Ôn Quốc Cường không chịu nổi áp lực của Chu Diệu, im lặng hai giây rồi bất lực nói:
“Đấy là đất của cái Duyệt, tôi đương nhiên sẽ trả lại. Nó là đứa con gái duy nhất của chú em tôi, chú ấy không còn nữa, cái thằng làm bác như tôi đây lẽ nào lại đi chiếm tiện nghi của nó?”
“Lúa trên ruộng tôi cũng không lấy nữa, coi như quà cưới tặng cho hai đứa vậy.”
Phải thừa nhận Ôn Quốc Cường rất biết diễn kịch.
Khác với cái tiếng xấu vang tận trời của Lý Hoa Hồng, Ôn Quốc Cường ở trong thôn có danh tiếng khá tốt.
Ai cũng nghĩ ông ta là người hiền lành, điểm yếu duy nhất là lấy phải mụ vợ đanh đá.
Ông ta biết miếng đất này không giữ nổi, nên dứt khoát đưa ra, ngay cả hoa màu cũng không lấy để giữ lấy cái danh tiếng hão.
Lý Hoa Hồng định nói gì đó nhưng bị cái lườm của Ôn Quốc Cường chặn lại, chỉ biết hậm hực lườm nguýt Ôn Duyệt.
Ôn Duyệt nghe vậy liền ngừng khóc, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe như thỏ con, ném cho Lý Hoa Hồng một nụ cười vừa nhút nhát vừa mang tính khiêu khích.
Hà hà, đất vẫn đòi lại được rồi nhé~
Dưới cái nhìn muốn ăn tươi nuốt sống của Lý Hoa Hồng, cô túm lấy vạt áo Chu Diệu lắc lắc, nhỏ giọng nói: “Giờ mình về nhà ạ?”
“Chưa vội, tôi còn có việc.”
Chu Diệu nhướng mày, thong thả lên tiếng: “Tiền sính lễ nữa, đưa hết lại cho tôi đi.”
Ôn Quốc Cường còn chưa kịp phản ứng, Lý Hoa Hồng đã nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi:
“Đòi ruộng rồi còn muốn đòi tiền, sao mày tham thế hả? Hay là khuân hết đồ đạc nhà tao đi luôn đi! Tiền sính lễ làm gì có chuyện đòi lại, cưới vợ mà không mất tiền à, đào đâu ra chuyện tốt thế!?”
Nếu bảo đòi ruộng là cắt thịt của Lý Hoa Hồng, thì đòi tiền sính lễ chính là đào tận gốc tim gan bà ta!
Giọng nói vốn đã chói tai của bà ta nay càng rít lên như muốn xé toạc bầu trời, cảm giác như người dân quanh đây mười dặm đều nghe thấy.
Bà ta đỏ mặt tía tai, liên tục khẳng định là không bao giờ trả, nước bọt văng tung tóe, nhìn Ôn Duyệt và Chu Diệu như kẻ thù không đội trời chung.
Ôn Duyệt cũng hơi ngạc nhiên, nhưng cô không hé răng nửa lời, cứ ngoan ngoãn ngồi đó, thậm chí tâm hồn còn đang treo ngược cành cây nghĩ xem lát nữa lấy được đất thì bán cho ai.
Giọng điệu Chu Diệu vẫn rất bình thản, anh nhếch môi mỏng cười nhạt:
“Cưới vợ thì đúng là phải mất tiền, nhưng cô ấy có phải con gái các người không?”
Anh đưa tay chỉ vào cô gái nhỏ đang ngơ ngác bên cạnh, nụ cười mang theo vài phần châm chọc.
Hồi đó lúc sang dạm ngõ, anh đã bảo mình sẽ bỏ ra một nghìn tệ tiền sính lễ.
Tiền đó là cha anh chuẩn bị từ sớm, anh cũng chẳng tha thiết gì, đưa ra thì đưa thôi, ai cầm cũng không quan trọng.
Nhưng giờ Chu Diệu hối hận rồi. Tiền này đưa cho ai cũng được, nhưng dứt khoát không đưa cho cái nhà này.
Một nghìn tệ tiền sính lễ, ở vùng nông thôn năm 87, đúng là một con số trên trời.
“Thế thì chúng tôi cũng đã nuôi nó mấy năm rồi, tôi không quan tâm, tóm lại tiền đã vào tay tôi thì đừng hòng đòi lại!”
Lý Hoa Hồng trợn mắt.
Chu Diệu nheo mắt, nhẹ nhàng quăng ra hai chữ: “Thế à?”
Giây tiếp theo, anh đột ngột lật tung cái bàn trước mặt, bát đũa rơi loảng xoảng xuống đất tạo ra tiếng động cực lớn, khiến cả ba người trong phòng đều giật nảy mình khiếp vía.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận