Trên đời này có thứ gọi là "gia giáo trên bàn ăn".
Tất nhiên, mỗi nhà mỗi cảnh, cha mẹ dạy dỗ thế nào còn tùy vào tính nết của phụ huynh.
Nhưng mà...
"Mẹ kiếp, lũ otaku rác rưởi. Biết thế hồi nãy vả thêm phát nữa cho bõ ghét."
"Thôi anh yêu, bớt giận đi. Nói chuyện với ngữ đó chỉ tổ bẩn mồm anh thôi."
Ít nhất thì tôi cam đoan, cha mẹ của hai cái loa phóng thanh kia chắc chắn không dạy con mình dùng cái mồm để phun ra những lời rác rưởi như thế.
Lee Gun nở một nụ cười rạng rỡ.
Thế nhưng, cặp đôi kia lại nhìn anh với vẻ khinh bỉ rồi cười khẩy.
"Cái Tháp Ác Ma đó chắc chắn là do lũ chúng nó dựng chuyện lên thôi. Cũng vì thế mà cái thằng ất ơ Lee Gun mới được ké chút danh tiếng."
"Không sao đâu anh, để lát nữa em bồi bổ cho anh sau. Chấp gì hạng người đó."
"Hừ, thôi thì tao nhịn. Đúng là cái loại nghèo hèn rách nát."
Thậm chí còn gọi một người lần đầu gặp mặt là "loại nghèo hèn".
Đến như anh đây, ít nhất cũng phải nhìn mặt đối phương 10 giây rồi mới chốt hạ là "thằng chó" được chứ.
Mà nói đi cũng phải nói lại, anh cũng thắc mắc mãi.
Tại sao ai cũng gọi anh là đồ giả mạo nhỉ?
Hồi nãy lão họ Hwang ngoài tháp cũng cứ khăng khăng bảo anh là fan cuồng của Lee Gun.
'Chắc chắn không phải vì cái mặt này mà bị coi là hàng fake rồi.'
Bộ giáp da duy nhất để người đời nhận diện được anh thì đã bị anh vứt xó từ lúc thoát tháp vì vướng víu.
Thế nên giờ họ dựa vào cái quái gì để bảo anh là hàng nhái thì anh cũng chịu, mà thôi, quan tâm làm gì cho mệt xác.
"Này, hai con gián kia."
Lee Gun cất tiếng gọi cặp đôi vô giáo dục đó.
Cả hai giật mình quay lại.
"Cái gì? Gián á?"
"Mày vừa gọi bọn tao đấy à?"
"Phải, hai con khỉ đột kia. Chính là các ngươi đấy."
Anh ngoắc tay, cái kiểu như đang gọi mấy con cún.
Cặp đôi kia ngớ người ra rồi bật cười vì thấy quá lố bịch.
"Thằng điên này..."
Trong khi đó, cậu thiếu niên và lão Hwang đứng cạnh anh thì sợ đến mức tái mét mặt mày.
Cũng phải thôi.
'Tiêu rồi, đó là người của Đoàn Thánh Binh Song Tử!'
'Sao lại đụng đúng bọn này cơ chứ!'
<Đoàn Thánh Binh> nói trắng ra là một tập đoàn chiến đấu. Một lũ thức tỉnh giả chuyên bảo vệ thành phố và tôn thờ 12 vị Thần cùng 12 vị Thánh nhân.
Hai người họ run lẩy bẩy khi nhìn vào chiếc áo cardigan màu xanh của gã đàn ông kia. Nhìn qua thì chỉ là một chiếc áo bình thường có đính logo đặc biệt, nhưng thực tế thì không.
Đó là món đồ trứ danh được ban phước bởi sức mạnh của vị Thần nước láng giềng!
'Khốn kiếp, sao bao nhiêu người không đụng lại đụng đúng lũ thuộc Đoàn Thánh Binh top 1 Hàn Quốc cơ chứ!'
Ngược lại với sự lo lắng đó, cặp đôi kia lại tỏ ra khoái chí. Bị gọi lại thì hơi bất ngờ thật, nhưng ngay từ đầu chúng đã chẳng có ý định tốt lành gì.
Quả nhiên, gã đàn ông tiến lại gần Lee Gun như thể hôm nay là ngày hoàng đạo để gã hành người. Gã rít một hơi thuốc, khóe môi nhếch lên một nụ cười quái dị.
"Sao hả, thằng otaku rác rưởi? Bị nói là hàng nhái Lee Gun nên nhột à?"
Gã đàn ông có vẻ định lấy điếu thuốc đang cháy dí thẳng vào mặt Lee Gun.
"Hay là tao xúc phạm thằng Lee Gun mà chúng mày tôn thờ nên mày định nổi điên... Hự?!"
Lưỡi gã suýt thì đứt làm đôi.
"Ư... ứ...!"
Một cơn đau thấu trời xanh chạy dọc ống chân.
Một cú đá ra trò.
Đau đến mức không thốt lên lời.
Gã đàn ông há hốc mồm, cố ngước đầu lên thì thấy Lee Gun đang cười.
Nhái với chả không nhái.
"Hút thuốc nơi công cộng thì việc đầu tiên là phải xin lỗi chứ nhỉ?"
"!"
"Với lại, ngay từ đầu..."
"?"
Ngón trỏ của Lee Gun đưa lên trước mắt gã.
Và rồi.
Rắc!
"Áaaa!"
Lee Gun búng tay một phát, một lực lượng kinh hồn bạt vía nện thẳng vào cằm gã.
Đúng nghĩa là tiếng xương vỡ vụn.
Lee Gun nhếch mép cười đểu.
"Hút thuốc lá là không tốt cho sức khỏe đâu con trai."
Gã đàn ông ngã ngửa ra sau, điếu thuốc cũng rơi rụng lả tả.
Chứng kiến cảnh đó, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc. Đặc biệt là cậu thiếu niên định giúp anh bỏ chạy, giờ mặt mũi đã trắng bệch không còn giọt máu.
Cũng phải, đối thủ là người của Đoàn Thánh Binh Song Tử - cái lũ lộng hành khắp châu Á.
Thật không thể tin nổi.
'Bọn đó toàn là quái vật từ cấp A trở lên cơ mà...!'
Vậy mà chỉ bằng một cái búng tay, gã hộ pháp đó đã bay màu? Lũ người mà dù có dùng máy xúc đẩy cũng chẳng nhúc nhích đó ấy hả?
Nhưng mặc kệ ai kinh ngạc hay không, Lee Gun ung dung nhặt điếu thuốc mình vừa hất văng lên.
Anh thong thả đi tới chỗ gã đàn ông đang nằm đo đất.
Lee Gun túm tóc gã, giật ngược lên một cách thô bạo.
"Nói xem nào. Mặt tao nhìn giống cái gạt tàn lắm à? Hả?"
"......!"
Gã đàn ông bị túm tóc chẳng thốt nên lời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận