"Ý mày là sao? Nói lại tao nghe?"
Bầu không khí căng thẳng đến cực độ.
Lee Gun đang trừng mắt nhìn đối phương với khuôn mặt hầm hố hiếm thấy. Cái lườm đó sắc lẹm, cứ như thể anh đang nhìn kẻ thù không đội trời chung đã sát hại cả gia đình mình vậy.
Anh nheo mắt, gằn giọng: "Nhắc lại lần nữa xem. Cái gì cơ?"
Trước sát khí đằng sát đó, đối phương vẫn trả lời một cách cực kỳ thản nhiên:
[Cút! Level quá thấp, không đủ tuổi dùng cái máy bán hàng này.]
[Hẹn gặp lại quý khách lần sau. Thân ái và quyết thắng!]
"Bùm!"
Lee Gun chính thức nổ não.
"Này! Mày chán sống rồi hả? Mày vừa nuốt tiền của tao đấy! Mau nhả lon nước ra đây không tao dỡ xác mày giờ!"
"Anh... Anh Gun! Bình tĩnh, hạ hỏa anh ơi!"
"Đúng rồi! Phá hoại của công là đi tù như chơi đấy!"
Đúng vậy.
Thứ đang đứng trước mặt Lee Gun lúc này là một cái máy bán hàng tự động.
Anh đang có một cuộc "đối thoại sinh tử" với nó chỉ vì một lon nước giải khát.
Chuyện là thế này, tầm 15 phút trước, ngay sau vụ rắc rối "hút thuốc lá dạo" trên đường.
'Ra vậy? Mấy lão Thánh nhân ở gần đây nhất là ở Incheon, Trung Quốc với Nhật Bản à?'
'Vâng, đúng rồi ạ.'
Cậu nhóc đưa tin vừa quạt tay lia lịa vừa thở hồng hộc vì nóng, và đó là khởi đầu cho mọi chuyện.
'Sao thế? Nóng à?'
'Dạ? À không, thực ra thì...'
'Cũng phải, thời tiết này bắt đầu phải mặc áo cộc tay rồi nhỉ.'
'……?!'
Cả cậu nhóc lẫn lão Hwang đều đứng hình, cạn lời toàn tập.
Cái gã này bị chập mạch hay gì?
Thời tiết bây giờ đang là đỉnh điểm mùa hè, nóng gần 40 độ C mà anh ta dám hỏi "nóng à"?
Tất nhiên cũng dễ hiểu thôi.
Những kẻ thức tỉnh cấp cao thường ít khi thấy nóng nhờ vào chỉ số Kháng Hỏa (lửa và nhiệt).
Nhưng kể cả là đám Thánh đồ cực phẩm mà thế giới đang tâng bốc tận mây xanh, cũng chưa thấy thằng nào không đổ nổi một giọt mồ hôi như cái gã quái thai này.
'Rốt cuộc hắn là cái thứ gì vậy?'
'Kháng Hỏa của hắn kinh khủng đến mức nào chứ?'
Nhưng sự ngỡ ngàng vì gặp quái vật chẳng kéo dài được bao lâu.
'Được rồi, để tao bao nước.'
Chẳng biết cơn gió nào thổi qua mà Lee Gun lại nổi hứng hào phóng, sải bước hiên ngang về phía máy bán hàng.
Thấy anh rút tiền túi ra thật, hai người kia chỉ biết nhìn nhau kinh hãi.
'Này này, nó bị sao thế? Không lẽ nó định bỏ độc vào nước cho tụi mình uống hả?'
'C... Có khi nào nó định thó luôn ví của mình không?'
Nhìn cái cách anh ta xử đẹp cặp nam nữ ngất xỉu lúc nãy, việc anh ta làm gì tiếp theo cũng chẳng có gì là lạ.
Thế nhưng, ngay khi Lee Gun nhét tờ mười ngàn won vào và ấn nút.
-Level người dùng quá phèn.
-Vui lòng tích cực đóng góp cho xã hội rồi quay lại đây sau.
Cái máy chết tiệt bắt đầu lải nhải mấy lời nhảm nhí. Đã thế tiền còn bị nó nuốt mất tiêu. Bảo sao không điên cho được.
Và hiện tại.
"Này. Có nhả tiền tao ra không thì bảo?"
-Tiền giấy đời tống không dùng được. Vui lòng nạp tiền mới.
"Trả tiền đây rồi thích nói gì thì nói."
-Cấm đập phá. Làm việc xấu là không ngoan đâu nhé.
"Câm mồm! Trả tiền đây!"
-Lo mà cày level đi con trai.
Thấy Lee Gun hùng hổ tiến lại gần cái máy, lão Hwang tá hỏa:
"Này này! Đừng có phá! Để tôi mua cho, tôi bao mà!"
"Để em thử liên lạc với Đoàn Thánh Binh quản lý khu vực này xem sao!"
Lee Gun trừng mắt nhìn cái máy bán hàng với vẻ khinh bỉ.
Đóng góp xã hội?
Có vẻ như trong 20 năm anh vắng bóng, thế giới đã thay đổi theo cái cách hãm tài nhất có thể.
'Nộp nhiều tiền vào, hoặc là làm chân sai vặt cho lũ thần thánh đó chứ gì?'
Nói trắng ra là 12 vị "anh hùng" cứu thế đã mượn danh nghĩa thần linh để bày ra đủ trò kiếm tiền bẩn.
Và cái máy này chính là một trong những sản vật đó.
<3 năm liên tiếp đứng đầu mảng nước tăng lực!>
<Uống vào mắt sáng như đèn pha! Bia chức năng giúp nhìn ai cũng thành nam thần mỹ nữ!>
<Máy bán hàng chính chủ của Thần Cung tọa. Đừng so sánh với hàng vỉa hè, nồng độ gia trì 1% ở đây chất lượng hơn hẳn! Đồ uống không tác dụng phụ! Chọn ngay đi chờ chi!>
<Chỉ cần là công dân có đóng góp bình thường là dùng thoải mái!>
Nghe thì có vẻ đặc biệt nhưng thời buổi này, mấy thứ rác rưởi này lại là tiêu chuẩn của các máy bán hàng bình thường.
Mà đâu chỉ có thế.
Quốc phòng, nông nghiệp, giao thông, giáo dục... phần lớn cơ sở hạ tầng hiện đại đều nằm dưới sự quản lý của 12 Cung Hoàng Đạo .
'Lũ sâu bọ này, dám lộng hành thế à.'
Lũ phản bội đó đã nhân lúc anh vắng mặt mà leo lên đầu chính phủ ngồi, tranh thủ vỗ béo cho bản thân.
Nhìn qua tài liệu giới thiệu trên điện thoại cậu nhóc đưa, anh càng thấy buồn nôn hơn.
Bài viết dài dằng dặc nhưng tóm gọn lại thì là thế này:
'À, hiểu rồi. Tóm lại là lập ra một lũ guild đại gia dưới trướng thần linh chứ gì.'
Đó là những guild kiểu tập đoàn đa quốc gia.
Tầm ảnh hưởng ở quy mô thế giới.
Lũ đó ép con người ký khế ước với Thần để xây dựng nên một đội quân quyến thuộc khổng lồ.
Còn những người thức tỉnh thì phải đi vay mượn sức mạnh của Thần thông qua các Thánh Nhân.
'Và người thường thì phải cúng tiền để nuôi cái đám Thần Tọa này hoạt động à?'
Cái đó gọi là "Thánh kim".
Giống như đóng tiền công đức để vận hành nhà thờ, hay nộp ngân sách quốc phòng vậy.
Một trò làm tiền rẻ tiền của lũ du côn.
Suốt thời gian qua chúng chắc hẳn đã diễn vai thánh thiện lắm, nhưng thực chất là để thỏa mãn tư lợi cá nhân cả thôi.
'Mấy cái máy bán hàng này thì còn là trò trẻ con...'
Lee Gun nhìn cái máy đang lải nhải như muốn đập nát nó.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận