"Ngày mai mày sẽ chết."
Lão thầy bói phán một câu xanh rờn, gương mặt nghiêm trọng như bác sĩ đang đọc bản án tử hình.
Nhưng kẻ bị tuyên án là Lee Gun thì chẳng mảy may sợ hãi, ngược lại còn ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Mày sao thế? Bộ không giết được tao là mày ăn không ngon ngủ không yên à?"
"Gun à..."
Thay vì trả lời, Lee Gun ném thẳng nắm bỏng ngô vào mặt thằng bạn đang lảm nhảm. Bên ngoài quán bia chật hẹp, đường phố vẫn ồn ào náo nhiệt.
"Theo đúng lời tiên đoán của mày thì tao phải hẹn hò với Diêm Vương cả vạn lần rồi. Nếu gom hết đống chữ ký của ông ta lại, chắc phải đóng thành mấy tập hồ sơ cảnh sát ấy chứ?"
Vừa nói, Lee Gun vừa thò tay vào hộp gà rán, cuỗm ngay cái đùi gà vàng ươm béo ngậy. Đây đã là cái thứ hai rồi.
"Tiên đoán sai bét thế này thì xin vào đài khí tượng mà làm. Hôm nay bảo toàn quốc lũ lụt, thế mà nắng vỡ cả đầu đây này."
Lee Gun là kẻ mà người ta không thể tưởng tượng nổi cảnh anh ta mất mạng. Đơn giản vì anh ta quá mạnh. Nhưng lão thầy bói lại nổi khùng, giật phăng cái đùi gà lại.
"Tin tao đi chứ! Với cả mỗi người chỉ được một cái đùi thôi, mày tham thế nên mới chết đấy!"
"Vãi thật, có cái đùi gà mà cũng..."
------------
Các cụ có câu: "Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán".
Nói trắng ra là đừng có tin người quá. Vì có khi kẻ đang cười nói với mày lại chính là đứa chọc dao sau lưng mày đầu tiên.
Với Lee Gun, thà anh tin vào cái rỉ chân của bọn quái vật còn hơn là tin vào nhân tính của con người. Anh chẳng bao giờ mong chờ ai đó phải mang ơn mình.
Nhưng, nếu đó là những kẻ được gọi là "Anh hùng"...
Những kẻ có được danh tiếng đó chính là nhờ vào sự hy sinh của anh... thì ít nhất chúng cũng phải giữ lại cái giới hạn tối thiểu của con người chứ.
"Gun à, cảm ơn nhé. Nhờ có cậu mà lần này chúng ta mới có thể công phá được Tháp Ác Ma."
Tháp Ác Ma.
Đó là hang ổ của <Mắt Đỏ> - thủ lĩnh của lũ quái vật.
Nó đóng đô ngay phía Bắc Seoul, khiến cả thế giới phải rên xiết dưới nanh vuốt của nó.
Thậm chí, con thằn lằn quỷ quyệt đó dường như còn thấy châu Á và châu Âu là quá chật hẹp, nó ngang nhiên coi cả Thái Bình Dương sang tận Mỹ là sân bóng mini của riêng mình. Một kẻ thù chung của nhân loại, con quái vật tệ hại nhất lịch sử.
Bình thường thì chẳng ai dám bén mảng đến gần nhà của con quái vật điên cuồng đó, nhưng lần này thì khác.
Vì có Lee Gun.
Nhờ sự hiện diện của anh, việc tiêu diệt nó mới không còn là chuyện viễn vông.
"Ha ha! Ra khỏi đây chúng ta sẽ nhận được phần thưởng khổng lồ!"
"Đây là chiến tích lịch sử đấy! Sau vụ này danh tiếng Anh hùng cứ gọi là vang dội!"
"Thế tiền thù lao cứ hét tầm 100 tỷ won trước nhé?"
Trong khi đám đồng đội đi cùng đang phấn khích tột độ, Lee Gun chỉ cười khẩy:
"Phần thưởng lần này cứ quy ra 10 năm nghỉ dưỡng tại resort 7 sao ở Hawaii là được."
"Cái gì cơ?"
"Bị con <Mắt Đỏ> này quậy cho tan nát thì hầu hết các quốc gia sắp rơi vào cảnh phá sản đến nơi rồi, đào đâu ra tiền."
"......!"
Thực tế, khi bước vào tòa tháp đó, nhân loại chỉ biết cầu nguyện.
Cầu sao cho được chết một cách thanh thản, không đau đớn.
Họ đã bị dồn đến chân tường rồi.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày cuối cùng của thế kỷ 20, khi con quái vật đầu bạch tuộc tấn công vùng biển Địa Trung Hải.
<Nền văn minh bí ẩn tuyên bố: "Muốn sống thì nộp người ra đây">
<EU tranh cãi: Cuối cùng có nên giao 1 triệu tù nhân cho quái vật không?>
<Mỹ khẳng định: "Lũ quái vật chỉ muốn thuần hóa con người để làm nguồn thức ăn lâu dài. Tuyệt đối không được thỏa hiệp">
<Trung Quốc giao ra người dân tộc thiểu số để giữ chủ quyền và lãnh thổ>
<Người dân hoang mang: "Cứ thế này mình sẽ bị lôi đi mất", chạy trốn vào rừng sâu>
Tổng thống Mỹ đã đặt cược danh dự nhân loại, ném cả bom hạt nhân nhưng đám bạch tuộc đó coi bom như pháo hoa ngày tết, còn đứng nhảy múa rồi mới đập nát thành phố.
Trong tình cảnh đó, 13 năng lực giả xuất hiện như một phép màu.
Họ là những người duy nhất có thể giết được quái vật, là niềm hy vọng của cả nhân loại.
Nhưng thì đã sao chứ?
"Hừ, resort 7 sao trong 10 năm? Mày thật sự thỏa mãn với mấy thứ đó à?"
"Gun à, lần trước người ta mới gọi một tiếng mày đã hùng hục chạy đi rồi."
"Đúng đấy. Phải kéo dài thời gian ra, để người ta chết bớt đi thì bọn họ mới cuống cuồng mà trả thù lao cao chứ."
Được gọi là Anh hùng đấy, nhưng đa số lũ này bản chất chỉ là hạng đầu đường xó chợ, hèn hạ đến tận xương tủy.
"Này Lee Gun, đừng có ra vẻ thanh cao. Mày cũng phải nhận nhiều tiền vào thì mới 'giao dịch' với bọn tao được chứ."
"Phải đại tu lại cái mặt 'từng' đẹp trai của mày nữa chứ nhỉ? Rồi còn kéo dài tuổi thọ nữa."
Chúng nhìn vào gương mặt chằng chịt vết thương như quái vật của Lee Gun mà nhếch mép khinh bỉ.
"Sức khỏe không tốt thì đừng có cố quá."
Bàn tay chúng ấn lên vai anh, khóe miệng không giấu nổi sự giễu cợt.
"Dù mày có mạnh hay kinh nghiệm đầy mình đi chăng nữa, thì chung quy mày cũng chỉ là một thằng người trần mắt thịt thôi."
"Con <Mắt Đỏ> cứ để bọn tao lo, mày cứ đứng sau mà quan sát đi."
Chúng đắc ý lắm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận