Dãy Laris là một dải núi mờ nhạt, chẳng mấy ai để ý trên bản đồ lục địa Eden rộng lớn.
Dù trải dài hàng ngàn cây số và giáp ranh với Ma Thú sơn mạch danh tiếng lẫy lừng, nhưng nơi đây hiếm khi thấy bóng dáng ma thú, họa hoằn lắm mới có vài loài dã thú hung tợn vảng lai.
Phía nam dãy Laris, lọt thỏm giữa một thung lũng hẻo lánh là nơi quần cư của hơn trăm hộ dân.
Họ là những thợ săn thuần túy, sống dựa vào việc săn bắn thú rừng, bán thịt và da để đổi lấy nhu yếu phẩm qua ngày.
Đang tiết đầu xuân, băng tuyết trên đỉnh Laris bắt đầu tan chảy.
Khi hơi ấm tràn về, muôn loài bừng tỉnh sau giấc ngủ đông dài, chúng sục sạo khắp các cánh rừng để tìm mồi.
Lẽ ra, thời điểm giao mùa này phải là mùa bội thu của dân làng, thế nhưng tại lối vào làng Matu, những hàng rào cọc gỗ vạt nhọn đã được dựng lên đầy sát khí.
Các thợ săn trong làng ai nấy đều lăm lăm vũ khí, vẻ mặt đầy cảnh giác...
"Sam, bên cậu sao rồi? Mấy năm nay lũ súc vật đó cứ chực chờ tấn công làng ta mãi."
Phía sau đống cọc nhọn, một gã râu quai nón lên tiếng hỏi chàng thanh niên bên cạnh.
"Tôi vừa từ hậu làng sang. Thôn trưởng bảo dã thú thì không đáng ngại, chỉ sợ có con ma thú nào lạc bước vào đây thì coi như cả làng tan nát."
Sam đáp, tay siết chặt chiếc chĩa sắt còn vương vết máu khô, mái tóc rối bời lộ ra vẻ mệt mỏi dưới lớp áo vải thô.
"Biết làm sao được! Lũ thú đó đói khát cả mùa đông, giờ tỉnh lại chẳng xông vào làng tìm mồi thì đi đâu? Khốn thật, mấy năm nay ma thú cứ xuất hiện ngày một nhiều..."
Gã râu quai nón nắm chặt cán rìu rỉ sét, ánh mắt đảo liên tục ra phía ngoài rào chắn.
"Cầu trời năm nay đừng là ma thú hệ Hỏa, nếu không đống cọc gỗ này chẳng chịu nổi một hơi thở của nó đâu."
Sam lo lắng lầm bầm.
"Cái mồm thối nhà cậu... Haizz, giá mà làng mình có lấy một Kiếm sĩ thì tốt biết mấy..."
Gã râu quai nón thở dài, ánh mắt xa xăm đầy hy vọng.
"Ơ, ông chưa nghe gì à?"
Sam hạ thấp giọng.
"Nghe gì? Ý cậu là nhóc đó sao? Hôm ấy tôi không có nhà, kể nghe xem nào!"
Sam hào hứng: "Shade - con trai bác Al ấy, mấy hôm trước thằng bé đã bộc phát được Đấu khí! Tuy chỉ mới đủ sức chém đứt một cành cây, nhưng nó mới chưa đầy mười tuổi. Nếu được rèn luyện bài bản, chắc chắn nó sẽ trở thành một Kiếm sĩ thực thụ."
"Thật sao? Tuyệt quá! Làng mình mấy chục năm rồi mới thấy ánh sáng của Đấu khí. Thằng nhóc Shade mà thành tài, lũ ma thú kia đừng hòng bén mảng đến đây nữa!"
"Hắc hắc, các ông chưa biết đâu, Thôn trưởng đã quyết định gom góp tiền bạc để đưa Shade lên trấn học tại Kiếm sĩ Học đường rồi..."
Một tay thợ săn khác chen vào, gương mặt bừng sáng hy vọng.
"Nếu nó vào được học đường thì là vinh dự của cả làng, có tốn bao nhiêu tiền tôi cũng sẵn lòng đóng góp."
"Đúng thế, nơi thâm sơn cùng cốc này mà xuất hiện một Kiếm sĩ, thị trấn sẽ để mắt đến làng ta hơn, biết đâu họ còn rót tiền xây tường phòng ngự kiên cố..."
"Thôi đi, bớt tán dóc lại!"
Một người đàn ông trung niên tên Jill cắt ngang, lông mày cau lại đầy căng thẳng.
"Tôi thấy không khí hôm nay lạ lắm, lẽ ra giờ này dã thú phải mò đến rồi mới phải..."
"Chú Jill, cháu nghe nói gần đây ma thú từ Ma Thú sơn mạch tràn sang rất nhiều, vài làng lân cận đã bị..."
Sam định nói tiếp nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Jill chặn lại.
"Đừng có ở đó mà gieo rắc sợ hãi, lo việc của mình đi!"
Họ im lặng, mắt không rời khu rừng tối tăm. Nếu ma thú xuất hiện, họ phải báo động ngay lập tức, vì đó là thứ sức mạnh vượt quá tầm kiểm soát của những người bình thường.
...
Làng Matu có một "đội quân nhí", và thủ lĩnh của chúng không ai khác chính là Gaia.
Dù mới tám tuổi, nhỏ tuổi hơn khối đứa, nhưng với tài bài binh bố trận phá làng phá xóm và khả năng đánh đấm cực "lì", Gaia chính là một "Tiểu bá vương" thứ thiệt.
Mấy ngày nay dã thú hoành hành, người già và trẻ nhỏ đều phải trốn trong nhà.
Nhưng với bản tính bất kham, Gaia đâu chịu ngồi yên một chỗ, cậu nhóc cứ thoắt ẩn thoắt hiện khắp các ngõ ngách trong làng.
Gaia vốn là trẻ mồ côi, chẳng ai biết cậu từ đâu đến.
Dân làng Matu chất phác đã cùng nhau nuôi nấng cậu suốt tám năm qua, hiện tại cậu đang sống tại nhà Thôn trưởng với tư cách con nuôi.
Dù nghịch ngợm đủ đường, nhưng gương mặt lanh lợi và cái miệng ngọt xớt của Gaia khiến ai nấy đều yêu quý, coi cậu như con em ruột thịt.
Chuyện Shade phát ra Đấu khí còn chưa hết nóng hổi thì một sự kiện khác chấn động hơn đã xảy đến với "Tiểu bá vương" Gaia.
"Này, nghe gì chưa? Hôm nọ ngài Bruce - vị Ma pháp sư uy tín nhất vùng đi ngang qua làng, nhóc Gaia tò mò chạy ra chặn đường làm rơi mất quả cầu ma pháp của ngài ấy. Lúc thằng bé nhặt lên, các ông đoán xem chuyện gì xảy ra? Quả cầu bỗng sáng rực! Ma pháp sư ngài ấy cũng phải kinh ngạc rồi thốt lên: Đứa trẻ này có thiên phú để trở thành một Ma pháp sư!"
Tin tức lan nhanh như gió.
Cả làng đổ xô đến nhà Thôn trưởng để xem "vị Ma pháp sư tương lai" trông tròn méo ra sao.
Thực ra họ đã quá quen mặt Gaia, nhưng khi gán thêm hai chữ "Ma pháp sư", đứa trẻ nghịch ngợm thường ngày bỗng trở nên linh thiêng và khác biệt hẳn.
Lịch sử làng Matu vài trăm năm qua họa hoằn mới có Kiếm sĩ, chứ Ma pháp sư thì tuyệt đối chưa bao giờ.
Chỉ trong một đêm, địa vị của Gaia tăng vọt, lấn át hoàn toàn cái bóng của Shade.
Vì chuyện này mà Shade đã tìm Gaia để "tính sổ" một trận.
Nhưng danh hiệu "Tiểu bá vương" của Gaia đâu phải hữu danh vô thực. Đấu khí của Shade mới chỉ như làn gió thoảng, chưa kịp làm gì đã bị Gaia lao vào vật ngã.
Kết quả, "Kiếm sĩ tương lai" ăn trọn một trận đòn đau đớn từ Gaia.
Hai đứa nhỏ vốn dĩ là thanh mai trúc mã, đánh nhau như cơm bữa là chuyện thường.
Nhưng giờ thì khác, một bên là Ma pháp sư, một bên là Kiếm sĩ, Thôn trưởng lo sốt vó, hạ lệnh quản thúc cả hai.
Đặc biệt là Gaia, nếu cái "mầm non quý giá" này mà lang thang ra ngoài bị dã thú tha đi thì coi như làng mất trắng một thiên tài ngàn năm có một.
...
Đêm đó, sau một ngày bị Thôn trưởng "xách tai" về phòng, Gaia nằm trên chiếc giường tre đơn sơ, nhìn qua khung cửa sổ nhỏ.
Cậu định bụng sáng mai sẽ lén chuồn ra ngoài chơi tiếp thì bỗng dưng, những tiếng động náo loạn và tiếng gào thét rợn người vang lên từ phía cổng làng.
Gaia choàng tỉnh, dụi đôi mắt ngái ngủ định bước ra ngoài thì chú Jill đột ngột xông vào, trên tay bế Shade vẫn còn đang ngủ say và cô bé con nhà Phil.
"Gaia, dậy mau, đi theo chú!"
Gương mặt chú Jill đầy vẻ lo âu và hoảng loạn.
"Đi đâu hả chú?"
Gaia ngơ ngác hỏi.
"Lên thị trấn! Cháu muốn làm Ma pháp sư cơ mà? Giờ chú đưa đi ngay, nhanh lên kẻo không kịp xe bò đâu!"
Ánh mắt chú Jill đảo liên tục, mồ hôi vã ra như tắm.
Nghe đến việc trở thành Ma pháp sư vĩ đại, Gaia lập tức nhảy dựng lên khỏi giường, nhanh chóng khoác áo rồi chạy bước nhỏ theo sau chú.
"Chú Jill, sao trong làng ồn ào thế ạ?"
Gaia hỏi khi cả hai luồn ra sau nhà, đi vào một đường hầm nhỏ bí mật bên sườn làng.
"Chỉ là vài con thú hoang quấy phá thôi, mọi người sẽ lo liệu được... Đừng hỏi nữa! Mau, bò vào đây! Ra khỏi làng rồi tuyệt đối không được quay đầu lại, cứ thế mà chạy về phía chiếc xe ngựa đỗ sẵn. Nhanh lên!"
Chú Jill thúc giục, giọng run rẩy.
"Tại sao không được quay đầu lại ạ?"
Gaia bướng bỉnh hỏi.
"Đã bảo không được quay đầu là không được quay đầu! Nếu cháu dám ngoảnh lại, chú sẽ không đưa cháu lên trấn nữa, và cháu cũng đừng mơ làm Ma pháp sư!"
Chú Jill bất ngờ gầm lên đầy giận dữ.
Gaia sợ hãi, không dám hỏi thêm, cậu nhóc lồm cồm bò vào đường hầm chật hẹp.
Vừa thoát ra khỏi hầm, Gaia đã nghe thấy tiếng dã thú gầm rú dữ dội hòa lẫn với tiếng kêu cứu và thảm thiết từ trong làng.
Tiếng động hỗn loạn đó khiến trái tim nhỏ bé của cậu thắt lại.
Cậu rất muốn quay lại xem chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhớ đến lời đe dọa của chú Jill và khát vọng trở thành Ma pháp sư, Gaia nghiến răng, cắm đầu chạy thật nhanh về phía trước.
Băng qua sườn đồi nhỏ, Gaia nhìn thấy chú ngựa già đang đợi sẵn.
Cảm giác phấn khích về một cuộc đời mới khiến cậu tạm quên đi những âm thanh kỳ quái phía sau, cậu ngồi thụp xuống bên cạnh xe ngựa, lòng đầy mong chờ.
Một lúc sau, chú Jill ôm hai đứa trẻ còn lại, hổn hển chạy tới. Gaia nhận ra chân chú bị một vết rách lớn, máu tươi chảy đầm đìa.
"Chú Jill, chân chú sao thế?"
Gaia lo lắng.
"Không... không sao, bị cọc gỗ quẹt trúng thôi. Đi... chúng ta phải đi ngay!"
Chú Jill trao cô bé cho Gaia ôm chặt, còn mình thì giữ lấy Shade, quất mạnh roi vào mông ngựa.
Con ngựa già hí lên một tiếng dài, kéo theo gánh nặng trĩu lao đi trong ánh trăng mờ ảo, để lại những dấu vó sâu hoắm trên con đường mòn heo hút.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận