơi đổ về tế lễ>
Mẹ kiếp, mình lại biến thành cái đền thờ để người ta cúng bái rồi!
Nhìn cái tin tức mà Lee Gun không tin nổi vào mắt mình.
Được thần thánh hóa thì cũng cảm ơn đấy, nhưng cái gì cơ?
'Năm nào cũng tổ chức đám giỗ ở đó á? Lại còn biến thành thánh địa cho người ta tham quan?'
Lần đầu tiên hắn biết cảm giác xấu hổ đến mức muốn độn thổ là như thế nào. Thà cứ làm cái bảo tàng như mấy ông siêu anh hùng Mỹ bị đóng băng có khi còn đỡ hơn.
'Thằng ranh con nào nghĩ ra cái trò này vậy trời.'
Vừa nhìn thấy là hắn đã muốn chết vì nhục rồi. Đúng là không thể trông mong gì vào mấy lão chỉ biết ngồi bàn giấy mà.
'Mà giờ mình có đi rêu rao mình là Lee Gun thì chắc tụi nó cũng bảo mình là thằng điên thôi.'
Hồi xuân thì tốt thật đấy, nhưng cái khoảng cách ngoại hình trước và sau khi chết nó hơi (?) bị lớn quá.
Dĩ nhiên là có cách tìm đến truyền thông để khẳng định thân phận, nhưng mà...
"Oa, báo chí toàn thế giới loạn hết cả lên rồi. Mấy trang tin lá cải cũng nhảy vào hít drama kìa."
"Cũng phải thôi. Là Lee Gun chứ có phải ai đâu. Mà thế này còn là nhẹ đấy. Chỉ cần tìm được một mảnh giáp của ông ấy thôi chắc cả thế giới này nổ tung luôn quá."
Việc gì phải làm cái trò để lũ khốn nạn đó hưởng lợi ngay khi mình vừa trở về cơ chứ.
'Cái lũ còn chẳng cho mình nổi thời gian để ăn bát mì tôm.'
Nghĩ lại mà thấy kinh hãi. Chúng nó không chỉ xâm phạm đời tư mà còn sỉ nhục nhân phẩm của hắn đủ kiểu. Cuối cùng vì không chịu nổi, hắn đã bê nguyên cả nồi mì đang sôi ném thẳng vào đầu đám phóng viên, chỉ tiếc là phí mất mấy con tôm hùm hắn vừa bỏ vào.
Nên là bây giờ cứ để tụi nó sủa gì thì sủa. Như vậy mới dễ quan sát động thái của lũ kia.
'Mà thực ra với cái diện mạo này thì phóng viên cũng chẳng tin nổi đâu.'
Người nhớ được khuôn mặt này đã biến mất hết rồi, còn đống hồ sơ cũ của hắn cũng bay màu từ cái thời văn minh lạ xâm lăng.
Hắn thử gọi điện đến bệnh viện nơi lưu giữ hồ sơ bệnh án của mình, nhưng kết quả là:
Lee Gun nở nụ cười đầy thú vị.
Dù có vẻ sẽ phát sinh nhiều vấn đề đấy, nhưng hắn chẳng quan tâm.
'Cứ túm đầu lũ đó kéo ra ngoài là tụi nó khắc tin thôi.'
Ánh mắt Lee Gun lóe lên tia sáng sắc lẹm.
Tóm lại là vẫn kẹt. Phải tìm được bọn nó đã, mà mấy đứa mình biết thì không liên lạc được, với cái tình trạng này thì tiền xe còn chẳng có chứ đừng nói là cơm cháo, khéo lại phải đi ngủ gầm cầu.
'Làm sao giờ nhỉ. Hay là đi cướp ngân hàng nước láng giềng? Hay đi trấn lột vài đứa?'
Đang nửa đùa nửa thật tính toán trong đầu khi cả đám bước ra khỏi cửa hàng thì:
[Cảnh báo. Có kẻ đang theo dõi.]
'!'
Lee Gun khựng lại khi nghe thấy tiếng thông báo. Hắn nheo mắt cảm nhận một hơi thở quen thuộc. Dù rất yếu nhưng chắc chắn là nó.
'Thần lực.'
Và rồi những tiếng xì xào lọt vào tai.
"A thật tình, cái tên Lee Gun này. Đi đâu cũng nghe thấy réo tên, ồn ào vãi chưởng."
"Chuẩn luôn. Một mình lão ta thầu hết tin hot toàn thế giới luôn rồi đấy? Mà nhìn đi nhìn lại cũng chỉ là một lão già hết thời được thần thánh hóa thôi mà."
Đi tới là một cặp đôi trẻ tuổi ăn mặc sang chảnh. Cảm nhận được ma lực tỏa ra, chắc chắn không phải dân thường.
"Nhờ lão ta mà chuyện Đoàn chúng ta có tín đồ cấp cao thăng hạng cũng bị dìm nghỉm luôn."
"Hừ, lão ta chẳng qua là đi ké với 12 Thánh nhân nên mới được tung hô thôi. Mấy đứa ngu ngốc bên ngoài chẳng biết cái vẹo gì cả."
"Đúng đấy. Thực tế là giờ lão ta có hiện hồn về chắc cũng chẳng bằng anh em mình đâu."
Vừa lúc đó, bọn chúng chạm mắt với Lee Gun. Và ngay lập tức.
"Cái gì đây, lại thêm một thằng nhái Lee Gun nữa à?"
Mặt hai đứa nó nhăn như khỉ ăn ớt. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, bọn chúng bắt đầu cười khẩy. Rồi chúng cố tình cao giọng khi đi lướt qua hắn.
"Lũ đần. Cứ tưởng Lee Gun đó kinh khủng lắm. Có khi thực tế lão ta chỉ là hạng bét thôi."
"Thì nghe bảo ở Tháp Ác Ma lão cũng chỉ núp sau lưng 12 người kia rồi lăn đùng ra chết còn gì?"
"Thì đấy, cái lũ hàng nhái bắt chước Lee Gun này thì biết cái quái gì đâu."
Thằng ranh đó cố tình phả khói thuốc vào mặt Lee Gun. Làn khói thuốc nồng nặc tạt thẳng vào mặt hắn.
Lee Gun bật cười đầy khinh bỉ.
Để xem lũ nhãi ranh này định diễn trò gì nào?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận