Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Ta Thực Không Phải Nữ Chính (Dịch)
  4. Chương 2: Quả báo thường đến muộn, nhưng lần này đến hơi nhanh 2

Ta Thực Không Phải Nữ Chính (Dịch)

  • 21 lượt xem
  • 1211 chữ
  • 2025-12-27 22:52:39

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cậu em bị hỏi cho đờ người ra, bên cạnh có đứa phản ứng nhanh hơn:

— Nhưng hai tổ đang cạnh tranh nhau gay gắt như thế, cần gì bằng chứng nữa chị?

Diệp Ngữ vẫn cười:

— Chị Vương của các em đã dám làm thì chắc chắn là dám "quỵt" rồi. Chị ta chỉ cần nói là mình bận quá nên quên, hoặc đẩy tội cho một đứa cộng tác viên nào đó trong tổ quên báo, lúc đó các em tính sao?

Cả đám cứng họng, nhìn nhau như mấy con gà chọi vừa thua trận.

Thu hết biểu cảm của bọn nhỏ vào tầm mắt, Diệp Ngữ quay lại, lôi cuốn sổ xin nghỉ ra xoẹt xoẹt vài đường.

Đợi căn phòng yên tĩnh lại vài giây, cô mới dừng bút.

— Được rồi, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà. Đứng đó làm gì cho mỏi chân, ngồi xuống hết đi.

— Chúng em không có cái "bụng đại nhân" như chị đâu.

 Cô bé bên cạnh lẩm bẩm,

 — Lần trước bị chị ta nẫng mất hợp đồng, là em thì em đã vác cái laptop đập thẳng vào mặt bả rồi. Chỉ có chị là tính tình hiền lành quá, bị bả kháy mà vẫn cười cho được...

— Chị mà hiền á? Cách khen này mới mẻ ghê, lần đầu chị được nghe đấy.

— Thế sao chị vẫn nhịn...

— Chị là vì tiếc cái ví tiền thôi.

Diệp Ngữ thản nhiên,

 — Đợi lần sau có cái laptop của bả ở trước mặt, chị đập cho bả thấy cảnh "hoa rơi cửa phật" luôn.

Cả đám cười ồ lên.

Sau đó, cậu nam sinh gần cửa xoa xoa mũi đầy tiếc nuối:

— Nhưng mà hụt mất cái hợp đồng đó đúng là cay thật. Nghe bảo buổi họp tuần này bả sẽ chốt hợp đồng luôn đúng không chị?

Nụ cười trên mặt đám đàn em nhạt dần, duy chỉ có Diệp Ngữ là vẫn nhếch môi, ánh mắt sâu xa:

— ... Cái đó thì chưa chắc đâu nhé.

Mấy đứa còn định hỏi thêm thì nghe thấy tiếng bước chân rầm rập ngoài hành lang.

Cả đám nhìn nhau, ăn ý cùng im lặng.

Vài giây sau, cửa phòng họp bị đẩy mạnh ra.

Vương Kỳ Nguyệt cùng mấy đứa đàn em năm nhất hùng hổ bước vào.

Gương mặt Vương Kỳ Nguyệt tối sầm lại, đi thẳng đến chỗ Diệp Ngữ đang ngồi.

Vừa dừng bước, cô ta đã ném phạch cái bìa hồ sơ màu đen xuống bàn họp.

— Diệp Ngữ, cô giỏi lắm!

 Vương Kỳ Nguyệt cố rặn ra một nụ cười, nhưng ánh mắt và giọng nói thì không giấu nổi vẻ hằn học.

Phòng họp im lặng một lúc lâu, Diệp Ngữ mới từ từ ngẩng đầu lên:

— Ồ, chị Vương? Đến "sớm" thế chị?

Cùng là Phó ban năm hai, Diệp Ngữ gọi "chị Vương" một cách vô cùng trôi chảy, biểu cảm cứ như thể vừa mới thấy người bên cạnh — ngạc nhiên một cách cực kỳ "trân thực".

Vương Kỳ Nguyệt siết chặt cái tập hồ sơ đến nỗi trang hợp đồng nhăn nhúm cả lại, mặt mũi xanh mét:

— Diệp Ngữ, vụ hợp đồng lần này, tôi ghi thù rồi đấy!

Diệp Ngữ bĩu môi, lười biếng đứng dậy dựa lưng vào bàn họp.

Cô khẽ nheo mắt nhìn đối phương:

— Chị Vương nói thế là có ý gì?

— .....

Vương Kỳ Nguyệt bị ánh mắt đó đâm trúng, theo bản năng né tránh một giây, sau đó lại càng tức tối trợn mắt nhìn lại,

 — Còn giả vờ à? Cô dám bảo vụ ký kết hợp đồng này cô không nhúng tay vào chắc?

Diệp Ngữ im lặng vài giây rồi cười nhẹ:

— À, tôi hiểu rồi. Tổ của chị không ký được hợp đồng, nên chị quay sang đổ lỗi cho tôi chứ gì?

Cô quay sang nhìn đám đàn em của tổ mình:

— Xem ra chị chiều các em quá rồi nên các em hư đúng không? Lần trước bàn giao, sao không cầm tay chỉ việc dạy chị Vương đây cách ký hợp đồng hả?

Vương Kỳ Nguyệt tức đến run cả giọng:

— Diệp Ngữ! Cô...

— Đây là phòng họp, muốn gào rú thì ra ngoài.

Diệp Ngữ đột ngột ngắt lời, ánh mắt trong phút chốc sắc lạnh như băng giá.

Nhưng ngay giây sau, lớp băng đó đã tan biến, chỉ còn lại vẻ dịu dàng như nước mùa xuân.

Mọi người định thần lại, vẫn thấy một Diệp Ngữ vô hại như cũ:

— Chị Vương à, giữ hình tượng chút đi.

Vương Kỳ Nguyệt định nổi khùng tiếp, nhưng cái nhìn sắc lẹm lúc nãy của Diệp Ngữ thật sự làm cô ta hơi chột dạ.

Cứng người vài giây, cô ta hừ lạnh một tiếng, quay người định bỏ đi.

Diệp Ngữ nheo mắt, liếc nhìn theo bóng lưng:

— Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, chị Vương định đi đâu thế?

Vương Kỳ Nguyệt dừng lại nhưng không quay đầu, lạnh lùng nói:

— Tôi không khỏe, xin nghỉ. Chẳng phải bên công ty tài trợ chỉ đích danh cô đến ký sao? Tôi không có "thủ đoạn" giỏi như cô, nhường cho cô cả đấy!

Diệp Ngữ thong thả bước đến cạnh Vương Kỳ Nguyệt:

— Chị Vương đúng là hiểu lầm to rồi.

Vương Kỳ Nguyệt trong lòng vẫn còn luyến tiếc cái hợp đồng này, nghe vậy nên không nỡ đi thẳng mà quay lại nhìn Diệp Ngữ.

Giọng Diệp Ngữ vô cùng nhẹ nhàng:

— Cái dự án tài trợ này tôi đã bàn giao cho chị từ tuần trước rồi. Hợp đồng ký được hay không thì tôi cũng chẳng liên quan, không công cũng chẳng tội. Chị lấy cái bản lĩnh gì mà bảo "nhường" là nhường cho tôi?

Đồng tử Vương Kỳ Nguyệt co rụt lại.

Cô ta vốn tưởng Diệp Ngữ chỉ muốn nẫng lại miếng mồi mình đã đánh mất.

Nhưng đến lúc này, qua lời ám chỉ gần như công khai của đối phương, cô ta mới nhận ra một khả năng còn đáng sợ hơn nhiều.

Nhìn thấy vẻ hoảng loạn bắt đầu hiện lên trong mắt Vương Kỳ Nguyệt, Diệp Ngữ lại mỉm cười:

— Tiếc quá chị Vương ơi, không phải tôi không muốn "giúp" tổ chị đâu.

Diệp Ngữ vỗ nhẹ tờ giấy xin nghỉ đã viết sẵn vào lòng bàn tay Vương Kỳ Nguyệt:

— Mà là tôi cũng đang "không khỏe" đây này. Đây là đơn xin nghỉ, phiền chị chuyển cho Trưởng ban giúp tôi nhé. Và nhớ là...

Cô ghé sát vào tai đối phương, thì thầm nhẹ tênh:

— Đừng có "lại" quên đấy nhé!

Nói xong, Diệp Ngữ vỗ vai Vương Kỳ Nguyệt một cái rồi thản nhiên bước ra ngoài.

Ra khỏi phòng họp, vẻ sắc sảo trong mắt cô biến thành sự lười nhác thường ngày.

Mượn đồ của chị mà định không trả lãi đã muốn vứt trả lại à? Mơ đẹp đấy cưng!

Diệp Ngữ sướng râm ran người, vươn vai một cái rồi đi thẳng về phía cầu thang.

Vừa bước xuống được hai bậc, điện thoại trong túi đã đổ chuông.

Nhìn thấy tên người gọi, Diệp Ngữ bắt máy: — Tô Mạo à?

— Á Á Á DIỆP NGỮ ƠI "DẠ PHI MA" NÓ DROP RỒI, TÁC GIẢ BỎ HỐ RỒI Á Á Á!!!

Tiếng hét như sấm nổ bên tai làm Diệp Ngữ giật bắn mình, tim hẫng một nhịp, chân bước hụt một bước.

Một giây trước khi lao xuống mười mấy bậc cầu thang, trong đầu Diệp Ngữ chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Cái chết này đúng là bôi nhọ danh dự cả đời của mình mà. Có cho đổi kiểu chết khác không hả trời?

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top