Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)
  4. Chương 2: Tôi Chọn Ở Lại Với Anh Chồng Lưu Manh

Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)

  • 21 lượt xem
  • 657 chữ
  • 2026-01-08 12:35:56

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lúc bỏ chạy cô thấy một bé gái tầm bốn năm tuổi đang khóc thét lên vì sợ hãi, mà tấm biển quảng cáo trên đầu con bé thì đang lung lay sắp sập.

Ôn Duyệt chẳng kịp nghĩ ngợi, lao tới đẩy con bé ra.

Còn chính cô thì bị đè trúng, mất ý thức ngay lập tức.

Chắc chắn là không sống nổi rồi, không hẳn là hối hận, chỉ thấy hơi tiếc thôi.

Biết thế này cô đã bỏ năm vạn tệ ra mua cái áo khoác mình thích từ mấy hôm trước cho rồi.

Vừa mở mắt ra, cô thấy mình nằm trong bệnh viện, trong đầu bị nhồi nhét một đống thông tin hỗn loạn.

 Mất một lúc tiếp nhận, Ôn Duyệt mới bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ phụ pháo hôi làm nền cho nữ chính.

Nguyên chủ và nữ chính đều mồ côi cha mẹ, phải ăn nhờ ở đậu nhà người thân.

Gặp đúng đám họ hàng cực phẩm, xem con cháu như rơm như rác mà hành hạ.

 Nữ chính có tinh thần phản kháng, không chịu khuất phục, cuối cùng đỗ đại học rời làng, tự tạo dựng giang sơn trên thành phố.

Còn nguyên chủ tính tình nhu nhược, bị nhà bác cả nắm thóp.

Sau khi ông bà nội mất, cô nghe lời bác gái bỏ học ở nhà làm việc, bao thầu hết mọi việc lớn nhỏ như osin không công. Sau đó, cô còn bị ép gả thay chị họ cho người đã được định hôn từ bé.

Anh chồng này chính là Chu Diệu, kẻ lưu manh có tiếng trong làng.

Nguyên chủ không muốn gả nhưng không dám chống đối, đành nhắm mắt đưa chân.

Gả đi rồi suốt ngày chỉ biết khóc lóc, oán trời trách đất, chưa đầy hai mươi lăm tuổi đã u uất mà chết.

Tình cảnh của nguyên chủ đúng là khó nói, nhưng cái khó nói hơn chính là khi Ôn Duyệt vừa tỉnh lại chưa được bao lâu, đã thấy anh chồng lưu manh xách ấm nước đi vào, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và nóng nảy nhìn cô, giọng lạnh như tiền:

"Tôi với cô chưa có bằng lòng chính thức, cô không muốn sống với tôi thì cứ việc về nhà, chẳng ai cản đâu."

Thú thật, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Chu Diệu, Ôn Duyệt có chút sững sờ.

Người đàn ông trước mặt đẹp trai đến không ngờ.

Mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang, cao chừng mét tám lăm, vai rộng eo thon chân dài.

Ngay cả bộ quần áo dài tay màu xanh đậm cũ kỹ có vài miếng vá cũng chẳng dìm nổi vẻ soái khí của anh.

Ngay cả cái bộ dạng mặt đen như nhọ nồi, cau mày lườm người ta cũng đẹp đến nao lòng, khác hẳn với hình ảnh "trẻ trâu" lông bông mà cô tưởng tượng.

Giây trước còn tính chuyện ly hôn, giây sau nhìn thấy gương mặt cực phẩm của chồng, Ôn Duyệt bình tĩnh suy nghĩ hai giây rồi thầm nhủ: Cái đời này, cứ tạm bợ thế này chắc cũng không đến nỗi nào.

Chủ yếu là nếu cô quay về nhà bác cả, chắc chắn sẽ chết rất thảm.

Cô chẳng có kinh nghiệm đối phó với đám cực phẩm, mà cũng sợ phiền phức.

Thế là Ôn Duyệt nở một nụ cười, nói với người đàn ông: "Em đâu có không muốn sống với anh."

Nghe vậy, Chu Diệu hừ lạnh một tiếng, đôi mắt mang theo vài phần châm chọc, rõ ràng là không tin.

 Mà không tin cũng đúng thôi.

Ôn Duyệt nhớ lại lý do mình vào viện.

Nguyên chủ vì không muốn gả, nghe tiếng xấu của chồng nên trong lòng uất ức, nhìn anh đâu cũng thấy chướng mắt.

Cô chẳng thèm nói chuyện, cả ngày nhốt mình trong phòng khóc.

Chu Diệu chịu không nổi quát vài câu, giọng hơi hung dữ một chút, thế là dọa cho nguyên chủ ngất xỉu luôn.

Đúng vậy, là dọa đến ngất xỉu.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top