Ôn Duyệt trợn tròn mắt:
"Bác thật không biết xấu hổ, đó là bà nội cho tôi, còn nói với trưởng thôn một tiếng rồi!"
Lý Hoa Hồng giả vờ như điếc:
"Đất của nhà tao hết! Cút, cút hết đi, nhà họ Ôn không tiếp loại như chúng mày!"
Bà ta định giật lại cái chổi để đóng cổng, nhưng dù có dùng hết sức bình sinh, cái chổi trong tay Chu Diệu vẫn bất động như đóng đinh vào đá.
Tính cách của Lý Hoa Hồng xét ở góc độ nào đó thì rất giống Lâm Phương, đều là hạng mặt dày vô sỉ, gặp chuyện là thích bù lu bù loa, lăn lộn ăn vạ.
Ai mà không mặt dày bằng họ thì đúng là chịu chết.
Nhưng Chu Diệu đã trị được Lâm Phương thì lẽ đương nhiên chẳng ngán gì Lý Hoa Hồng.
Anh chỉ vung nhẹ tay một cái, Lý Hoa Hồng đã không tự chủ được mà lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa là ngã chổng gọng ra đất.
Chu Diệu thô bạo đá văng cánh cổng, nắm tay Ôn Duyệt dắt thẳng vào trong sân.
Lý Hoa Hồng "ái dà" một tiếng, ngây người ra: "Hai đứa mày định làm trò gì đấy hả!?"
Trong nhà chính, bác cả của Ôn Duyệt là Ôn Quốc Cường đang ngồi ăn sáng.
Trên bàn đặt một liễn cháo khoai lang đặc, cạnh đó là bát đựng mấy quả trứng luộc, một đĩa dưa muối ăn kèm và một đĩa nhỏ tóp mỡ cháy cạnh.
Bữa sáng thế này ở nông thôn đã được coi là thịnh soạn lắm rồi.
Ông ta ngạc nhiên nhìn hai người xuất hiện ở cửa, rồi nở nụ cười hiền hậu: "
Tiểu Diệu à, hai vợ chồng cháu sang đấy à? Đã ăn sáng chưa? Ngồi xuống làm tí cho vui."
Ông ta có gương mặt chữ điền, lông mày rậm mắt to, trông có vẻ rất chính trực và dễ gần.
Ôn Duyệt vừa định lên tiếng từ chối thì đã bị Chu Diệu nhanh hơn một bước.
Anh nhướng mày, chẳng thèm khách sáo, kéo phăng cái ghế ra rồi ngồi xuống một cách hiên ngang, cầm lấy đôi đũa sạch gắp một miếng tóp mỡ:
"Được thôi, đúng lúc chúng cháu cũng chưa ăn gì."
Nói xong, anh quay sang nhìn Ôn Duyệt đang đứng ngẩn ngơ:
"Đứng đấy làm gì, bác cả bảo cô ngồi xuống ăn sáng kìa."
"... Ờ."
Dù chưa hiểu mô tê gì nhưng Ôn Duyệt vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Mông vừa chạm ghế, Chu Diệu đã đặt một bát cháo khoai lang đầy ắp trước mặt cô.
Bát của anh còn nhiều hơn, cái liễn cháo trên bàn gần như trống rỗng chỉ trong nháy mắt.
Sắc mặt Ôn Quốc Cường vẫn không đổi: "Đủ không? Không đủ thì ăn thêm hai quả trứng."
"Được chứ."
Chu Diệu bảo ăn là ăn thật, anh húp hai miếng cháo kèm dưa muối, rồi thản nhiên mở lời:
"Bác cả này, vợ tôi có ba mẫu đất trong tay các bác, chắc cũng đến lúc trả lại cho bọn tôi rồi nhỉ."
…
Lời vừa buốt ra, không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.
Chu Diệu cứ như không nhận ra, vẫn ăn rất ngon lành.
Anh quay sang bảo Ôn Duyệt rằng món tóp mỡ này vị khá ổn, rồi trút cả đĩa tóp mỡ vào bát cô: "Ăn nhiều vào, nhìn cô gầy nhom thế kia."
Ôn Duyệt chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm và bình thản của Chu Diệu, sững lại một chút, rồi nở nụ cười ngọt ngào: "Cảm ơn anh nha."
Sau đó cô cúi đầu im lặng ăn cơm, nhường quyền kiểm soát lại cho anh.
Ôn Quốc Cường im lặng mất vài giây mới lên tiếng, ông ta liếc nhìn Ôn Duyệt:
"Đây là ý của Duyệt Duyệt à? Cũng phải, lẽ thường thì Duyệt Duyệt gả đi rồi, đất cát đúng là nên trả lại cho con bé. Nhưng mà Tiểu Diệu này, hôm qua bác nghe nói cháu đánh con bé Duyệt nhà bác nhập viện, cháu có nên giải thích với bác một câu không?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận