Sau một đêm dài bôn ba, cậu bé Gaia đã bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt.
Cánh tay cậu tê dại vì phải ôm chặt lấy cô bé Nellan, cậu rất muốn bảo chú Jill dừng lại nghỉ ngơi một lát, nhưng Jill chỉ luôn miệng nhắc cậu phải bám cho chắc, tuyệt đối không có ý định dừng chân.
Đêm khuya trong đại ngàn thật âm u và rợn người.
Những tán cây lay động theo gió và những tảng đá kỳ hình dị trạng tựa như những bóng ma đang rình rập.
Thi thoảng, từ sâu trong rừng thẳm lại vang lên tiếng gầm rống của dã thú khiến không gian càng thêm quỷ dị.
Vốn lớn lên ở làng quê, Gaia vốn rất gan dạ, dã thú hung dữ cậu cũng chẳng lạ gì.
Thế nhưng lúc này, những thanh âm tựa như tiếng oan hồn ai oán giữa rừng khuya vẫn khiến gương mặt nhỏ nhắn của cậu trắng bệch, cuối cùng cậu đành nhắm nghiền mắt lại...
...
Gaia chẳng nhớ mình đã rong ruổi trên lưng ngựa bao lâu, chỉ biết lúc sau vì quá kiệt sức, chú Jill đã phải dùng dây cương buộc chặt cậu vào người mình.
Cứ thế, cậu chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Khi tỉnh dậy, trời đã hửng sáng.
Cậu không còn ngồi trên lưng ngựa mà nằm gọn trong vòng tay của chú Jill. Đi cạnh họ là Shade và Nellan.
Thấy Gaia mở mắt, Nellan nở một nụ cười rạng rỡ, đáng yêu:
— Anh Gaia tỉnh rồi! Thị trấn Domi sắp tới rồi kia!
Shade chỉ bĩu môi không nói lời nào, có vẻ như "anh bạn nhỏ" này vẫn còn chút không phục trước tính cách "tiểu bá vương" của Gaia.
— Chú Jill, con ngựa đâu rồi ạ?
Gaia ngạc nhiên hỏi khi thấy mọi người đều đang đi bộ.
— Nó kiệt sức rồi... Con ngựa đó cũng đã già.
Chú Jill đáp, giọng đượm vẻ mệt mỏi.
— Nó chết rồi sao? Vậy chúng ta về bằng cách nào?
Gaia gặng hỏi.
— Không về được nữa... À không, ý chú là các cháu sẽ phải học tập ở bên ngoài một thời gian rất dài. Đến lúc đó, chú sẽ mua một con ngựa thật tốt để đón các cháu về.
Khi nói những lời này, ánh mắt Jill dao động liên hồi, dường như có điều gì đó đang chực trào nơi hốc mắt nhưng chú cố giấu đi.
Đi bộ thêm chừng một giờ, thị trấn Domi hiện ra trước mắt.
Nơi đây nằm trong một thung lũng thuộc dãy Laris, nhưng rộng lớn và trù phú hơn hẳn, dần phát triển thành một thị trấn với dân số hàng vạn người.
Cả ba đứa trẻ đều là lần đầu được lên thị trấn.
Những đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh. Nếu không có chú Jill giữ chặt, có lẽ chúng đã chạy nhảy khắp nơi rồi.
Sau khi cho tụi nhỏ ăn lót dạ, Jill đưa thẳng ba đứa tới phủ Trấn trưởng. Chú để ba đứa trẻ ở đại sảnh, còn mình thì cùng vị Trấn trưởng vào hậu sảnh bàn bạc điều gì đó với đôi mắt đỏ hoe.
Gaia chưa bao giờ nhìn thấy ngôi nhà nào lộng lẫy thế này, trong lòng vui sướng khôn tả.
Nếu không vì chú Jill đã dặn trước, có lẽ cậu đã nhảy cẫng lên mà reo hò. Shade và Nellan cũng vậy, là những đứa trẻ thuần phác nơi sơn cước, chúng chưa từng thấy nơi nào uy nghi đến thế.
Ngay cả cô bé Nellan vốn ngoan ngoãn cũng không kìm được mà tò mò chạm tay vào mọi thứ.
Một hồi lâu sau, Jill bước ra với đôi mắt đỏ sẫm, theo sau là vị Trấn trưởng già đang mang gương mặt đầy ưu tư. Nhìn thấy ba đứa trẻ, ông cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
— Chỉ còn lại ba đứa trẻ này thôi sao?
— Vâng, thưa ngài Trấn trưởng.
Shade đã có thể phóng ra Kiếm khí.
Còn Gaia, đúng rồi, ngài Bruce từng nói Gaia có khả năng trở thành Ma pháp sư.
Nói đoạn, Jill quay lưng đi, lấy tay quệt ngang mặt như thể sợ đám trẻ nhìn thấy sự yếu lòng của mình.
— Ồ! Vậy ta phải mời ngài Bruce tới ngay!
Vị Trấn trưởng xúc động nói.
Một Ma pháp sư là sự tồn tại vô cùng hiếm hoi ở vùng hẻo lánh này, chẳng trách ông lại phấn khích đến vậy.
Bruce chính là vị Ma pháp sư mà Gaia đã gặp hôm trước.
Ông là một Ma pháp sư Trung cấp lừng lẫy, uy tín cực cao, ngay cả Trấn trưởng cũng phải gọi ông một tiếng "Ngài".
Ngài Bruce đã ngoài sáu mươi, tay cầm quyền trượng gỗ đàn hương, đầu đội mũ ma pháp, khoác trên mình bộ trang phục quý phái khiến ba đứa trẻ không khỏi lóa mắt.
— Ồ, là cậu bé đó phải không? Ta nhớ rồi, cậu nhóc này chắc chắn có tố chất. Chỉ là hôm đó ta hơi vội nên chưa kịp giám định thiên phú.
Bruce nhận ra Gaia, ông mỉm cười hiền từ.
— Thiên phú ma pháp là gì ạ?
Gaia hỏi với vẻ bướng bỉnh đặc trưng. T
rong khi mọi người đều khúm núm không dám nhìn thẳng vào vị Ma pháp sư, thì "tiểu bá vương" này lại chẳng chút kiêng dè.
— À, đó là năng lực đặc biệt thức tỉnh khi đứa trẻ lên bảy tám tuổi. Năng lực này có cao có thấp, quyết định khả năng giao tiếp của Ma pháp sư với các nguyên tố trong trời đất mạnh hay yếu... Thôi, để ta kiểm tra cho cháu trước đã.
Nói rồi, Bruce lấy ra mấy quả cầu ma pháp, đặt chúng nằm gọn trong lòng bàn tay rồi từ từ buông ra.
Gaia sợ quả cầu rơi xuống đất nên định đưa tay ra đỡ, nhưng cậu kinh ngạc nhận ra chúng đang trôi nổi giữa không trung, trong vắt như pha lê, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt của cậu.
— Oa, thần kỳ quá!
Ba đứa trẻ đồng thanh thốt lên.
Chú Jill cũng chưa từng thấy ma pháp nào như vậy, gương mặt bớt đi phần u sầu.
— Đây chỉ là một phong hệ ma pháp cơ bản thôi. Nào, hãy đặt tay lên một trong những quả cầu này...
Bruce mỉm cười giải thích.
Đôi mắt Gaia lấp lánh.
Chứng kiến sự kỳ diệu này, niềm tin muốn trở thành Ma pháp sư trong cậu càng thêm kiên định.
Cậu hồi hộp đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, sợ mồ hôi sẽ ảnh hưởng đến kết quả nên còn cẩn thận lau tay vào áo mấy lượt rồi mới run rẩy chạm vào quả cầu trong suốt ấm áp kia.
— Sáng rồi! Thật sự sáng rồi!
Ngài Trấn trưởng không kìm được mà reo lên.
Quả cầu mà Gaia chạm vào tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, in bóng lên gương mặt non nớt của cậu.
Bruce khẽ mỉm cười mãn nguyện, ông thu quả cầu đang sáng lại rồi nói với Gaia:
— Hãy thử chạm vào những quả cầu khác xem sao.
— Ngài Bruce, việc này nghĩa là gì ạ?
Jill thắc mắc.
Chú tự hỏi liệu có phải cần làm sáng cả năm quả cầu mới có thể trở thành Ma pháp sư không?
— Làm sáng được một quả cầu chứng tỏ cháu có thiên phú cơ bản, nhưng mức độ này khá yếu, chỉ đủ tư cách nhập môn, tương lai khó lòng đạt tới cấp bậc cao. Nếu có thể thắp sáng hai quả... Ồ, hồi ta làm bài kiểm tra này, ta cũng chỉ thắp sáng được hai quả thôi đấy.
Lời giải thích của Bruce cùng phong thái nho nhã, tôn quý khiến Gaia không khỏi dâng lên niềm ngưỡng mộ.
Nellan và Shade cũng đứng ngồi không yên, chỉ muốn lao tới chạm thử vào những khối pha lê lộng lẫy kia.
Nỗi lo trong lòng chú Jill cuối cùng cũng được gỡ bỏ.
Chỉ cần trở thành Ma pháp sư là tốt rồi, dù là Sơ cấp thì cũng đủ để đối phó với dã thú xâm phạm làng xóm.
Chú không dám mơ mộng cao xa, vì ngay cả một Ma pháp sư Trung cấp như ngài Bruce đã là người quyền uy nhất vùng này rồi.
Tim của Gaia đập liên hồi như trống trận.
Cậu tự nhủ: "Nếu thắp sáng được hai quả, mình sẽ giống như vị Ma pháp sư tôn quý này, có thể điều khiển vạn vật bay lượn, có thể bảo vệ làng mình khỏi lũ ma thú!"
Lòng bàn tay cậu bắt đầu rịn mồ hôi.
Cậu lại lau tay vào bộ áo vải thô sơ thêm lần nữa, rồi thận trọng vươn tay về phía quả cầu thứ hai...
Xung quanh, mọi người đều nín thở dõi theo, không gian tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tất cả đều sợ rằng một cử động nhỏ của mình sẽ làm hỏng kết quả của định mệnh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận