Sau khi cơn đói cồn cào qua đi, trong đầu Ôn Duyệt chợt hiện lên hương vị của mấy món ăn lúc trước...
Cô khẽ rùng mình, nhắm mắt lại như không muốn đối diện với sự thật: “Hay là... để tôi làm cho?”
Chu Diệu làm việc gì cũng giỏi, chỉ riêng chuyện nấu nướng là... khó nuốt.
Nguyên chủ có thể chịu được, chứ cô thì chịu chết, cái miệng cô vốn đã kén chọn từ xưa.
“?”
Chu Diệu khẽ nhướn mày nhìn sang.
Anh chằm chằm nhìn cô chừng hai giây rồi buông một tiếng “Được”, tay đưa dao thoăn thoắt cắt nốt miếng thịt còn dở, đoạn dứt khoát đặt con dao phay xuống rồi quay người sang bên cạnh nhóm lửa.
Động tác của anh trông có vẻ... gấp gáp đến lạ, cứ như chỉ đợi có thế.
Ôn Duyệt nhìn mấy thứ trên thớt, nhẩm tính trong đầu sẽ làm món thịt xào ớt xanh, khoai tây sợi và đậu phụ Ma Bà.
Cô vừa định đi rửa rau thì giọng nói lười biếng của Chu Diệu đã vang lên:
“Này, cơm còn chưa nấu đâu, cô nấu cơm trước đi.”
Sai bảo cũng thật thuận miệng.
Ôn Duyệt “A” một tiếng, chớp chớp đôi mắt, dịu giọng nói: “Tôi không biết nấu.”
Cô chưa bao giờ dùng bếp lò đất để thổi cơm cả.
“Biết xào rau mà không biết thổi cơm?”
Đôi mày kiếm rậm rì của Chu Diệu nhếch lên, giọng điệu mát mẻ, vẻ mặt như đang muốn nói “Cô đừng có đùa tôi đấy nhé”.
Ôn Duyệt khẽ cắn môi dưới: “Anh làm mẫu một lần đi, để tôi học.”
“... Được.”
Chu Diệu tiện tay quăng thanh củi sang bên cạnh, đứng dậy sải bước đến cạnh chum gạo.
Anh mở nắp, khom người múc một bát gạo đầy định đổ thẳng vào nồi sau.
Ôn Duyệt thấy có gì đó sai sai, vội hỏi: “Anh không vo gạo à?”
Chu Diệu mặt không đổi sắc: “Yên tâm, ăn không chết được đâu.”
“Không được, nhất định phải vo gạo.”
Ôn Duyệt không thể thỏa hiệp chuyện này.
Điều kiện thiếu thốn cô có thể chịu, nhưng ở bẩn thì cô chịu không nổi.
Cô lấy hết can đảm nắm lấy cổ tay thô cứng của Chu Diệu, nhìn thẳng vào ánh mắt có chút âm u của anh mà nói: “Ăn bẩn dễ sinh bệnh lắm.”
“Anh cũng biết sức khỏe tôi yếu mà, ngộ nhỡ đổ bệnh lại phải vào bệnh viện lần nữa.”
Chu Diệu chịu thua thật rồi, anh trầm giọng vẻ thiếu kiên nhẫn: “Được rồi, được rồi, vo thì vo. Đúng là rước một bà tổ cô về nhà mà, phiền phức.”
Anh nhíu mày, quay người đổ gạo vào chậu, múc nước vào rồi quấy đại vài vòng lấy lệ.
Vừa định đổ vào nồi thì Ôn Duyệt lại múc thêm một gáo nước nữa, đôi mắt nước trong veo lặng lẽ nhìn anh, bướng bỉnh đến chết đi được.
Chu Diệu đành cam chịu số phận, vo thêm hai lần gạo nữa.
Đến nước này thì sự kiên nhẫn của anh đã cạn sạch, cả người tỏa ra hơi thở bực dọc, cứ như chỉ cần một mồi lửa là sẽ nổ tung ngay lập tức.
Anh nén giận trút chỗ gạo đã vo sạch vào nồi, đổ nước, rồi lấy cái vung treo trên móc đậy lại.
Anh liếc xéo cô gái đang đứng bên cạnh xem một cách nghiêm túc, lạnh lùng hỏi: “Biết chưa?”
“Cứ thế này thôi ạ?”
Ôn Duyệt hơi ngạc nhiên.
Chu Diệu: “Đúng, cứ thế thôi.”
Hóa ra cũng đơn giản thật.
“Thế thì tôi biết rồi.”
Ôn Duyệt gật đầu, đôi mắt cong cong nở một nụ cười ngọt ngào với Chu Diệu, chẳng hề bận tâm đến bộ mặt lạnh như tiền của anh.
Cô mới xuyên đến đây, đất khách quê người, chỉ có người đàn ông trước mắt này là có thể tạm thời dựa dẫm.
Tính tình anh ta không tốt cũng chẳng sao, cứ coi như một vị sếp khó tính mà cung phụng, cố gắng đừng xảy ra xung đột là được.
Dù sao trong ký ức của nguyên chủ, nhà bác cả còn khó đối phó hơn nhiều.
Nếu cô bị tống khứ về đó, không chết cũng mất lớp da.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận