Ôn Duyệt thở phào nhẹ nhõm, cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.
Lòng bàn tay trắng trẻo, mềm mại bị quai thùng gỗ siết chặt hiện lên những lằn đỏ chót, cảm giác nóng rát truyền đến khiến nước mắt cô không kìm được mà chực trào ra:
“Nặng quá, tôi xách không nổi.”
Chu Diệu: “... Sao cô lại khóc nữa rồi!”
“Đau tay.”
Ôn Duyệt chìa tay ra trước mặt Chu Diệu, cho hắn xem lòng bàn tay bị ma sát đến đỏ rực.
Chu Diệu liếc nhìn một cái, lòng bàn tay của cô gái nhỏ trắng nõn nà, chẳng có lấy một vết chai, nhìn qua là biết không phải hạng người hay làm việc nặng.
Hắn “tặc” lưỡi một cái, thầm nghĩ đúng là bà tổ tông, lại thấy thắc mắc: “Tôi nhớ lúc ở nhà bác cả cô vẫn phải làm việc cơ mà, sao trên tay lại chẳng có tí vết chai nào thế này?”
Ôn Duyệt không khóc nữa, cô sụt sịt mũi, nhỏ giọng lầm bầm: “Tôi thì biết làm sao được.”
Chính cô cũng thấy lạ lùng đây này.
Hồi chiều lúc dọn dẹp vệ sinh, cô có tiện tay soi gương thì mới phát hiện ra nguyên chủ và diện mạo vốn có của cô giống nhau đến tám phần.
Điểm khác biệt duy nhất chính là má lúm đồng tiền, cô không có nhưng nguyên chủ lại có.
Ngoài ra, vì nguyên chủ lúc nào cũng u sầu, oán hận nên giữa lông mày luôn vương vấn nét âm u, khiến gương mặt vốn dĩ rạng rỡ lại mang thêm vài phần u ám.
Nhưng từ khi Ôn Duyệt đến, đôi lông mày ấy đã khôi phục lại phong thái vốn có của nó.
Đúng là các cụ nói chẳng sai: Tâm sinh tướng!
“Thôi, vào tắm đi.”
Chu Diệu cũng chẳng có ý định truy hỏi đến cùng, hắn xách thùng nước vào gian nhỏ rồi hất cằm ra hiệu cho cô.
Đôi mắt còn vương nước mắt của Ôn Duyệt bỗng cong thành hình bán nguyệt, cô lại nở nụ cười: “Cảm ơn anh nha~”
Cô vui vẻ bước vào gian tắm, rồi nụ cười lập tức đóng băng trên mặt.
Gian tắm rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho một người đứng.
Vì không có ánh nắng chiếu vào nên nơi này tỏa ra một mùi ẩm mốc đặc trưng, trong góc có một lỗ thoát nước nhỏ bằng nắm tay, trên trần nhà còn giăng đầy tơ nhện.
Ở vị trí ngang vai có một hốc nhỏ hõm vào, bên trong đặt một miếng xà phòng bé xíu.
Nói thật, nhìn cái môi trường này, Ôn Duyệt suýt chút nữa là không muốn tắm luôn.
Nhưng hôm nay làm việc ra bao nhiêu mồ hôi, không tắm thì người ngợm dính dớp cực kỳ khó chịu.
Cuối cùng cô vẫn cắn răng cởi quần áo, vừa tắm vừa run lẩy bẩy, mắt trợn tròn lên nhìn ngó xung quanh, chỉ sợ từ trên trần nhà có con nhện nào bò ra.
Dùng xà phòng tắm không tốt cho da lắm, cô do dự hai giây, cuối cùng vẫn cầm miếng xà phòng lên xoa bôi qua loa vài cái.
Với cô, chỉ dội nước không thì chẳng khác gì chưa tắm cả.
Khoảnh khắc mặc quần áo vào, Ôn Duyệt mới thực sự thở phào một cái.
Cái màn tắm rửa này đúng là tiêu tốn quá nhiều tâm tư của cô mà.
“Tôi tắm xong rồi.”
Chu Diệu đang ngồi ở cửa bếp, quay lưng về phía gian tắm, bóng lưng rộng lớn của hắn trông cực kỳ vững chãi và đem lại cảm giác an toàn.
Nghe thấy động động tĩnh, hắn quay đầu nhìn lại, đôi mắt đen sâu thẳm ngay lập tức khóa chặt lấy thân hình mảnh mai đang đứng bên bếp lò.
Hơi nóng từ nước làm cho gương mặt trắng nõn của Ôn Duyệt ửng hồng, đôi mắt ướt át vẫn cong cong, môi khẽ mím lại khiến hai lúm đồng tiền nhỏ lại hiện lên, trông cô vừa thơm tho lại vừa mềm mại, đúng kiểu rất dễ bị bắt nạt.
Chiếc áo hoa nhí màu hồng cánh sen khoác trên người càng làm tôn lên làn da trắng ngần, dưới ánh đèn vàng mờ ảo tỏa ra một tầng hào quang dịu nhẹ.
Bộ quần áo này hơi rộng so với cô, phần cổ chữ V thấp thoáng để lộ xương quai xanh tinh tế và xinh đẹp.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận