Lúc bỏ chạy cô thấy một bé gái tầm bốn năm tuổi đang khóc thét lên vì sợ hãi, mà tấm biển quảng cáo trên đầu con bé thì đang lung lay sắp sập.
Ôn Duyệt chẳng kịp nghĩ ngợi, lao tới đẩy con bé ra.
Còn chính cô thì bị đè trúng, mất ý thức ngay lập tức.
Chắc chắn là không sống nổi rồi, không hẳn là hối hận, chỉ thấy hơi tiếc thôi.
Biết thế này cô đã bỏ năm vạn tệ ra mua cái áo khoác mình thích từ mấy hôm trước cho rồi.
Vừa mở mắt ra, cô thấy mình nằm trong bệnh viện, trong đầu bị nhồi nhét một đống thông tin hỗn loạn.
Mất một lúc tiếp nhận, Ôn Duyệt mới bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ phụ pháo hôi làm nền cho nữ chính.
Nguyên chủ và nữ chính đều mồ côi cha mẹ, phải ăn nhờ ở đậu nhà người thân.
Gặp đúng đám họ hàng cực phẩm, xem con cháu như rơm như rác mà hành hạ.
Nữ chính có tinh thần phản kháng, không chịu khuất phục, cuối cùng đỗ đại học rời làng, tự tạo dựng giang sơn trên thành phố.
Còn nguyên chủ tính tình nhu nhược, bị nhà bác cả nắm thóp.
Sau khi ông bà nội mất, cô nghe lời bác gái bỏ học ở nhà làm việc, bao thầu hết mọi việc lớn nhỏ như osin không công. Sau đó, cô còn bị ép gả thay chị họ cho người đã được định hôn từ bé.
Anh chồng này chính là Chu Diệu, kẻ lưu manh có tiếng trong làng.
Nguyên chủ không muốn gả nhưng không dám chống đối, đành nhắm mắt đưa chân.
Gả đi rồi suốt ngày chỉ biết khóc lóc, oán trời trách đất, chưa đầy hai mươi lăm tuổi đã u uất mà chết.
Tình cảnh của nguyên chủ đúng là khó nói, nhưng cái khó nói hơn chính là khi Ôn Duyệt vừa tỉnh lại chưa được bao lâu, đã thấy anh chồng lưu manh xách ấm nước đi vào, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và nóng nảy nhìn cô, giọng lạnh như tiền:
"Tôi với cô chưa có bằng lòng chính thức, cô không muốn sống với tôi thì cứ việc về nhà, chẳng ai cản đâu."
Thú thật, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Chu Diệu, Ôn Duyệt có chút sững sờ.
Người đàn ông trước mặt đẹp trai đến không ngờ.
Mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang, cao chừng mét tám lăm, vai rộng eo thon chân dài.
Ngay cả bộ quần áo dài tay màu xanh đậm cũ kỹ có vài miếng vá cũng chẳng dìm nổi vẻ soái khí của anh.
Ngay cả cái bộ dạng mặt đen như nhọ nồi, cau mày lườm người ta cũng đẹp đến nao lòng, khác hẳn với hình ảnh "trẻ trâu" lông bông mà cô tưởng tượng.
Giây trước còn tính chuyện ly hôn, giây sau nhìn thấy gương mặt cực phẩm của chồng, Ôn Duyệt bình tĩnh suy nghĩ hai giây rồi thầm nhủ: Cái đời này, cứ tạm bợ thế này chắc cũng không đến nỗi nào.
Chủ yếu là nếu cô quay về nhà bác cả, chắc chắn sẽ chết rất thảm.
Cô chẳng có kinh nghiệm đối phó với đám cực phẩm, mà cũng sợ phiền phức.
Thế là Ôn Duyệt nở một nụ cười, nói với người đàn ông: "Em đâu có không muốn sống với anh."
Nghe vậy, Chu Diệu hừ lạnh một tiếng, đôi mắt mang theo vài phần châm chọc, rõ ràng là không tin.
Mà không tin cũng đúng thôi.
Ôn Duyệt nhớ lại lý do mình vào viện.
Nguyên chủ vì không muốn gả, nghe tiếng xấu của chồng nên trong lòng uất ức, nhìn anh đâu cũng thấy chướng mắt.
Cô chẳng thèm nói chuyện, cả ngày nhốt mình trong phòng khóc.
Chu Diệu chịu không nổi quát vài câu, giọng hơi hung dữ một chút, thế là dọa cho nguyên chủ ngất xỉu luôn.
Đúng vậy, là dọa đến ngất xỉu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận