"Anh, mai anh có định dắt chị dâu lên thành phố cùng không?"
Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào đang ngồi xổm bên chậu gỗ lớn giúp giặt màn, hai người làm việc cũng rất nhanh nhẹn.
Chu Diệu chẳng hề do dự lắc đầu: "Không dắt theo, sức khỏe cô ấy không tốt, cứ để ở nhà cho lành."
Từ làng lên đến thành phố mất những ba bốn tiếng đồng hồ, với cái thân hình mảnh khảnh như cành liễu của Ôn Duyệt, chắc chắn là chịu không thấu.
Nhậm Nghiệp Lương cười nhăn nhở: "Anh Diệu biết xót vợ quá nhỉ."
Chu Diệu chẳng thèm tiếp lời.
Anh chỉ sợ Ôn Duyệt lại ngất xỉu rồi vào viện thôi.
Cái nơi bệnh viện ấy nhìn thôi đã thấy bực mình, anh chẳng muốn quay lại đó chút nào. Chuyện này thì liên quan gì đến "xót" với chả "thương"?
Nếu có xót, thì chắc là xót tiền viện phí thì có!
….
Ôn Duyệt tỉnh dậy lúc chiều tà.
Ánh hoàng hôn còn sót lại len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên vạn vật trong phòng một lớp hào quang màu cam ấm áp.
Cô ngồi dậy bên mép giường, ngáp một cái dài, khóe mắt vương chút lệ sinh lý.
Nghe thấy tiếng sột soạt bên tai, cô quay đầu lại thì thấy Chu Diệu đang ôm đống chăn màn đã phơi khô đi vào, đặt lên giường.
Bàn ghế cọ sạch cũng đã được khiêng vào hết, căn phòng trông sạch sẽ, tinh tươm hơn hẳn trước kia.
"Tỉnh rồi à?"
Chu Diệu chỉ mặc độc chiếc áo may ô trắng, những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay lồi lõm theo từng cử động. Đôi mắt hẹp dài hơi nhướng lên, khẽ liếc nhìn về phía cô.
Vốn dĩ anh đã có gương mặt cực kỳ điển trai, giờ đây đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, ngũ quan càng thêm sâu sắc, đôi mày kiếm mắt sáng, toát lên vẻ cứng rỏi, phong trần.
Ôn Duyệt nhìn đến ngẩn ngơ.
Kiếp trước cô chỉ thấy trai đẹp cỡ này qua màn hình điện thoại, mà lại còn qua mười tám lớp kính lọc làm đẹp, đây là lần đầu tiên cô được nhìn ở cự ly gần như thế này.
Trái tim nhỏ bé không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi.
Đúng là đẹp trai thật đấy.
Cái nhan sắc này mà ở thời hiện đại vào giới giải trí, chẳng phải là kiếm tiền đến mỏi tay sao?
Tiếc là, sinh nhầm thời mất rồi.
Cô thầm cảm thán trong lòng.
Chu Diệu cau mày, cứ cảm thấy ánh mắt của người đối diện có gì đó là lạ.
Tất nhiên anh chẳng thể nào đoán được suy nghĩ của Ôn Duyệt, chân mày chỉ khẽ nhíu lại rồi giãn ra, anh tự nhiên nói tiếp:
"Ngày mai tôi phải lên thành phố một chuyến, cô cứ ở nhà đi. Trước khi đi tôi sẽ đưa chìa khóa bếp và phòng cho cô, đồ ăn ở trong chạn, muốn ăn gì thì tự mà làm."
Ôn Duyệt giật mình thoát khỏi "mê hồn trận" nhan sắc: "Anh lên thành phố làm gì?"
"Liên quan gì đến cô."
Chu Diệu nói chuyện chẳng khách sáo chút nào, anh nhướng mày cười khẩy, "Sao nào, muốn quản tôi đấy à?"
Ôn Duyệt nhìn cái bộ dạng cà lơ phất phơ của anh mà không chịu nổi, hứ một tiếng:
"Hai ta kết hôn rồi, là vợ chồng hợp pháp. Bây giờ tôi là vợ anh, quản anh chẳng phải là việc đương nhiên sao?"
Chu Diệu mặt không đổi sắc:
"Vợ chồng? Được thôi, vậy đêm nay tôi dọn về đây, hai ta ngủ chung. Đã là vợ chồng thì cũng nên ngủ chung một giường chứ nhỉ?"
Ôn Duyệt: "..."
Đúng là nói không lại gã này.
Mặt Ôn Duyệt đỏ bừng lên như gấc chín, lan tận ra cả đuôi mắt.
Cô nghiến răng, từ kẽ răng bật ra hai chữ lí nhí: "Đồ... vô liêm sỉ."
Tai Chu Diệu thính lắm, hai chữ kia anh nghe rõ mồn một, chợt thấy thú vị vô cùng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận