"Này, tôi hỏi có sao không?"
"Hóa ra là loại quái vật hình người à."
"Cái... cái gì?!"
Đoàng!
Đám thợ săn gần tòa tháp hét toáng lên vì Lee Gun đột ngột vung kiếm.
Rầm!
"Á! Anh làm cái quái gì thế!"
"Dừng lại! Chúng tôi không phải quái vật!"
Họ ôm ngực sợ hãi.
Thật là xui xẻo hết chỗ nói, vừa bị quái vật tấn công xong giờ lại bị một thằng cha dở hơi chui ra từ tòa tháp hành hung!
"Thằng này bị gì vậy? Đeo cái mặt nạ quái dị thế... Thôi bỏ đi, chạy mau!"
"Hả? Nhưng anh ta vừa chui ra từ tòa tháp đó mà? Đây là tin sốt dẻo đấy! Cả thế giới sẽ nổ tung cho xem, để tôi hỏi xem anh ta là ai..."
"Mắt mày mù à? Chui ra cái nỗi gì? Chắc lại là mấy thằng cha hay lảng vảng quanh đây thôi. Không xem thời sự hôm qua nói về mấy vụ này à?"
Mấy gã đàn ông cãi cọ qua lại, còn Lee Gun thì chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc. Cũng đúng thôi, khu vực này đáng lẽ phải là vùng cấm vì gần hang ổ của <Mắt Đỏ>.
'Đáng lẽ không ai được phép đến gần tòa tháp chứ.'
Lee Gun lục lại ký ức.
Rõ ràng vì năng lượng hủy diệt của quái vật nên sau khi công phá, vùng này phải được phong tỏa một thời gian.
'Hàn Quốc chắc chắn không dám phớt lờ điều đó.'
Tất nhiên, thời gian anh bị nhốt trong tháp là một ẩn số. Khi bẫy kích hoạt, tòa tháp rơi vào trạng thái reset vô hạn, biến thành một kiểu "Phòng tập thời gian".
'Nếu tính toán đúng, thì thời gian mình đồ sát quái vật trong đó ít nhất cũng phải vài trăm năm.'
Dòng thời gian trong và ngoài tháp khác nhau, nhưng chắc hẳn bên ngoài cũng đã trôi qua khá lâu.
Việc có người qua lại thì còn hiểu được, nhưng mà...
'Con người mà cũng có Mana?'
Dù các giác quan vẫn còn tê dại vì chiến đấu quá lâu, anh vẫn cảm nhận được Mana từ lũ người kia.
Thật lạ lùng.
'Ngoài mình và lũ khốn đó ra, làm gì có con người nào dùng được Mana.'
Đang tính xử đẹp bọn "quái vật hình người" này thì:
"Á!"
Đám thợ săn đang định chạy trốn bỗng khựng lại.
Tòa tháp huyền thoại sụp đổ khiến lũ sói quái vật tản mát lúc trước quay trở lại.
"Grừ...!"
Đám thợ săn khóc ròng:
"Chết tiệt, chúng quay lại rồi!"
"Biết ngay mà, lũ này làm sao bỏ qua con mồi dễ ăn thế này được...!"
Cả đàn sói đen tầm 20 con vây quanh, thậm chí còn có một con sói đỏ cầm đầu.
Tình cảnh này thì ngay cả năng lực giả cấp cao cũng khó mà sống sót.
Cuối cùng, đám thợ săn nghiến răng rút kiếm.
"Kệ đi, đằng nào cũng chết, hãy chiến đấu như Lee Gun vĩ đại nào!"
"Ôi Lee Gun đại nhân kính mến! Xin hãy ban cho chúng con sức mạnh!"
Nghe thấy thế, "chính chủ" chỉ biết ngơ ngác.
Chẳng hiểu sao chúng lại réo tên mình vào lúc này.
'Hóa ra là người thật.'
Quái vật thì làm sao thốt ra được mấy lời đó. Khi tầm nhìn dần hồi phục, Lee Gun vội đổi hướng.
Có lẽ nhờ ra khỏi tháp mà thời gian của các cơ quan nội tạng vốn bị ngưng trệ bắt đầu trôi trở lại. Dù cảm giác vẫn còn tê liệt, nhìn chưa rõ lắm nhưng đi lại thì không thành vấn đề.
'Phải thoát khỏi đây cái đã.'
Dù rất muốn tính sổ lũ phản bội, nhưng trước đó có một việc cực kỳ quan trọng anh phải làm.
Ngay lúc đó:
"Này! Điên à? Đừng đi đường đó!"
Gã thợ săn hét lên kinh hãi vì hướng Lee Gun đang đi.
"Mày chán sống rồi hả?"
"Gì?"
"Không thấy quái vật đầy trước mặt à!"
Gương mặt đám thợ săn cắt không còn giọt máu.
Sau lưng Lee Gun, đàn sói đã áp sát, những chiếc răng nanh sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ anh.
"Á!"
"Nguy hiểm!"
Thằng nhóc trong nhóm nhắm nghiền mắt không dám nhìn cảnh tượng kinh hoàng sắp tới.
Nhưng...
"Lũ chó con này."
Giọng nói đầy vẻ khó chịu vang lên cùng tiếng rên rỉ của đàn sói.
"Ăng!"
"Ăng ẳng!" "!!"
Đến lượt đám thợ săn hét lên vì sốc.
Bộp!
Lũ sói bị bẻ gãy xương sống văng ra tứ tung như mấy bao rác.
Và rồi họ nhận ra, người đàn ông đeo mặt nạ kia không phải không thấy đàn sói.
"Mẹ kiếp, tao đang bận nên định lờ đi rồi, sao cứ thích kiếm chuyện thế nhỉ! Lũ tép riu này!"
Rắc!
Đám thợ săn hoàn toàn chết lặng.
"C... cấp cao cũng phải chật vật với lũ đó, thế mà anh ta xử đẹp như không...!"
Thậm chí người đàn ông đó còn đá bay con sói đầu đàn chỉ bằng một đòn.
Gã thợ săn lỡ miệng lẩm bẩm:
"Vãi thật, cái thứ quái vật gì thế này."
Vừa dứt câu chửi thề, gã chạm ngay ánh mắt của Lee Gun.
Gã giật bắn mình.
'Anh ta nghe thấy rồi à?'
Bộ dạng rách rưới, bẩn thỉu như người rừng, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sau làn tóc mái dài.
Họ không biết anh ta là ai, nhưng họ vừa thấy hy vọng sống sót.
Tuy nhiên...
"Hà..."
Tiếng thở dài bực dọc của anh khiến họ run bần bật.
Khi Lee Gun lừng lững bước tới, đám thợ săn bủn rủn cả chân tay.
Chắc chắn rồi, anh ta nghe thấy tiếng chửi của gã lúc nãy. Phen này họ tiêu đời chắc, nhìn anh ta trông chẳng giống người hiền lành gì cho cam.
Khi bóng hình cao lớn đó phủ xuống đầu họ, Lee Gun mở lời:
"Này."
Đám thợ săn vội vàng cúi đầu sát đất:
"X... xin lỗi anh! Chuyện lúc nãy là..."
"Xin lỗi gì, cho xin tí cơm đi. Đói quá."
"Dạ?"
Vị anh hùng suýt chết vì đói cuối cùng đã gục ngã.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận