Bây giờ đổi thành Ôn Duyệt, cô thấy mình cần phải biện minh một chút để hòa hoãn mối quan hệ này.
Cô chống tay lên mép giường định ngồi dậy, nhưng cơ thể quá yếu, loay hoay mãi không xong.
Cuối cùng, Chu Diệu nhìn không nổi nữa, sải bước tới, đôi bàn tay to bản ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng nhấc bổng cô ngồi dậy như nhấc một con gà con.
Động tác của anh không mấy dịu dàng nhưng cũng chẳng làm cô đau, anh còn thuận tay lấy cái gối kê sau lưng cho cô.
Ôn Duyệt hơi sững người, nhưng nhanh chóng thả lỏng, cười híp mí tựa ra sau: "Cảm ơn anh."
"Không phải em không muốn sống với anh đâu."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói: "Là bác cả cứ bảo anh hay đánh người. Anh cao lớn vạm vỡ thế này, nếu đánh thì đau lắm, em sợ."
Chu Diệu: "..."
Vẻ mặt anh vẫn chẳng khá hơn là bao, "tặc" một tiếng: "Lão tử không bao giờ đánh đàn bà."
Ôn Duyệt gật đầu lia lịa: "Em biết rồi, thế nên giờ em hết sợ rồi."
Chu Diệu lại "hừ" một tiếng, mặt vẫn hằm hằm, chẳng rõ cảm xúc gì.
Ôn Duyệt cũng chẳng quan tâm anh có tin hay không, cúi đầu suy tính chuyện sau này.
Còn chưa kịp nghĩ ra gì thì tay đã bị nhét cho một cốc nước ấm, tay kia có thêm hai cái bánh bao thịt to bằng nắm đấm, khói trắng bốc lên nghi ngút thơm nồng.
Ôn Duyệt ngước nhìn Chu Diệu.
"Cô định ở lại viện tiếp hay về nhà?"
Chu Diệu hỏi, "Bác sĩ bảo cô bị suy dinh dưỡng, dặn tôi đừng có ngược đãi cô. Bây giờ là thời đại mới rồi, ngược đãi là phạm pháp đấy."
Nói xong, có vẻ anh thấy câu này khá thú vị, nhếch môi nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy trông cứ âm u làm sao.
"..."
Ôn Duyệt lẳng lặng cắn một miếng bánh bao.
Lớp vỏ mềm xốp và nhân thịt thơm phức trôi xuống cuống họng vào tận bao tử, xoa dịu cái bụng đang kêu réo ầm ĩ.
Sau đó, cô vừa nhai vừa nói lí nhí là muốn về nhà. Chu Diệu không nói năng gì, quay người đi làm thủ tục xuất viện luôn.
……..
Ôn Duyệt mải mê suy nghĩ, không để ý con đường đất dưới chân ngày càng mấp mô.
Cô sẩy chân một cái, cả người chúi về phía con mương bên đường, nhưng ngay lập tức một cánh tay mạnh mẽ đã chộp lấy khuỷu tay cô, kéo giật trở lại.
"Mắt để trên đỉnh đầu đấy à?"
Giọng Chu Diệu vang lên từ phía trên, mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
Ôn Duyệt thót tim, tim đập thình thịch, mượn sức của anh mới đứng vững được.
Cơ thể cô vốn dĩ đã yếu, lại bị dọa một trận nên sắc mặt càng thêm trắng bệch, môi không còn giọt máu, nhìn vừa yếu ớt vừa đáng thương.
"Cảm ơn anh."
Cô không để bụng thái độ của anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực, nhỏ nhẹ nói: "May mà có anh ở đây, không thì em ngã đau chết mất. Anh tốt thật đấy."
Chu Diệu mím môi buông tay ra, giọng điệu có chút dịu lại: "Nhìn đường mà đi."
Ôn Duyệt cười híp mắt, khẽ "vâng" một tiếng. Hai người tiếp tục bước đi trên con đường mòn khúc khuỷu, nhưng lần này, bước chân của Chu Diệu đã chậm lại rõ rệt.
Nhà họ Chu nằm gần cuối làng, đi thêm chừng bảy tám phút thì tới.
Từ xa, Ôn Duyệt đã thấy một ngôi nhà gạch đất.
Ngôi nhà ấy bên trái có hai gian xây bằng gạch xanh, nối liền với phần gạch đất trông hơi lệch tông.
Bên ngoài cổng viện được đắp bằng bùn đất trồng hai cây lê và một cây đào, sau nhà còn có một cây tì bà cao hơn cả mái ngói.
Khói bếp từ gian buồng bên cạnh lượn lờ bay lên, hòa vào ánh hoàng hôn tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận