Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Ta Chính Là Thần (Dịch)
  4. Chương 6: Sảnh đường ma pháp

Ta Chính Là Thần (Dịch)

  • 24 lượt xem
  • 1596 chữ
  • 2025-12-24 17:21:40

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Gaia vẫn không sao hiểu nổi tại sao những kẻ kia lại cười nhạo mình, ánh mắt của họ nhìn cậu thật chẳng dễ chịu chút nào.

"Ha ha, nhóc thú vị thật đấy, nhìn cách ăn mặc này chắc chắn là từ xó xỉnh nào chui ra rồi. Thắp sáng hai quả cầu ma pháp chỉ là tiêu chuẩn tối thiểu để được vào học viện Nick thôi, nếu lão sư không hài lòng thì thậm chí còn bị đuổi thẳng cổ ấy chứ!"

Đứa trẻ vừa hỏi chuyện Gaia lúc nãy cũng cười rộ lên vẻ đắc ý.

"Trật tự! Ai còn gây náo loạn sẽ bị tước quyền dự tuyển!"

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm hùng vang lên.

Âm lượng không quá lớn nhưng lại có sức xuyên thấu, lọt vào tai mỗi người rõ mồn một.

Ngay lập tức, những tiếng xì xào tắt lịm.

Cả sảnh đường chỉ còn nghe thấy tiếng vị lão sư ma pháp đang lạnh lùng đánh giá thiên phú của đám trẻ.

Đối với sự chế giễu của người đời, Gaia vốn chẳng mấy bận tâm.

Cậu là đứa trẻ lớn lên từ hoang dã, đâu thấu hiểu hết những tâm tư lắt léo, hợm hĩnh của đám người này.

Tuy nhiên, nghe lời cảnh báo của vị ma pháp sư kia, cậu cũng đành thu lại bản tính cuồng phóng của mình, thầm sợ sẽ mất đi cơ hội quý giá.

"Ở đây ai cũng thắp sáng được ít nhất ba quả cầu, loại thắp được hai quả như cậu là hạng bét rồi, chẳng có gì đáng tự hào đâu."

Đứa trẻ ban nãy lại hạ thấp giọng, thì thầm vào tai Gaia đầy vẻ xem thường.

Gaia chỉ gật đầu, không đáp lại.

Giây phút ấy, dường như cậu đã lờ mờ nhận ra một chân lý nào đó về sự phân biệt giữa người với người.

Cha con nhà Ral dù sao cũng sống ở thị trấn, kiến thức rộng rãi hơn Gaia nên từ đầu họ đã rất khôn ngoan mà giữ im lặng. G

iờ thấy Gaia bị bêu rếu, trong lòng họ cũng nảy sinh chút khoái cảm hả hê.

Nếu không vì e dè biểu hiện xuất sắc của Shade lúc trước, có lẽ họ đã cùng đám người kia cười nhạo cậu từ lâu.

Dòng người tuy dài nhưng thủ tục kiểm tra diễn ra rất nhanh.

Cũng giống như bên phía Kiếm sĩ, các ứng viên phải đo lại thiên phú ma pháp, kiểm tra độ tuổi, sau đó là nộp học phí...

Cuối cùng cũng đến lượt Gaia.

Đứng trước vị lão sư ma pháp với bộ râu trắng dài chạm ngực, Gaia nhỏ bé không khỏi căng thẳng, ánh mắt hơi dao động. Đúng lúc này, vài kẻ hiếu kỳ đã nhận ra "thằng nhóc nhà quê" ban nãy, bèn lên giọng mỉa mai đầy châm chọc:

"Ồ, chẳng phải là đứa trẻ tự đắc vì thắp sáng được những... hai quả cầu ma pháp đó sao?"

"Ha ha, đúng rồi, đúng là 'thiên tài' thắp sáng hai quả cầu, thật khiến người ta nể phục quá đi mà!"

Một kẻ khác phụ họa theo, giọng điệu đầy vẻ khinh khi.

Dù tuổi còn nhỏ, Gaia vẫn thừa hiểu đó là những lời nhục mạ.

Nhưng khác với vẻ ngang tàng thường ngày, cậu không hề phản bác, chỉ lẳng lặng ném về phía chúng một cái nhìn lạnh lẽo như băng giá.

"Đưa tay ra đây."

Vị ma pháp sư già dường như đã nghe được lai lịch của đứa trẻ này qua lời bàn tán, thái độ lão liền trở nên hờ hững, lạnh nhạt ra lệnh.

Bị đám đông trêu chọc, Gaia bỗng nhiên chẳng còn thấy sợ hãi nữa.

Cậu cũng chẳng buồn lau đi vết bẩn trên tay, cứ thế dùng bàn tay lem luốc của mình chạm thẳng lên quả cầu ma pháp lung linh tuyệt đẹp.

Nhìn thấy bàn tay dầy dầu mỡ ấy, đôi mắt lão pháp sư thoáng hiện lên vẻ ghê tởm.

Lão sốt ruột thúc giục cậu làm nhanh lên, trong bụng thầm nghĩ: Mới thắp được hai quả, lại còn là hạng quê mùa ngốc nghếch, thứ học trò này cứ đuổi về cho rảnh nợ!

Quả cầu ma pháp đầu tiên rực sáng dưới tay Gaia.

Ánh mắt vị lão sư vẫn lạnh lùng như nước đọng.

Trong mắt lão, kẻ không thắp nổi một quả cầu thì vốn dĩ chẳng có tư cách bước chân vào nơi này.

"Ồ, sáng được một quả rồi đấy, đúng là 'có tiền đồ' thật!"

Những lời đâm thọc lại vang lên.

Gaia vẫn giữ thái độ dửng dưng, nhưng Jill thì đã cảm thấy xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái khe mà chui xuống.

"Nhanh lên đi, thắp được hai quả thì cút ra cho nhanh, đừng có phí thời gian của chúng ta!"

Một tên tiểu quý tộc xếp sau Gaia gắt gỏng, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Bị hàng chục con mắt miệt thị bủa vây, lòng Gaia đau nhói như bị kim châm.

Nhưng cậu không bộc phát sự lỗ mãng của một tên "tiểu bá vương", trái lại, cậu lặng lẽ thực hiện công việc của mình.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tâm trí cậu như vừa thức tỉnh, thấu hiểu thêm về sự tàn khốc của quyền thế.

Quả cầu thứ hai rực sáng không ngoài dự đoán.

Ngay lúc đó, những thanh âm chướng tai lại trỗi dậy.

Tên quý tộc phía sau thậm chí đã lách nửa người lên phía trước, ý bảo bọn họ không cần đo tiếp nữa, biến đi cho khuất mắt.

"Đứa trẻ này thiên phú quá thấp, tính tình lại thô lỗ, học viện chúng tôi quyết định không thu nhận."

Vị pháp sư già thậm chí chẳng buồn liếc nhìn quả cầu thứ hai đang tỏa sáng, buông lời phán xét đầy vẻ hờ hững.

Câu trả lời nhẹ tựa lông hồng ấy lại khiến Jill sững sờ như sét đánh ngang tai!

Gương mặt ông cứng đờ, từng thớ thịt trên mặt co rút lại.

Cần phải biết rằng, đứa trẻ này chính là niềm hy vọng duy nhất của hàng trăm linh hồn tại làng Matu đã khuất!

Lúc này, Jill vẫn ôm chặt trong lòng bọc tiền gom góp từ cả làng.

Đó là từng đồng xu đồng, xu bạc chắt chiu từ mồ hôi nước mắt, là tâm huyết và sự lương thiện của bao người, hay đúng hơn, đó là di nguyện cuối cùng của những vong linh làng Matu hòa quyện lại!

Vậy mà... vậy mà...

"Đại nhân ma pháp sư, tôi cầu xin ngài! Xin hãy nhận đứa trẻ này! Chúng tôi đã lặn lội ngàn dặm đến đây chỉ mong nó có thể trở thành ma pháp sư. Nó... nó chính là niềm hy vọng cuối cùng của cả làng chúng tôi đấy ạ!"

Jill quỳ sụp xuống, thân hình gầy gò của ông run lên bần bật.

Đêm hôm đó, ông đã mang theo di nguyện của toàn thể dân làng, nén đau thương và nước mắt để đưa ba đứa trẻ trốn thoát đến thị trấn.

Tất cả là để Shade và Gaia có một tương lai đáng tôn trọng, để hàng trăm con người nơi cửu tuyền có thể nhắm mắt xuôi tay.

Shade được nhận vào học viện Kiếm sĩ, tâm nguyện đã hoàn thành được một nửa, nhưng còn Gaia...

"Cút ngay! Đừng có ở đây mà giở trò tội nghiệp. Về cái xóm làng của các người mà săn bắn đi! Ma pháp không dành cho lũ dân đen hạ đẳng, đừng có cản trở con trai ta làm bài kiểm tra!"

Tên tiểu quý tộc gầm lên thiếu kiên nhẫn.

Bộ y phục lụa là xa hoa với đầy trang sức lấp lánh của hắn đối lập hoàn toàn với hình ảnh Jill đầu tóc bù xù, áo quần rách rưới, lấm lem bụi đường.

"Thôi đi về đi, đắc tội với những người này không có kết cục tốt đâu."

Ral cũng tiến lại, nhỏ giọng khuyên nhủ Jill.

Gã nói vậy thực chất chỉ vì sợ cơn giận của tên quý tộc kia sẽ vạ lây sang mình, dẫu sao họ cũng là người cùng đi vào.

"Chúng tôi làm việc theo quy định, các người mau về đi, đừng làm mất thời gian của người khác nữa."

Vị lão sư già vẫn giữ vẻ mặt sắt đá.

Để trở thành ma pháp sư, không chỉ cần thiên phú mà còn cần vô số dụng cụ ma pháp và ma tinh thạch hỗ trợ.

Với kẻ xuất thân từ làng quê nghèo đói, dù có trả nổi học phí đắt đỏ thì cũng chẳng thể nào mua nổi những trang bị phụ trợ ấy.

Vì vậy, lão có đủ lý do để gạt tên Gaia.

Đám người ban nãy còn bận xem kịch hay giờ cũng bắt đầu bàn ra tán vào.

Sảnh đường ma pháp bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không ít kẻ bắt đầu lớn tiếng đòi ném hai kẻ bình dân này ra ngoài để không làm mất thời gian của "tầng lớp thượng lưu".

Những kẻ đứng ở đây hầu hết đều có địa vị.

 Ở đế quốc Sagalia, có một sự mặc định ngầm: Ma pháp sư thường chỉ xuất hiện trong các gia tộc quý tộc.

Chính vì vậy, với họ, dân bình dân dù có thảm hại đến đâu cũng không thể khiến họ nảy sinh một chút lòng trắc ẩn nào.

Những tiếng la ó, bất mãn vang dội khắp sảnh đường.

Thậm chí có vài tên quý tộc đã định tự tay tống khứ hai cha con "nhà quê" này ra ngoài, nhưng vì giữ gìn phong thái cao quý nên bọn chúng mới tạm kìm chế.

"Một lũ ngu xuẩn! Ta còn chưa chạm vào quả cầu thứ ba kia mà!"

Ngay giữa lúc không khí đang hỗn loạn và sục sôi nhất, một giọng nói non nớt nhưng đầy uy lực vang lên, chấn động tâm can tất cả những kẻ có mặt tại đó.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top