Vả lại, cái người đầu dây bên kia là ai chứ, mà dám đòi khởi tố?
'Làm không khéo là cái đầu mình bay màu như chơi.'
Hugo không tự chủ được mà run rẩy.
Giọng nói trong tin nhắn thoại vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nó đầy uy lực và ám ảnh đến mức khiến ông nổi da gà, chẳng dám nghe lại lần hai.
'Chết tiệt. Cái kiểu để lại lời nhắn kiểu đó, cả thế giới này chỉ có đúng một thằng thôi.'
Lee Gun.
Đã 20 năm rồi, nhưng cái tính nết cục súc của thằng bạn ông vẫn chẳng thay đổi tí nào.
'Nghĩ lại mới nhớ, mình quên mất.'
Cái thằng đó chính là kẻ đã tung cú đá Wrestling ngay trên sóng truyền hình trực tiếp vào mặt Tổng thống Mỹ kia mà.
Hugo ôm mặt muốn khóc.
Trong khi đó, chính phủ Hàn Quốc hình như cũng đang loạn cào cào vì lỡ coi cuộc gọi của Lee Gun là trò đùa rồi ngắt máy. Nghe bảo là do sai sót của một cán bộ cấp cao, nhưng quản lý đường truyền lỏng lẻo là sự thật.
'Thằng đó mà biết thì nó để yên cho mới lạ.'
Thấy sếp mình im lặng, gã cấp dưới lại tưởng sếp đang giận:
-Tôi hiểu rồi. Vậy để chúng tôi xử lý cái tên phạm nhân xấc xược đó...!
Hugo ngắt lời ngay: "Không cần đâu. Đang lúc bận rộn, không cần để ý."
-Nhưng Thánh chủ lại phải đích thân xử lý mấy việc cỏn con này sao...
"Không. Chính vì là việc cỏn con nên ta phải đích thân ra tay 'tát cho tỉnh mặt', cho nó biết thế nào là lễ độ, biết thế giới này đáng sợ đến mức nào."
Gã cấp dưới há hốc mồm.
-Ờ... nhưng đối phương là học sinh trung học... À thôi, không có gì ạ.
Gã ho nhẹ một tiếng.
'Cũng đúng, dạo này cái luật bảo vệ trẻ vị thành niên gây bao nhiêu rắc rối cho Thần Tọa rồi.'
Hugo bịa chuyện để ngăn cấp dưới nhúng tay vào, rồi ông quay sang nhìn tivi ở sảnh chờ.
<Tin khẩn. Phát hiện giáp trụ của Lee Gun tại tầng 1 Tòa tháp>
<Bộ giáp huyền thoại có trong sách giáo khoa>
<Phát hiện bộ xương có chiều cao tương đương Lee Gun cạnh bộ giáp>
Ánh mắt Hugo khi nhìn màn hình tivi không mấy tốt đẹp.
Lý do rất đơn giản.
[Lâu rồi không gặp. Mà sao không nghe máy thế con trai?]
Đúng thế.
Thứ khiến Hugo bất an chính là những tin nhắn kiểu này từ bọn họ.
'12 Thánh nhân.'
Những người đồng đội năm xưa, và cũng là những kẻ chủ mưu đã nhốt Lee Gun vào Tòa tháp.
Việc lũ mặt dày này liên lạc sau 10 năm im lặng chỉ có thể vì một lý do duy nhất.
'Lee Gun.'
Tất nhiên lũ đó không đời nào tin Lee Gun còn sống.
Ngay cả bản thân ông cũng đang bán tín bán nghi. Nhưng nếu đó thực sự là Lee Gun... Nếu thực sự cậu ấy đã sống sót suốt 20 năm qua...
'Gun đang gặp nguy hiểm.'
Hugo nuốt nước bọt khan.
Đúng là Lee Gun là kẻ xuất sắc và mạnh nhất trong 13 người.
Nhưng giai đoạn cuối, vì cơ thể kiệt quệ mà cậu ấy chỉ đóng vai trò thợ rèn vũ khí cho cả bọn.
Lúc đó, từ mặt mũi đến chân tay, toàn bộ cơ thể cậu ấy đều đã già cỗi và tàn tạ.
Trong tình trạng đó mà trụ được thêm 20 năm nữa sao?
Hugo nhắm nghiền mắt.
Ông không dám tưởng tượng ra ngoại hình của bạn mình lúc này.
'Phải chi là thời kỳ đỉnh cao thì còn nói làm gì...!'
Biết đâu bây giờ cậu ấy chỉ là một lão già cầm thìa còn không vững.
Vả lại, trừ phi là điên rồi, chứ không đời nào cậu ấy giết sạch đám quái vật trong tháp để thoát ra được.
Có khi đang bị quái đuổi chạy té khói không chừng.
Thế mà.
'Lạ thật, sao kỹ năng Thiên lý nhãn hay Truy lùng của Thánh Thần đều không có tác dụng nhỉ.'
Chẳng biết gì về tình hình của Lee Gun, Hugo cuống cuồng như ngồi trên đống lửa.
'Dù sao thì, phải tìm thấy và bảo vệ cậu ấy trước lũ kia.'
Mà sao mày không nghe máy hả Gun? Đồ cái thằng mất dạy này!
Hugo chỉ biết dậm chân tuyệt vọng.
………..
Và cái "thằng mất dạy" trong lời Hugo lúc này đang ngậm một que kem Melona.
"Giải trí tốt đấy."
8 giờ tối.
Mặc kệ ai kia đang sốt sình sịch, Lee Gun trông cực kỳ hạnh phúc sau khi quẩy game chán chê. Dù có việc phải làm, nhưng hiện tại anh cần nghỉ ngơi để phục hồi.
'Ma lực vẫn chưa đầy như ý muốn, cũng hơi phiền.'
Trước khi gặp lũ đó, tốt nhất là nên sạc đầy bình ma lực cho chắc ăn.
Và trên hết, chẳng phải cậu nhóc này đã nói sao:
'Bạn cùng phòng của em là Thánh đồ cấp cao, thân với Thánh nhân lắm ạ.'
Cậu ta chỉ định khoe bạn thôi, nhưng Lee Gun thì cười thầm như vớ được vàng. So với thằng bạn cũ của mình, thông tin này có vẻ "ngon cơm" hơn nhiều.
'Gặp lão Hugo lúc này thì lộ liễu quá.'
Và quan trọng nhất là, anh còn việc khác cần làm.
Họ dừng chân trước một căn villa mới xây 5 tầng.
"Cảm ơn anh đã đưa em về tận nhà. Tầng 1 đang tắt đèn kia là nhà em ạ."
Cậu nhóc cúi đầu cảm ơn trước cửa nhà, lão Hwang thì vẫy tay:
"Ừ, vào đi. Dạo này ngay giữa lòng Seoul cũng hay có tai ương lắm. Chẳng hiểu cái lũ Thần Tọa bảo hộ kiểu gì nữa."
Cậu nhóc vâng dạ rồi vội quay sang cúi chào Lee Gun.
"Anh Gun! Cảm ơn anh đã cứu mạng em, lại còn đưa em về tận đây nữa. Khu này dạo này nguy hiểm lắm... Không biết nhà anh ở đâu nhưng anh đi đứng cẩn thận nhé, ơn này em nhất định sẽ trả... Ơ, ơ?"
Ngẩng đầu lên, cậu nhóc ngơ ngác.
"Ơ? Đâu mất tiêu rồi?"
Lee Gun không còn ở đó nữa. Nhưng chỉ một giây sau.
"!"
Cậu nhóc kinh hãi khi nhìn thấy mục tiêu.
Lee Gun đang đứng thản nhiên ngoáy tai ngay trước cửa nhà cậu ta.
"Không vào à? Tao buồn ngủ lắm rồi đấy."
"Dạ?"
Anh còn nở một nụ cười cực kỳ trơ trẽn:
"Thì đúng là tao đang ở nhờ, nhưng vì tao là ân nhân cứu mạng của mày nên tao sẽ chịu khó nằm tạm giường của mày vậy."
"...Dạ?"
"À mà nhớ nhé, gối phải là loại cao su non Memory Foam tao mới nằm được."
"...DẠ?!!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận