Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)
  4. Chương 9: Rước Phải "Tổ Tông" Về Nhà

Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)

  • 24 lượt xem
  • 675 chữ
  • 2026-01-08 13:18:26

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ôn Duyệt hoàn toàn không biết đám người Chu Tam Sơn đang tính kế mình.

Cô và Chu Diệu đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ để ăn cơm.

Thấy anh cầm đũa lên định gắp thức ăn, cô đột nhiên lên tiếng ngăn lại: "Khoan đã, anh vừa nhóm bếp xong chưa rửa tay đúng không?"

"Rửa ráy cái gì, phiền phức."

 Chu Diệu đã cầm đũa gắp một miếng đậu phụ lùa vào miệng cùng với cơm.

Có lẽ do thức ăn quá ngon và hợp khẩu vị, đôi lông mày đang nhíu chặt của anh giãn ra đôi chút, giọng điệu cũng bớt gay gắt hơn.

Lần này đến lượt Ôn Duyệt nhíu mày: "Không được, anh phải rửa tay đã. Không rửa tay sẽ có rất nhiều vi khuẩn, dễ bị ốm lắm."

Nhìn đôi bàn tay còn vương nhọ nồi của anh kìa! Trời ạ, sao lại có người ở bẩn thế không biết!

"Lão tử này ăn như thế suốt hai mươi năm rồi, có thấy ốm đau gì đâu."

Chu Diệu ngước mắt liếc cô một cái, giọng điệu lạnh lùng: "Đừng có lắm chuyện, ăn phần của cô đi."

Ôn Duyệt đặt đũa xuống: "Anh không rửa là tôi không ăn nổi đâu."

Cô vốn là người ưa sạch sẽ đến mức ám ảnh.

Xuyên về thời đại này, điều kiện thiếu thốn cô có thể cắn răng chịu đựng, nhưng chuyện vệ sinh này cô thật sự không nhịn được.

Giữ vệ sinh đâu có gì khó khăn, rửa cái tay chưa đầy một phút cơ mà?

"..."

"Ôn Duyệt, cô có phải không kiếm chuyện là trong lòng không thấy thoải mái đúng không?"

Chu Diệu im lặng hai giây rồi dùng lực ném mạnh đôi đũa xuống bàn, phát ra một tiếng "chát" chói tai.

Ánh mắt u ám sắc lẹm như hai con dao găm phóng tới.

Anh sầm mặt, gương mặt lạnh lùng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, cả người tỏa ra nộ khí, giọng nói trầm đục và gắt gỏng:

"Lão tử này không đánh đàn bà, nhưng cô cũng đừng có mà kiếm chuyện vô lý! Tôi cưới vợ chứ không phải rước tổ tông về thờ."

Ôn Duyệt bị dọa cho giật thót mình, thân hình nhỏ nhắn mảnh khảnh khẽ run lên, cô ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt Chu Diệu.

... Cô kiếm chuyện lúc nào cơ chứ?

Chu Diệu rõ ràng là đang rất giận, anh đột ngột đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị hất văng ra, ma sát với mặt đất tạo nên một âm thanh chói tai.

Anh đứng sừng sững như ngọn núi, từ trên cao nhìn xuống Ôn Duyệt, lời nói chẳng chút khách khí:

"Ban đầu là bác của cô bảo cô muốn gả qua đây, tôi đã hỏi qua ý cô rồi, chính miệng cô cũng bảo là đồng ý."

"Gả qua đây được hai ngày thì ngày nào cũng khóc sướt mướt như nhà có tang. Nói chuyện cô không thưa, hỏi cô có chuyện gì cô cũng không bảo. Mẹ kiếp, nếu cô đã không muốn gả thì lão tử này cũng chẳng ép, tự mình muốn gả sang đây rồi lại trưng ra cái bộ mặt uất ức này cho ai xem?"

"Ở bệnh viện thì hứa hẹn với tôi là sẽ không như trước nữa, giờ lại bắt đầu kiếm chuyện khác à? Lão tử sống hai mươi năm nay, trước khi ăn cơm chưa bao giờ rửa tay, chẳng phải vẫn sống nhăn răng đến giờ đó sao? Tôi nói rồi, không muốn sống chung nữa thì đi đi, lão tử cũng chẳng thèm ép cô ở lại."

Chu Diệu buông lời thô lỗ, đôi mày kiếm đen rậm nhíu chặt lại, càng nói lại càng thấy bực mình.

Cứ làm như mình cô uất ức không bằng, anh đây cũng uất ức bỏ mẹ ra được.

Vốn tưởng hoàn thành di nguyện của bà nội là cưới một cô vợ về nhà, ai dè rước nhầm một vị tổ tông.

Mấy ngày trước cơm bưng nước rót đến tận miệng, cô ta còn vừa ăn vừa khóc như thể anh đã làm gì tày trời với cô ta không bằng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top