Ôn Duyệt tự "tẩy não" chính mình, nụ cười càng thêm ngọt ngào, giọng nói mềm mại: “Cảm ơn anh đã làm mẫu cho tôi nhé.”
Khóe miệng cô có lúm đồng tiền, khi cười lên lúm đồng tiền hiện ra trông thật xinh xắn và vô hại.
Chu Diệu cười lạnh một tiếng, quay lại băng ghế dài ngồi xuống, tư thế hiên ngang bệ vệ. Cái ghế nhỏ xíu mà vóc dáng gần mét chín của anh ngồi xuống trông thật khiên cưỡng.
Đôi chân dài không có chỗ để, đành phải dang rộng ra, khuỷu tay chống trên đùi, anh thành thục châm mồi cỏ khô rồi nhét vào cửa lò.
Ánh lửa bập bùng trong lò phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, nhiệt độ tăng cao, hơi nóng tỏa ra hầm hập.
Chu Diệu xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay săn chắc, gân guốc.
Chiếc áo lót trắng bên trong bị cơ ngực làm căng lên, lộ rõ đường nét mạnh mẽ.
Anh lững thững tiếp củi vào lò, thỉnh thoảng liếc nhìn bóng dáng nhỏ xinh của người phụ nữ đang bận rộn trong bếp.
Giải quyết xong chuyện nấu cơm, Ôn Duyệt bắt đầu chuẩn bị thức ăn.
Cô rửa lại đống thịt Chu Diệu đã thái, rửa rất chậm và kỹ càng, rồi lại rửa khoai tây và đậu phụ, thái sợi, cắt miếng sẵn sàng.
Gia vị trên bếp lò cũng khá đầy đủ.
Chờ chảo nóng, Ôn Duyệt đổ dầu cải vào, gừng tỏi băm nhỏ thả vào phi thơm phức, sau đó mới cho thịt vào đảo đều. Mùi thịt thơm lừng tức thì bốc lên, tràn ngập cả gian bếp nhỏ.
Chu Diệu đang ngồi nhóm lửa khẽ ngước mắt nhìn Ôn Duyệt, rồi lại cúi xuống, đoạn lại ngước lên nhìn lần nữa, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Đừng nói nha, cái mùi này thơm ra phết, xem ra "bà tổ cô" này cũng không đến nỗi vô dụng.
Ôn Duyệt không để ý đến cái nhìn của Chu Diệu.
Kiếp trước cô vốn là người hướng nội, lúc không làm việc chỉ thích ở nhà làm đồ thủ công hoặc học nấu ăn.
Mỗi khi nấu xong mời đám bạn thân đến đánh chén một bữa no nê, nhìn chúng nó ăn đến mức mỡ dính đầy mép là cô lại thấy vô cùng mãn nguyện.
Vì vậy, tay nghề nấu nướng của cô rất khá.
Làn khói trắng lượn lờ từ nồi thức ăn men theo ống khói thoát ra ngoài.
Trong bếp lò hồng rực khiến nhiệt độ tăng cao, trên vầng trán trắng ngần của Ôn Duyệt lấm tấm những hạt mồ hôi mịn.
Mấy lọn tóc mai ướt đẫm bết vào mặt khiến cô thấy hơi ngứa, cô đưa tay vén tóc ra sau tai, vẻ mặt tập trung cao độ múc đĩa khoai tây sợi cuối cùng ra đĩa.
Sau đó cô mở nắp nồi cơm phía sau, đợi lớp sương mù trắng xóa tan đi, cô nhìn vào bên trong. Cơm cũng đã chín tới, mùi gạo thơm nồng nàn.
“Ăn cơm được rồi.”
Ôn Duyệt dùng mu bàn tay lau mồ hôi.
Chu Diệu đáp lời rất nhanh, anh đứng dậy bưng mấy đĩa thức ăn trên bếp vào trong nhà. Ngửi mùi thơm nức mũi, bước chân anh càng thêm hối hả.
Chân anh vốn đã dài, gian bếp lại nhỏ, chỉ hai ba bước là đã ra ngoài.
Còn lại món đậu phụ Ma Bà, Ôn Duyệt xới cơm ra bát, tay bưng cơm và thức ăn chậm rãi bước ra.
Trong sân đã có thêm vài người.
Hai người đàn ông trung niên có nét mặt khá giống nhau và một thanh niên khác đang đứng trước cửa bếp rửa tay, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn lại.
Ôn Duyệt cũng nhìn họ, bước chân khựng lại một chút, trong đầu tự động hiện lên thông tin của mấy người này.
Người da đen hơn một chút là bác hai Chu Giang Hải, người cao hơn là bác ba Chu Thanh Sơn, còn cậu thanh niên là con trai cả của bác hai – Chu Quang Tông.
Chẳng ai lên tiếng, cả ba người đàn ông đều dán mắt vào đĩa thức ăn trên tay Ôn Duyệt. Sống cùng một sân, mùi thơm ngào ngạt từ bếp bay ra muốn tảng lờ cũng khó.
Làm lụng cả buổi sáng ai nấy đều đã đói mèm, ngửi thấy mùi này thì bụng dạ lại càng sôi lên sùng sục.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận