Năm 1987, thôn Hồng Sơn.
Phía hạ lưu con sông đầu làng tập trung khá đông phụ nữ. Họ vừa vò quần áo xoành xoạch, vừa ríu rít buôn chuyện "trên trời dưới biển", từ chuyện nhà họ Đông sang nhà họ Tây, chẳng sót nhà nào.
Nhân vật chính của buổi buôn chuyện hôm nay chính là cặp vợ chồng trẻ vừa mới cưới trong thôn.
"Mấy bà nghe gì chưa? Đêm qua cái thằng nhà họ Chu nó đánh vợ nhập viện đấy! Haiz, tạo nghiệp mà, mới cưới xong đã thế, sau này sống sao nổi. Thằng ranh ấy đúng là loại chẳng ra gì, chỉ khổ thân con bé Ôn Duyệt."
"Có gì mà khổ, chẳng phải chính nó tự đâm đầu gả vào đấy sao? Tôi nói cho mà biết, hạng ấy là phải đánh, nhìn cái mặt con bé ấy đã thấy không phải loại đứng đắn rồi, hôm trước còn liếc mắt đưa tình với con trai tôi đấy."
"Thôi đi bà nội, rõ ràng là con trai bà cứ nhìn chằm chằm vào con bé Duyệt thì có, tôi đứng ngay cạnh tôi thấy hết nhé."
"Bà còn nói nhăng cuội tôi xé xác bà ra..."
"Sao nào? Không cho người ta nói thật à? Tôi cứ nói đấy, có giỏi thì đánh tôi đi!"
Thấy mùi thuốc súng bắt đầu nồng nặc, mấy bà khác vội quây lại khuyên can. Vị trí bên bờ sông vừa khéo nhìn ra con đường đất dẫn vào làng.
Có người mắt sắc thấy ở đầu thôn có hai bóng người một trước một sau đang đi tới, liền vội chuyển chủ đề: "Kìa xem, có phải Chu Diệu với Ôn Duyệt không? Hai đứa nó đi viện về rồi à?"
Cả đám ăn ý dừng tay, đồng loạt ngoái đầu nhìn về phía đầu làng.
"Hê, đúng thật rồi!"
"Nhìn dáng vẻ con bé Duyệt chắc thằng kia ra tay cũng không nặng lắm, ít ra vẫn tự đi bộ được. Chả bù cho cái nhà chị Quế, suốt ngày bị chồng tẩn cho không lết xuống giường nổi."
"Mặt thằng Chu thối thật đấy, khéo về nhà nó lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay tiếp mất?"
"... Chẳng biết được, lát nữa phải qua khuyên nhủ tí xem sao."
Miệng thì bảo khuyên, nhưng tuyệt nhiên chẳng bà nào dám bén mảng lại gần.
Chủ yếu là cái gã nhà họ Chu kia cao lớn lừng lững như cái cột đình, mặt cứ hằm hằm lườm một cái là đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Chu Diệu là cái tên "phá gia chi tử" có tiếng ở thôn Hồng Sơn, suốt ngày lông bông chẳng chịu làm lụng gì, chỉ giỏi cầm đầu mấy thằng choai choai quậy phá khắp nơi.
Nếu chẳng may đụng vào gã, gã chẳng nể nang họ hàng thân thích gì đâu, cứ vung nắm đấm ra là xong chuyện.
Thân hình liễu yếu đào tơ của mấy bà này làm sao chịu nổi một đấm của gã chứ!
……….
Ôn Duyệt vừa bước vào làng đã cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Cô liếc mắt, thấy đằng xa đám phụ nữ đang xì xào bàn tán. Cái điệu bộ này, đúng là đến con chó đi ngang qua cũng bị chúng nó lôi ra bình phẩm ba vòng.
Cô thu hồi tầm mắt, nhìn về phía những cánh đồng xa xa.
Nắng đầu hạ chưa đến mức gắt gỏng, ánh vàng nhạt trải dài trên mặt ruộng.
Một cơn gió thoảng qua, những khóm lúa xanh mướt đu đưa theo gió, tràn trề nhựa sống.
Khung cảnh này, kiếp trước cô chỉ được thấy qua màn hình điện thoại.
Đôi mắt Ôn Duyệt cong lên, cô tham lam hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành này.
Nhặt lại được một mạng, cảm giác cũng không tệ lắm.
Ánh mắt cô chuyển sang bóng lưng cao lớn của người đàn ông đi phía trước.
Ôn Duyệt chậm bước lại, bắt đầu sắp xếp lại những ký ức hỗn độn trong đầu.
Theo lý mà nói, cô đã chết rồi.
Đi ăn cơm mà xui xẻo gặp ngay vụ nổ bình gas, lửa cháy ngút trời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận