Hắn làm sao mà không biết xấu hổ chứ?
Vợ chồng ngủ chung với nhau vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa cơ mà?
Dĩ nhiên, lúc này hắn cũng chẳng có ý đồ gì, chỉ là thấy biểu cảm của cô thú vị quá, nên mới nảy sinh hứng thú muốn trêu chọc vài câu cho vui thôi.
Chu Diệu cũng thấy chia phòng ra ngủ cũng tốt, ít nhất là buổi tối không phải lo việc vừa mở mắt ra đã phải đối mặt với một gương mặt u ám chực chờ rơi nước mắt.
“Được rồi, tối nay cô nấu cơm hay tôi làm?”
Ôn Duyệt im lặng ngồi dậy: “Để tôi.”
Chu Diệu hài lòng ra mặt: “Thành giao.”
Trong chậu gỗ có sẵn một con cá đã được làm sạch, Ôn Duyệt liền trổ tài làm món cá kho tộ đậm đà, xào thêm một đĩa rau xanh mướt và nấu bát canh trứng nấm thanh đạm.
Mùi hương ngào ngạt nương theo khói bếp lượn lờ từ gian nhà chính bay tận sang phòng của nhà chú Hai và chú Ba.
Cả hai nhà nọ vừa ngửi thấy mùi thơm, vừa mắng nhiếc sa sả, trong khi nhìn bát cơm canh chẳng khác gì cám lợn trước mặt mà trong lòng không khỏi cảm thấy nôn nao, khó chịu.
Người rửa bát vẫn là Chu Diệu.
Dưới ánh mắt giám sát của Ôn Duyệt, hắn đành hậm hực dùng nước nóng rửa đi rửa lại tận hai lần.
Mặt hắn thối hoắc, động tác rửa bát thì thô bạo vô cùng, cứ như thể muốn kỳ cọ cho cái bát phát sáng ra mới chịu thôi.
Nhận ra hắn đang có cảm xúc, Ôn Duyệt ngồi bệt trên chiếc ghế gỗ nhỏ trước bếp lò, hai tay chống cằm, đôi mắt híp lại cười hì hì:
“Chu Diệu này, anh rửa bát sạch thật đấy. Tôi đồ rằng khắp cái thôn này chắc chắn chẳng tìm ra người thứ hai rửa bát sạch hơn anh đâu.”
Khóe miệng Chu Diệu giật giật, hắn buông lời mát mẻ: “Phải rồi, cả cái thôn này cũng chẳng tìm đâu ra người thứ hai dùng nước nóng để rửa bát, mà còn phải rửa tận hai lần đâu.”
“Thế mới chứng minh chúng ta là người yêu sạch sẽ, giữ gìn vệ sinh nhất thôn chứ lị.”
Ôn Duyệt chớp chớp mắt, coi như không nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của hắn, giọng nói của cô mềm mại lại có chút chậm rãi:
“Anh cũng phải nghĩ cho tôi một chút chứ, cơ thể tôi vốn dĩ không tốt, ăn phải đồ không sạch sẽ là dễ lăn ra ốm lắm, đến lúc đưa tôi đi bệnh viện chẳng phải người bị phiền phức vẫn là anh sao?”
Cô nhấn nhá từng chữ rõ ràng mà từ tốn, giọng nói vốn đã ngọt ngào nay lại còn mang theo một tầng nũng nịu, nghe chẳng khác gì đang làm nũng cả.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, hình bóng thiếu nữ hiện lên thật dịu dàng, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm phần thanh tú, nhu hòa.
Đôi mắt hạnh cong cong, hàng mi dài và dày tựa như chiếc quạt nhỏ khẽ rung rinh.
Gặp người khác chắc chắn là đã mủi lòng từ lâu rồi.
Thế nhưng cái gã Chu Diệu này, không chỉ thân hình cứng như đá, tính tình cứng như sắt mà ngay cả trái tim cũng nguội lạnh vô cùng.
Hắn chẳng mảy may động lòng, chỉ bĩu môi đầy vẻ chê bai: “Đúng là tôi rước một bà tổ tông về nhà thờ mà.”
“Đừng có ngồi thụp ở đấy nữa, đi tắm đi, lát nữa nước trong nồi nguội lại phải nhóm lửa đun lại đấy.”
Chu Diệu mất kiên nhẫn xua xua tay.
Ôn Duyệt: “... Được thôi.”
Chà, cái gã đàn ông này tính khí thối thật đấy.
Cô khẽ hứ một tiếng, đứng dậy xách thùng gỗ ra cạnh bếp lò để múc nước nóng.
Ở cái thời đại nông thôn này, việc tắm rửa đúng là một cực hình, không có bình nóng lạnh, nước tắm đều phải tự mình đun lấy.
Trong nhà bếp có ngăn ra một gian nhỏ dùng để tắm, Ôn Duyệt pha nước xong, nghiến răng phí sức xách cái thùng gỗ nặng trịch, đi lảo đảo hướng về phía gian tắm.
Cứ đi một bước là nước lại sóng sánh tràn ra ngoài một ít.
Chu Diệu nhìn không nổi nữa, hắn quẳng việc đang làm xuống, sải bước đi tới bên cạnh Ôn Duyệt, giật phắt lấy cái thùng gỗ trong tay cô rồi mỉa mai:
“Cứ nhìn cái kiểu cô đi thế kia, tới được chỗ tắm thì nước trong thùng cũng cạn sạch.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận