Trong bán kính khoảng 10km.
Một luồng khí quái dị bao trùm cả một khu vực hành chính.
Và đó không ai khác chính là hơi thở của Bạch Dương Vương, vị thần của tài lộc trong số 12 vị Thần.
Thật kỳ lạ.
'Hết Song Tử lại đến Bạch Dương à?'
Có vẻ như lũ này đã chia địa bàn để ăn mảnh, khắp nơi đều cảm nhận được kết giới của các vị Thần từ nhiều quốc gia khác nhau.
Đặc biệt ở lối ra tàu điện ngầm, sức mạnh của Thần <Sư Tử Vương> của Mỹ còn tỏa ra nồng nặc hơn.
Nghĩ đến đây là anh thấy nóng máu rồi.
'Lũ chó này. Tao đã cảnh cáo là cấm bén mảng đến lãnh thổ Hàn Quốc rồi cơ mà.'
Dám nhân lúc anh vắng mặt mà đi đánh dấu lãnh thổ như lũ cún con thế à?
Cũng chẳng phải tự nhiên mà anh ghét cay ghét đắng 12 vị Thánh nhân và lũ Thần mà họ thờ phụng.
'Lũ đó chẳng phải hạng thần linh nhân từ gì đâu.'
12 vị Thần đó, ví von một cách chính xác thì là lũ bọ chét hay muỗi rừng chuyên hút máu người. À không, phải gọi là lũ đỉa mới đúng.
Bản chất của chúng là lũ chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân hơn là vận mệnh nhân loại.
Và lũ sâu bọ đó lại xuất hiện mà không có mục đích gì ư?
Nực cười.
Sâu bọ không bao giờ xuất hiện nếu không có mồi. Chúng đánh hơi thấy mùi thức ăn nên mới bâu lại đấy thôi.
Thế nên việc chúng đánh dấu lãnh thổ chẳng có gì hay ho cả.
Hơn nữa, nếu đã đánh dấu đến mức này, chắc chắn đống trang bị bảo hộ mà anh dày công lắp đặt đã bị chúng phá sạch sành sanh rồi.
'Đồ của mình làm ra không đời nào tự dưng biến mất được.'
Bảo sao nãy giờ anh chẳng cảm nhận được tí hơi thở nào từ đồ của mình.
Lee Gun nhếch mép cười khinh bỉ.
Nhưng ngay lúc đó.
[Cảnh báo. Lũ tay sai của Bạch Dương Vương đang nhắm vào bạn]
'!'
Dưới chân Lee Gun, những cái bóng đỏ rực bắt đầu ngo ngoe.
Chúng là lũ đứng sau quan sát nãy giờ và ngăn chặn đám đông.
Tất cả đều là <Quyến thuộc Thần> của Bạch Dương Vương phía Trung Quốc.
Lũ quyến thuộc là tay sai do Thần sai khiến.
Chúng ngo ngoe như muốn nuốt chửng Lee Gun.
Thấy trên người Lee Gun không có hơi thở của Thần nào, chúng chắc mẩm đây là con mồi ngon rồi.
[Lũ quyến thuộc của Bạch Dương Vương định dùng quyền năng để thỏa mãn dục vọng của chúng]
Ngay khoảnh khắc những cái bóng đỏ đang cười hí hửng định chạm vào người Lee Gun.
"Cái lũ tép riu này, định giở trò mèo với ai đấy?"
Sát khí của Lee Gun khiến những cái bóng khựng lại ngay lập tức.
Chúng bắt đầu run rẩy bần bật.
Và rồi.
"Biến ngay cho khuất mắt tao!"
Dưới ánh mắt sắc lẹm như rắn độc, lũ quyến thuộc không chịu nổi áp lực mà tan biến sạch sẽ.
Lee Gun nhìn cảnh đó mà cười khẩy.
'Cái lũ chỉ giỏi nịnh bợ mấy thằng Thần.'
Đồng thời, khi kết giới biến mất, cậu thiếu niên và lão Hwang đứng đằng xa giật mình.
"Cái gì thế, sao kết giới tự nhiên biến mất rồi!"
Cậu thiếu niên, người có vẻ khá sành sỏi về chuyện này, cũng ngơ ngác không kém.
"Lũ quyến thuộc giữ kết giới biến mất rồi! Mà... dù sao kết giới quanh đây cũng chỉ để thu thuế, biến mất thì càng tốt cho chúng ta... nhưng..."
Chưa bao giờ có chuyện như thế này xảy ra.
Họ quay sang nhìn Lee Gun.
Nhưng mặc kệ họ nghĩ gì, Lee Gun bỗng hét lên.
"Chết tiệt, suýt quên!"
"Gì thế? Có chuyện gì à!"
Lee Gun vội vàng chạy tới.
"Này nhóc. Cái bộ đồ thằng này đang mặc."
Lee Gun chỉ vào quần áo của gã đàn ông đang nằm đo đất, cậu thiếu niên và lão Hwang thở phào vì tưởng anh cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.
"Giờ mới nhận ra cơ đấy!"
"Đúng rồi. Cái logo này! Chắc chắn là Đoàn Thánh Binh Song Tử số 1 Hàn Quốc."
"Bởi vậy, sao cậu lại đụng vào người của chi nhánh Nhật Bản cơ chứ...!"
"Không, không phải chuyện đó."
"Hả?"
"Đống này là đồ hiệu đúng không?"
Lão Hwang và cậu thiếu niên ngớ người, rồi nhìn lại quần áo và phụ kiện của cặp đôi kia.
"Nhắc mới nhớ, từ quần áo, túi xách đến giày dép... toàn Hermes với Chanel... Trời ạ, đống này đáng giá bao nhiêu chứ!"
"...Đến cái quần sịp chắc cũng là đồ hiệu luôn đấy?"
"Tóm lại, nhìn cái đống đồ dát lên người thế này thì chúng nó giàu lắm đúng không?"
"Hả? Chuyện đó là tất nhiên rồi! Đã là Đoàn Thánh Binh Song Tử thì toàn là con ông cháu cha, tài phiệt đời thứ ba cả đấy..."
"Nghĩa là dù có lột sạch thì chúng nó cũng chẳng chết đói được đúng không?"
"...Dạ?"
Hả?
Cậu thiếu niên và lão Hwang cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Nhưng Lee Gun lại nở một nụ cười gian xảo.
Có lẽ đây là ánh mắt thâm độc nhất của anh kể từ khi thoát khỏi tháp.
"Tốt quá rồi. Đang tính kiếm bộ đồ nào thay ra cho bớt rách rưới."
"Cái gì cơ?!"
"Phải thu thêm tiền bồi thường tổn thất tinh thần nữa chứ nhỉ."
"Khoan đã..."
"À, tất nhiên là trừ đồ lót ra nhé."
Bàn tay của vị anh hùng đang đói khát hành động còn nhanh hơn cả ánh sáng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận