Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Ta Một Người 'Chém' Lật Cả Thế Giới (Dịch)
  4. Chương 22: Cứu Người Hay Xem Kịch? 1

Ta Một Người 'Chém' Lật Cả Thế Giới (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1064 chữ
  • 2026-04-07 15:58:34

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nhìn cảnh vật bên đường, ngoài mấy con zombie đang vật vờ trong mấy tiệm tạp hóa, Lâm Phàm chẳng thấy bóng dáng người sống nào nữa.

Tự dưng anh thấy hơi thèm được tám chuyện.

Cũng chẳng phải muốn nói gì đao to búa lớn.

Chỉ đơn giản là muốn hỏi đối phương một câu:

"Đồng chí vẫn ổn chứ?"

Hay là:

"Có cần giúp gì không? Tôi đang chuẩn bị đi làm mấy việc vặt đây, cần gì cứ ới một tiếng, trả ít thù lao là tôi xử đẹp hết."

"Rầm!"

Vừa đi ngang qua một con lộ, cửa sổ tầng hai của một cửa hàng đột ngột vỡ tan tành, một bóng người từ trên cao rơi tự do xuống đất.

Người này máu me đầm đìa, lúc tiếp đất cái "bộp", cổ chân vẹo hẳn sang một bên.

Tiếng xương gãy răng rắc nghe rõ mồn một, chắc chắn là nứt toác rồi, chứ không sao lại phát ra âm thanh "giòn giã" đến thế được.

"Á! Mã Đông, cái đồ súc sinh, tao thề sẽ xử cả lò nhà mày!"

Trương Quyền gào lên đầy dữ tợn.

Hắn không ngờ thằng Mã Đông lại dám chơi liều như vậy.

Đột nhiên.

Ba con zombie phá cửa lao ra.

"Đừng có lại đây, cút hết đi cho tao..."

 Trương Quyền vừa thấy mấy cái xác không hồn nọ là mặt mày cắt không còn giọt máu.

Hắn muốn chuồn lẹ, nhưng cái cổ chân nát bấy khiến hắn chẳng thể nhích nổi một phân.

Hắn không dám tin, chỉ vì muốn trả thù mình mà Mã Đông dám thả lũ quái vật thối rữa này vào, hại chết hai người kia, còn gã thì trốn biệt tăm.

Đến khi Trương Quyền kịp định thần thì đã bị ba con zombie bao vây.

Nhìn những cái mồm dơ bẩn, hôi hám cùng khuôn mặt biến dạng kia, dù gan có to bằng trời hắn cũng bủn rủn chân tay, chỉ còn biết nghĩ cách nhảy lầu giữ mạng.

Ai dè nhảy xong thì gãy chân, trên người lại còn đầy vết cắn, máu chảy ròng ròng.

Lâm Phàm dừng xe, thản nhiên quan sát tình hình.

 Không ngờ vẫn còn người sống, cơ mà cái "vibe" này có vẻ không ổn cho lắm.

Trên tầng hai, chỗ mép cửa sổ tối om, một cái bóng ló đầu ra.

"Trương Quyền, chỗ này là của tao! Mày tưởng mày là ai chứ? Có tí cơ bắp là thích bắt nạt tao à? Tự đi mà tìm cái chết đi!"

 Mã Đông vừa giật giật sợi xích vàng trên cổ vừa tuyên bố chủ quyền, hằn học gào xuống phía dưới.

"Đừng mà..."

Trương Quyền nước mắt nước mũi tèm lem.

Áp lực từ ba con zombie trước mặt cùng cơn đau thấu trời khiến hắn cảm nhận rõ cái chết đang đứng ngay đầu ngõ.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, bản năng sinh tồn trỗi dậy.

Cái gã vốn đã tàn phế bỗng cố bò dậy, lê lết cái chân hỏng để tìm đường thoát.

Đúng lúc này, Trương Quyền phát hiện Lâm Phàm đang dừng xe gần đó, hy vọng bùng lên như bắt được vàng.

"Cứu tôi với, cứu tôi..."

Hắn giơ tay về phía Lâm Phàm, như thể đó là cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Lâm Phàm vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, trong đầu thầm nghĩ:

"Thằng cha này là ai vậy nhỉ?"

Nhưng thôi, dù chỉ là người qua đường, anh cũng không thích đứng xem kịch miễn phí.

Làm người thì phải có lòng nhân ái chứ.

Chín năm giáo dục bắt buộc đã soi sáng con đường đạo đức cho anh rồi.

Là một "học sinh xuất sắc" của nền giáo dục ấy, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.

Còn việc đối phương máu me thê thảm, hay sau này có "làm ơn mắc oán" hay không, Lâm Phàm chẳng buồn bận tâm.

Kể cả có ai đó hỏi:

 "Không phải anh đẩy hắn xuống, sao anh lại cứu?",

Anh cũng lười chẳng muốn giải thích.

"Phụt!"

Máu bắn tung tóe.

Ba con zombie đã lao vào người Trương Quyền.

Tiếng thịt xương bị xé toạc nghe thật rợn người.

Tiếng kêu thảm thiết bùng lên từ cuống họng nạn nhân.

"Ơ kìa..."

Động tác của Lâm Phàm khựng lại.

Không ngờ lũ quái vật này "fast and furious" thế.

Cũng tại anh mải mê suy nghĩ về những lý tưởng cao siêu vĩ đại quá nên chậm mất một nhịp.

Thật là bất lực mà.

Anh muốn cứu người thật lòng, chứ không muốn làm khán giả đâu.

Tiếc là, ngại quá, mải suy nghĩ nên không kịp quan sát hiện trường.

 Rốt cuộc, vẫn phải đóng vai người xem kịch.

"Ha ha ha ha..."

"Chết rồi! Cuối cùng cũng chết rồi! Chết tốt lắm!"

"Nơi này là của tao hết! Xem còn đứa nào dám bắt nạt tao nữa!"

Mã Đông đứng trên tầng hai cười điên dại, thần trí có vẻ đã bay sạch.

Hại chết những người bên cạnh mà gã chẳng chút cắn rứt, ngược lại còn thấy sảng khoái lạ thường.

"Này, đầu óc đồng chí có vấn đề à? Có cần tôi gọi 115 giúp không?"

Lâm Phàm nhìn lên, cảm thấy gã trên kia như kiểu bệnh nhân tâm thần mới trốn trại.

Anh bấm số cấp cứu.

Không ai nhấc máy.

Thật là bất lực, dù muốn giúp cũng chẳng xong, chắc bệnh viện cũng bị lũ xác sống bao vây hết rồi.

Mã Đông đang cười nắc nẻ, nghe thấy lời này liền quay sang nhìn Lâm Phàm.

Ánh mắt gã dần trở nên hung ác, mặt mày dữ tợn.

"Ngay cả một thằng lạ hoắc như mày cũng dám giễu cợt tao à?"

"Tao nói cho mày biết, thời thế thay đổi rồi. Bây giờ là mạt thế! Tao muốn giết ai thì giết, muốn làm gì thì làm! Chỉ có tàn nhẫn mới không bị bắt nạt!"

Nhìn bộ dạng gã, đúng là điên thật rồi.

Lâm Phàm luôn cho rằng mọi người sẽ đối mặt với chuyện này một cách bình thản.

Đối mặt với một loài mới bằng một trái tim tĩnh lặng.

Nhưng nhìn tình cảnh này, anh chỉ biết thở dài.

"Oẹ... oẹ..."

Đúng lúc này, Trương Quyền vốn đang nằm bất động bỗng co giật như bị điện giật.

Hắn mở mắt ra, con ngươi đen trắng tan biến, thay vào đó là một màu xám đục ngầu.

Hắn cong người, đầu ngửa ra sau, một ngụm máu lớn phun ra từ cái mồm chỉ còn lại một nửa khuôn mặt.

"Bộp! Bộp!"

Trương Quyền như con cá mắc cạn, không ngừng giãy giụa trên mặt đất.

Ba con zombie đang gặm dở cũng khựng lại.

Hiển nhiên là chúng không ngờ cái "bữa tối" đang ăn dở bỗng dưng biến thành "đồng nghiệp".

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top