Bởi vì dù cùng là siêu nhân, nhưng 12 đứa có sự bảo hộ của Thần và một kẻ không có gì như Lee Gun là hoàn toàn khác biệt từ gốc rễ.
"Cái loại đến cả kỹ năng của Thần còn chẳng mượn nổi..."
Thế nhưng, sự đắc ý đó chẳng kéo dài được lâu. Tại tầng 100, nơi con trùm cuối xuất hiện.
"Điên rồi, cái quái gì thế kia...! Đùa tao à?"
"Chạy mau! Không chơi lại đâu!"
"Nhưng nếu bỏ chạy thì vùng này... không, cả thế giới sẽ bị thảm sát mất!"
"Kệ mẹ thế giới! Mình sống đã rồi tính!"
Những kẻ được ca tụng là mạnh nhất thế giới lúc này chỉ lo vắt chân lên cổ mà chạy.
Dù có được Thần phù hộ thì bọn chúng cũng chẳng là cái đinh gì trước mặt <Mắt Đỏ>.
Nhưng Lee Gun thì khác.
"Này, điên à? Đi đâu đấy!"
"Mày chán sống rồi hả?!"
Như để cười nhạo sự hèn nhát của chúng, Lee Gun lao thẳng vào tử lộ của con trùm.
Một mình.
Rắc!
Trận chiến ác liệt nổ ra.
Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cái đầu nặng nề của con quái vật cũng rơi xuống đất.
Lee Gun trực tiếp khoét đi con mắt đỏ rủa sả của nó.
Phụt!
Kẻ sát nhân đưa nhân loại vào tuyệt vọng chính thức gục ngã.
Nhưng rồi sao?
Lee Gun đã không thể bước ra khỏi tòa tháp.
Không phải vì trận chiến với <Mắt Đỏ>.
Vậy thì tại sao?
"À, thì ra là có thằng khốn nào đó đã đẩy mình vào đúng lúc đấy."
Đúng vậy.
Anh đã rơi vào bẫy.
Một cái bẫy tử thần không có đường ra.
Lee Gun không bao giờ quên được cái cảm giác có kẻ đẩy mạnh vào lưng mình hướng về phía hố đen.
Cộng thêm nỗi đau thấu xương từ nhát dao găm đâm lút vào lưng.
Với một cơ thể đã kiệt quệ sau khi hạ gục <Mắt Đỏ>, bấy nhiêu đó là quá đủ để kết liễu anh.
Lee Gun nghiến răng kèn kẹt:
"Vãi thật, căn thời gian chuẩn đét đấy. Giá mà lúc chiến đấu chúng mày cũng phối hợp tốt thế này thì có phải tao đỡ khổ không."
Lòng anh sôi sục vì bị phản bội, miệng ho ra những ngụm máu tươi vì vết thương thấu phổi.
Lũ khốn đó đã tính toán kỹ lưỡng để tận dụng lúc anh yếu nhất mà tiễn anh về chầu trời.
'Lũ chó chết.'
Anh bật cười cay đắng.
Chúng ghét việc phải hợp tác với anh đến thế sao?
Hay là chúng tiếc rẻ sức mạnh, không muốn dùng nó vì người khác?
Chết thì anh không sợ, anh chỉ thấy nực cười cho cái sự khốn nạn này thôi.
"Thà chúng mày bỏ độc vào gà rán đi, thế còn được bữa ngon. Đồ lũ súc vật."
Tất nhiên không phải cả 12 đứa đều là kẻ phản bội.
'Có kẻ... muốn giết mình bằng được.'
Tầm nhìn của Lee Gun bắt đầu nhòe đi.
Ngay lúc đó:
"Kieeeeeek!"
Phía sau, lũ quái vật đầu bạch tuộc xuất hiện.
Chúng lao tới để xâu xé cơ thể anh.
Phía sau chúng là hàng vạn con quái vật khác đang ùn ùn kéo đến.
'A... Xong đời thật rồi.'
Vấn đề là tất cả đám này đều là những con quái vật mà nhóm anh đã giết trên đường leo tháp.
Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn xung quanh thì cũng đoán đại khái được.
'Đừng nói là thời gian bị reset đấy nhé?'
Bằng chứng là lối ra đã biến mất, và lũ quái vật đã chết đều sống dậy.
Điên rồ hơn là trong đám đó còn lẫn lộn cả những loài "bất khả chiến bại" mà nhóm anh đã chủ động né tránh lúc trước.
Chắc chắn anh đã rơi vào một cái bẫy không gian.
Nhưng khác với lũ quái vật đang hừng hực khí thế, anh lại đang mang một thân xác tàn tạ.
'Mana cạn sạch rồi, không dùng được kỹ năng nữa.'
Thứ duy nhất anh còn là con dao găm mang theo để thái thịt hổ, cộng thêm combo liệt hai cánh tay.
"Hơ, chỉ vì tao ăn mất mấy cái cánh gà mà chúng mày chơi ác thế à?"
Một tay bị quái vật cắn nát, một tay tê liệt hoàn toàn.
Lee Gun linh cảm thấy cái chết đang cận kề.
Nhưng anh không có ý định buông xuôi. Anh là kẻ mạnh nhất nhân loại, kẻ đã một mình thịt con <Mắt Đỏ>.
Ánh mắt Lee Gun lóe lên tia sáng lạnh lẽo, anh dùng chút sức tàn nâng cánh tay tê liệt lên, ngậm chặt con dao găm vào miệng.
Và ngay khoảnh khắc đó.
"Kieeeek!"
Một vệt kiếm chớp nhoáng xé toạc lũ bạch tuộc.
Anh chém, và chém không ngừng nghỉ bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt.
Không rõ bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Anh chỉ biết rằng nếu không giết, nếu không quét sạch lũ này, anh sẽ trở thành món mồi nhục nhã cho chúng.
Lúc này, lý trí không còn chỗ đứng.
Adrenaline rực cháy thúc đẩy cơ bắp, thần kinh và trái tim anh hoạt động quá công suất.
*Adrenaline là một hormone được tiết ra từ tuyến thượng thận (nằm trên hai quả thận) khi hệ thần kinh nhận thấy bạn đang gặp nguy hiểm, căng thẳng tột độ hoặc phấn khích mạnh. Câu này diễn tả sự hưng phấn tột độ.
Sau bao lâu đồ sát lũ quái vật?
[Không... không thể nào! Sao có thể lên tới tận đây!]
Anh đã giết sạch lũ quái vật trong tòa tháp vốn không dành cho con người công phá.
[Ch... chờ đã! Có ai không...!]
"Có gọi đến tết cũng chẳng ai cứu mày đâu."
Phập!
Khi kẻ thù cuối cùng ngã xuống, cái bẫy vỡ vụn, cũng là lúc Lee Gun đổ gục.
Thời gian anh chiến đấu và chịu đựng sự tra tấn của lũ quái vật là một con số không tưởng.
Sống sót đến lúc này đã là một phép màu.
Và rồi anh lịm đi. Anh nghĩ mình đã chết. Chắc chắn là như vậy, nhưng...
------------
"Này, chờ chút."
"Này anh bạn, có sao không đấy?"
Chẳng hiểu sao anh vẫn còn sống.
Anh bước ra khỏi tòa tháp, trước mắt là một bóng hình quen thuộc.
'Sinh vật sống.'
Ánh nắng gắt làm anh chói mắt trong giây lát, nhưng Lee Gun nhìn thấy rõ.
Dáng người cao gầy, có hai tay hai chân không hề nhớp nháp, có mắt mũi miệng đàng hoàng.
Không phải quái vật.
Đúng rồi...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận