Không, cái này không phải là ngón tay nữa, nó là vũ khí hủy diệt rồi!
Lực tay của thằng nhóc này vượt xa mọi logic thông thường. Thậm chí khu vực này còn là Khu Vực Phi Chiến Đấu, nơi sức mạnh của các vị Thần khác bị kìm hãm.
Ngay cả những năng lực giả cấp cao cũng không thể phát huy sức mạnh như thế này được.
'Cái quái gì thế? Không cảm nhận được hơi thở của vị Thần nào, rõ ràng chỉ là một con kiến thợ...!'
"Kiến thợ" là từ để chỉ những công dân bình thường.
Những kẻ hàng tháng nộp thuế bảo hộ để nuôi béo các Đoàn Thánh Binh của 12 vị Thánh nhân.
Nói cách khác, là lũ chưa thức tỉnh, thường được gọi là bình dân.
Thế nên gã mới thấy vô lý đùng đùng.
'Mẹ kiếp, chuyện quái gì đang xảy ra thế này...!'
Dù sao thì gã cũng không thể nằm im chịu trận trước mặt bạn gái được, lòng tự trọng không cho phép.
Đối phương chỉ là một thằng nhóc trung học bé hơn gã cả vài cái đầu.
Dù sức mạnh bị kìm hãm một nửa, nhưng gã không phải là bị phế hoàn toàn.
Gã đàn ông ôm cái cằm nát bấy, định gồng mình đứng dậy.
"Thằng chó nà... Khặc!"
Nhưng rồi gã suýt thì nôn thốc nôn tháo.
Tàn thuốc và khói thuốc bị nhét ngược vào tận cuống họng.
Lee Gun cười hì hì khi vừa nhét ngược điếu thuốc vào mồm gã.
"Hút thuốc thụ động không tốt đâu, anh bạn chắc cũng biết mà nhỉ?"
"!"
Gã đàn ông tức điên định phản kháng, nhưng vừa thấy ngón tay của anh đưa lại gần là hồn siêu phách lạc ngay.
Gã thừa hiểu, nếu ăn thêm một phát búng nữa thì cái mặt này coi như bỏ.
"Tao biết rồi! Biết rồi mà! Dừng lại đi!"
Lee Gun cười mãn nguyện.
"Phải rồi. Đừng có có phun khói vào mặt người khác như thế chứ, nhé?"
"Ưm!"
"Từ giờ không làm thế nữa đúng không? Hử?"
"Ưm... ưm...!"
"Ngoan, hiểu chuyện thế là tốt."
Lee Gun bỏ tay ra.
Gã đàn ông vừa kịp thở phào thì Lee Gun lại tung một cú đấm nhanh như chớp với nụ cười vặn vẹo.
Bốp!
"Hự!"
Lần này là một cú đấm thôi sơn.
Kết quả là gã đàn ông sụp đổ hoàn toàn với cái mũi nát bét.
Lee Gun nhếch môi.
"Đã là cái loại không nói đạo lý được thì phải dùng nắm đấm thôi."
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
"Này, con gián cái kia."
"!"
"Dẹp ngay cái thứ đồ chơi đó đi trước khi tao bẻ cổ tay mày nhé?"
"?!"
Con mụ đang định đánh lén sau lưng Lee Gun giật bắn mình.
Mụ đã dùng kỹ năng của Thần để xóa sạch dấu vết rồi cơ mà, sao hắn biết được?
Thậm chí Lee Gun còn chẳng thèm quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc mụ định tháo chạy.
"Tao cảnh cáo rồi đấy."
Lee Gun giơ tay lên.
"Dám giở trò sau lưng tao thì chỉ có nước đi bán muối thôi."
Mụ ta biết mình tiêu đời rồi.
Nhưng Lee Gun còn nhanh hơn.
Rắc!
Một tiếng động kinh hoàng vang lên, con mụ ngã ngửa ra sau.
"...Hự!"
Lần này là một cú búng tay ngay giữa trán.
Cú va chạm mạnh đến mức nếu không gãy xương cổ thì đúng là phúc đức bảy đời.
Cuối cùng, mụ ta cũng nằm sùi bọt mép.
Cái lọ xịt quái dị mà mụ định dùng cũng lăn lóc dưới đất.
Trong khi đó, kẻ vừa gây ra thảm cảnh là Lee Gun thì lại thản nhiên đứng ngoáy tai.
"Lũ ranh con này, thế chắc là đủ hiểu bài rồi nhỉ."
Nhưng xung quanh thì đã loạn cào cào.
"Này! Cậu làm cái gì thế hả! Sao dám dùng năng lực ngay giữa khu mua sắm thế này...!"
Lee Gun lại tỏ vẻ ngạc nhiên ngược lại.
"Nói cái quái gì thế? Nếu tôi mà dùng năng lực thì lũ này đã đăng xuất khỏi trái đất lâu rồi."
"Cái... cái gì cơ?"
Lão Hwang và cậu thiếu niên chết lặng.
'Vậy là nãy giờ hắn dùng tay không để tẩn đồ đệ của Đoàn Thánh Binh top 1 ra nông nỗi này á?'
Dù biết hắn không phải hạng vừa từ lúc thịt con sói biến dị, nhưng thế này thì quá sức tưởng tượng rồi!
'Rốt cuộc hắn nhận được bí kíp của vị Thần nào mà bá đạo thế không biết...!'
Họ không sao khép miệng lại được.
Nhưng thực ra, người đang ngạc nhiên nhất lúc này lại là Lee Gun.
Tại sao ư?
'Quả nhiên là đồ của lũ đó.'
Lee Gun nhăn mặt, nhặt cái lọ xịt và sợi dây chuyền vừa giật được lên.
Cái bản mặt anh lúc đó như kiểu vừa chạm tay vào một tờ giấy vệ sinh đã qua sử dụng vậy.
Không sai vào đâu được.
'Thánh vật của bọn chúng.'
<Thánh vật> nói đơn giản là món đồ chứa đựng sức mạnh của Thần.
12 vị Thánh nhân đã dâng vật phẩm cho các vị Thần của mình để nhận về những món trang bị đặc biệt này.
Và nếu cảm giác của anh không lầm, thì cái lọ xịt này, đống quần áo này, chắc chắn là của <Bạch Dương Vương> bên Nhật Bản.
Hơi thở của mụ đàn ông cung Song Tử đó.
'Thế nhưng sao lũ dân thường này lại có?'
À mà, chúng dùng được ma lực thì chắc không phải dân thường rồi.
Dù sao thì cũng chẳng phải chỉ có thế.
[<Bạch Dương Vương>, lũ thuộc hạ của con Cừu Vàng tham lam đang khoái chí trước tình cảnh này]
[Chúng thúc giục bạn hãy xử đẹp đôi nam nữ kia đi]
[Lũ tay sai của Cừu muốn thấy máu chảy thành dòng]
[Chúng gào thét muốn được nghe tiếng rên rỉ đau đớn]
[Chúng bảo bạn đừng lo về những con mắt xung quanh]
[Nếu xử lý xong hai đứa này, chúng hứa sẽ ban cho bạn những tài bảo hữu dụng]
Lee Gun nheo mắt nhìn quanh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận