Ôn Duyệt không để ý đến biểu cảm của hai người kia, cô chỉ nghĩ mình nên giải thích giúp Chu Diệu một chút.
Cô nheo nheo đôi mắt cười, lên tiếng ngọt ngào:
"Mọi người hiểu lầm rồi ạ, anh Chu Diệu không có đánh cháu đâu. Bác sĩ bảo cháu ngất là do suy dinh dưỡng thôi. Sáng nay anh ấy còn mua hẳn hai cái bánh bao thịt to đùng cho cháu ăn bồi bổ đấy ạ."
Cô nói năng nhẹ nhàng, thủ thỉ như rót mật vào tai, lại còn móc từ trong túi ra cái bánh bao thịt ăn dở.
Cái bánh bao to bằng nắm tay, ăn một cái là đủ no lửng dạ.
Cái còn lại vốn Ôn Duyệt định đưa cho Chu Diệu, nhưng anh bảo mình ăn rồi nên cô đành nhét vào túi mang về, định bụng trưa nay hấp nóng lại rồi ăn nốt.
Ôn Duyệt biết rõ thời này lương thực quý như vàng, không dám lãng phí một chút nào.
"Hì hì, thế à."
Người phụ nữ cười gượng gạo, trong lòng thầm mắng chửi một trận.
Sớm không nói muộn không nói, cứ nhè lúc này mà nói, chẳng hóa ra mấy lời bà vừa nói trông ngu xuẩn lắm sao?
Cái đứa vợ thằng Chu Diệu này quả nhiên cùng một giuộc với nó, chẳng phải hạng tốt lành gì!
Bà ta không nhịn được, lại thốt ra một câu mỉa mai: "Đúng là có tiền thật đấy, còn mua cả bánh bao thịt mà ăn. Tôi đây còn chưa biết cái bánh bao thịt bên ngoài nó tròn méo ra sao nữa là."
Ôn Duyệt không nghe ra ý mỉa mai trong lời đối phương, liền chân thành đáp: "Vị ngon lắm ạ, bác cũng mua một cái về ăn thử đi."
Đã thế bánh còn to, nhân lại đầy đặn, so với bánh bao đời sau thì đúng là một cái bằng hai.
Lâm Phương cười khẩy: "Tôi đào đâu ra cái phúc phần như nhà chị, muốn ăn gì là có cái nấy."
"Biết mình không có phúc là tốt."
Lần này người lên tiếng là Chu Diệu.
Giọng anh rất bình thản, chỉ liếc Lâm Phương một cái sắc lẹm.
Lâm Phương im bặt, phơi xong quần áo liền nhanh tay lẹ chân đặt chậu gỗ dưới hiên, xoay người về phòng rồi "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Người phụ nữ kia cũng chạy biến.
Ôn Duyệt lúc này mới ngơ ngác nhìn Chu Diệu: "... Hình như quan hệ của anh với họ không được tốt lắm nhỉ?"
Chu Diệu chẳng buồn tiếp lời cô, lôi chìa khóa mở cánh cửa bếp đang khóa chặt rồi bước vào. Ôn Duyệt thấy đứng ngoài này cũng ngại, liền nhanh chân lảo đảo theo sau.
Gian bếp không rộng lắm, đập vào mắt là một chiếc bếp lò bằng đất nung vốn chỉ thấy trên tivi, trên bếp đặt hai cái nồi gang.
Chỗ cửa lò nhóm lửa đặt một chiếc ghế đậu nhỏ, phía sau ghế là từng bó rơm khô và củi lửa đã được thu dọn gọn gàng.
Sát tường có một cái bệ nhỏ dùng để thái rau và để đồ, trên tường treo xẻng nấu cơm và ống đựng đũa.
Bên cạnh bệ là chiếc tủ chuyên dùng để bát đũa.
Hình như còn có một ngăn nhỏ nữa, không biết dùng để làm gì.
Trong lúc Ôn Duyệt còn đang bận đảo mắt nhìn quanh gian bếp, Chu Diệu đã cầm dao đứng trước bệ gỗ, thuần thục thái từng miếng thịt.
Anh cụp mắt, hàng lông mi dài và hơi cong đổ bóng xuống gương mặt, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, đôi lông mày hơi nhíu lại, vừa nghiêm túc vừa có chút mất kiên nhẫn.
Khi thái thịt, bắp tay anh gồng lên làm ống tay áo căng tức, những đường gân xanh uốn lượn trên mu bàn tay toát lên một sức mạnh hoang dã đầy nam tính.
"Anh đang nấu cơm à?"
Cô khẽ mở to mắt ngạc nhiên.
"Không."
Chu Diệu chẳng buồn ngẩng đầu, giọng lạnh nhạt: "Tôi đang điêu khắc hoa trên thịt đấy."
Ôn Duyệt nghe ra ý mỉa mai nồng nặc.
Cô chợt nhớ ra, hai ngày từ khi gả sang đây đều là Chu Diệu nấu cơm, còn nguyên chủ thì chỉ biết ngồi trong phòng khóc lóc, đợi cơm bưng lên tận nơi là vừa ăn vừa khóc tiếp.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận