Mâm cơm ấy trông mới ngon lành làm sao, nhìn thôi đã thấy thèm nhỏ dãi.
Chu Tam Sơn vốn không biết Chu Diệu cũng có mặt ở nhà.
Lão liếc nhìn cô cháu dâu trông có vẻ hiền lành dễ bắt nạt này, khẽ hắng giọng một cái rồi dùng giọng điệu của bậc bề trên mà lên tiếng: "Đang ăn cơm đấy à? Bác sĩ bảo sao, người không việc gì chứ? Đợi thằng Diệu nó về, tam bá sẽ thay cháu mắng nó một trận..."
"Ông thích đứng chắn cửa thế à?"
Bóng dáng cao lớn của Chu Diệu thình lình xuất hiện nơi cửa buồng.
Đôi mắt sắc lẹm hơi xếch lên đầy vẻ nguy hiểm quét qua mấy người nhà Chu Tam Sơn, mang theo một áp lực cực kỳ nặng nề.
Ôn Duyệt "a" lên một tiếng, sực tỉnh rồi lí nhí bảo "không có gì", sau đó vội vàng bưng bát vào trong nhà.
Chu Diệu cũng xoay người đi vào theo.
Còn Chu Tam Sơn, ngay cái khoảnh khắc nhìn thấy Chu Diệu là đã lập tức ngậm chặt miệng.
Lão vẩy vẩy nước trên tay, giả vờ như không có chuyện gì nhưng bước chân lại cực nhanh, lủi thẳng vào gian bếp nhà mình.
Chu Giang Hải và Chu Quang Tông cũng lật đật nối gót theo sau.
Vừa vào đến bếp, Chu Tam Sơn đã gắt gỏng chất vấn Lưu Thúy Thúy: "Cái thằng súc sinh nhỏ ấy ở nhà sao bà không bảo tôi một tiếng!?"
"Ông có hỏi tôi đâu."
Lưu Thúy Thúy đang xào rau, ngẩn ra một lúc rồi đáp: "Vợ nó là do nó đưa đi viện, vợ nó về thì nó phải theo về chứ. Mà ông đã làm gì rồi?"
Chu Tam Sơn nhổ toẹt một bãi nước bọt, miệng lầm bầm chửi xúi quẩy rồi gắt: "Chả làm gì cả, nấu cơm của bà đi!"
Dứt lời, lão nhìn vào chảo rau trên bếp.
Mấy miếng bẹ cải thảo to sụ xào cùng ớt xanh, chỉ loáng thoáng vài giọt mỡ.
So với đĩa đậu phụ Ma Bà thơm nức mũi vừa nhìn thấy lúc nãy, cơm nước nhà mình trông chẳng khác gì cám lợn, nhìn thôi đã thấy mất cả ngon.
"Bà không cho thêm được tí mỡ nào à?"
Chu Tam Sơn tỏ vẻ chê bai.
Lưu Thúy Thúy lườm lão một cái cháy mặt:
"Mỡ không tốn tiền mua chắc? Nhà này còn được mấy đồng hả?"
Lâm Phương đứng cạnh cũng phụ họa theo:
"Phải đấy, chú Ba, chú tưởng chúng ta giống cái thằng súc sinh kia, có ông bố tốt để lại của cải chắc? Nhà mình làm sao tiêu sài phong lưu được như nó, xào đĩa rau mà đổ cả nửa hũ mỡ!"
"Cái thằng ấy số tốt thật, chẳng biết anh Cả để lại cho nó bao nhiêu tiền nữa."
Chu Tam Sơn hậm hực bất bình, sau đó như sực nhớ ra điều gì, lão hạ thấp giọng: "Tôi nghe Ôn Quốc Cường nói con bé Ôn Duyệt tính tình mềm yếu, dễ nắm thóp. Hai bà nhân lúc thằng Diệu không ở nhà thì chịu khó qua lại, lấy lòng nó một chút."
Lưu Thúy Thúy không nói gì, động tác tay chậm lại, trong lòng bắt đầu tính toán ý đồ của chồng mình.
Lâm Phương thì không bằng lòng: "Sao tôi phải lấy lòng nó? Nó mà cũng xứng à!?"
"Chị Dâu hai à, tầm nhìn của chị hẹp hòi quá rồi."
Chu Tam Sơn nhếch môi cười: "Thằng Diệu nó thích chạy rông bên ngoài, đợi lúc nó không có nhà, bậc trưởng bối như các chị qua hỏi xin nó cái này cái nọ không phải là thiên kinh địa nghĩa sao? Chỉ cần nó không nói, thằng Diệu làm sao mà biết được."
Không nắm thóp được Chu Diệu, chẳng lẽ còn không trị nổi con vợ nó?
Mắt Lâm Phương chợt sáng lên.
Nghĩ đến đống đồ đạc trong nhà Chu Diệu, lòng bà ta nóng như lửa đốt, mặt mày rạng rỡ hẳn lên, khen ngợi: "Vẫn là chú Ba đầu óc nhanh nhạy. Cái lão nhà tôi ấy à, suốt ngày chỉ biết cắm mặt xuống đất, cạy miệng ra cũng chẳng được nửa chữ."
Chu Giang Hải đứng bên cạnh lầm lì không hé nửa lời.
Chu Tam Sơn cười cười không nói tiếp.
Chờ lúc nhà Lâm Phương rời khỏi bếp, lão mới nhỏ giọng dặn vợ: "Bà thông minh một chút, đừng có cầm đèn chạy trước ô tô. Cứ bám gót theo chị dâu Hai mà nhặt nhạnh chút đồ thôi, đừng làm quá trớn."
Lưu Thúy Thúy nguýt dài một cái: "Tôi làm việc mà ông còn không yên tâm à?"
Bà ta đâu có ngu như Lâm Phương, làm gì cũng chẳng thèm nghĩ đến hậu quả!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận