Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Tàng Kiêu (Dịch)
  4. Chương 1: Quý tộc rơi vào tiệm may 1

Tàng Kiêu (Dịch)

  • 36 lượt xem
  • 1194 chữ
  • 2025-12-23 15:33:02

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

7 giờ sáng, Chu Đỉnh Nguyên ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi trà lâu.

Đêm qua gã bị mấy ông bà già nghỉ hưu lôi kéo đánh mạt chược thông đêm, trời sáng bạch mới được giải tán.

Lão già cũng thức trắng đêm bám theo sau gã, mặt mày rạng rỡ, chẳng chút vẻ mệt mỏi sau khi thức đêm, bàn tay hộ pháp vỗ bốp một phát vào lưng Chu Đỉnh Nguyên:

— Tiểu Chu này, trẻ khỏe thế mà sao trông mất tinh thần thế hả con? Nhìn bác đây này!

Chu Đỉnh Nguyên vốn tưởng đánh với mấy cụ già thì có thể thắng được ít tiền dưỡng già của họ, ai dè mấy "lão làng" này bình thường thì mắt mờ tai nặng, chứ cứ lên bàn mạt chược là tinh hơn bất cứ ai. Gã suýt nữa thì thua đến cái quần đùi cũng chẳng còn.

Gã chẳng buồn tiếp lời, châm một điếu thuốc, hai tay đút túi lững thững chạy bộ về nhà.

Trận mưa đêm qua kéo dài đến tận bây giờ, mặt trời chưa ló dạng, không khí nồng mùi hơi nước. Từ tối qua tới giờ chưa có gì bỏ bụng, Chu Đỉnh Nguyên vừa lạnh vừa đói.

Về đến cửa nhà, gã gọi ngay một lồng bánh bao ở tiệm đối diện trước, sau đó mới móc chìa khóa mở cửa.

Cửa cuốn còn chưa kịp kéo lên, Chu Đỉnh Nguyên đã bị một bà thím đi chợ sớm gọi giật lại:

— Tiểu Chu à! Cái quần của thím anh sửa xong chưa đấy? Mai thím phải sang chỗ con gái rồi, thím đang vội mặc cái quần đấy lắm nha.

Chu Đỉnh Nguyên vốn là một gã thợ may, nhưng tính tình thì cực kỳ lông bông. T

rước đây gã sống cùng bà ngoại và mẹ trong căn nhà tự xây ba tầng này, tay nghề cũng là học từ họ. Nghề thì giỏi thật đấy, nhưng con người gã thì chẳng đáng tin bằng một góc của mẹ và bà.

Đặc biệt là từ khi hai người lần lượt qua đời, gã vẫn độc thân vui tính, nhà không có bóng đàn bà nên chẳng ai quản.

Những lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, gã toàn ra trà lâu đầu ngõ đánh bài, bất kể có khách hay không, cứ phải chơi cái đã.

— Ôi xời, con mới về đến cửa đây thím. Để con ngủ dậy rồi làm, đảm bảo lúc thím đi thăm con gái là có quần mặc ngay!

Chu Đỉnh Nguyên vừa ngậm thuốc vừa nói, khói hun đến mức mắt gã không mở ra nổi.

May mà bánh bao cũng vừa xong, gã chẳng đợi bà thím kịp nói thêm câu nào, vứt tàn thuốc, chộp lấy túi bánh bao rồi khom người chui tọt vào tiệm.

Gã lười chẳng buồn bật đèn.

Ở đây ba mươi năm rồi, nhắm mắt gã cũng biết đường lên lầu. Gã vừa lên lầu vừa nhét bánh bao vào miệng, nóng đến mức kêu "xuýt xoa".

Tầng một là tiệm may để làm ăn, tầng hai là nơi sinh hoạt hàng ngày, còn tầng ba trước đây bà và mẹ ở, giờ bỏ không làm kho chứa đồ, trên cùng là một ban công lộ thiên.

Căn nhà ba tầng này giờ chỉ có mình Chu Đỉnh Nguyên vò võ ra vào.

Lên đến tầng hai, Chu Đỉnh Nguyên phi thẳng vào nhà vệ sinh.

Bình thường gã cũng chẳng kỹ tính thế đâu, nhưng giờ mới vào đông, tiết trời trở lạnh, tay chân cứng đờ cả ra, không biết nằm trong chăn bao lâu mới ấm nổi, thôi thì tắm nước nóng một phát cho nó sướng đời.

Tắm rửa xong xuôi, Chu Đỉnh Nguyên dùng chân đá bộ quần áo bẩn vào xô, trần như nhộng, vừa huýt sáo vừa nghênh ngang bước ra khỏi phòng tắm.

Dù sao nhà cũng có mình gã…

— Đệch!!!

Vừa ra khỏi phòng tắm, đang định về phòng ngủ thì gã thấy một bóng người đứng ngay góc cầu thang dẫn lên lầu hai.

Câu chửi thề của gã lạc cả giọng đi. Nếu không phải ban ngày ban mặt, chắc gã đã bị dọa cho đứng tim mà chết rồi.

— Thằng chó nào đấy?!

"Ưm..."

Quý Thiên bị đủ loại âm thanh dưới lầu làm cho tỉnh giấc.

Anh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, các khớp xương đau nhức, cả cơ thể dường như chỉ còn mỗi đôi nhãn cầu là hoạt động bình thường được. Anh đảo mắt nhìn qua một lượt những thứ trong tầm nhìn.

Trên giá áo cách đó không xa treo lủng lẳng mấy cái quần lót, cạnh bồn hoa thì trồng vài khóm nhài, trên đỉnh đầu là bầu trời trắng xóa.

Không khó để nhận ra nơi anh đang nằm là một cái ban công.

Ban công? Sao mình lại ở trên ban công?

Quý Thiên gắng sức nhắm mắt lại, cơn đau kéo giật hai bên thái dương khiến anh nhức đầu muốn nứt ra. Rõ ràng anh đang trên đường đi dự buổi họp báo thì gặp tai nạn xe hơi kinh hoàng kia mà.

Anh vẫn nhớ rõ cú va chạm dữ dội đó, chiếc xe lộn mấy vòng trên không trung. May mà có thắt dây an toàn nên anh không bị văng ra ngoài, nhưng những mảnh vỡ và đá vụn vẫn rạch nát gò má và trán anh.

Cơn đau thấu xương và mùi máu nồng nặc kích thích thần kinh, anh đã ngỡ mình sẽ chết như thế.

Nhưng giây tiếp theo, trời đất quay cuồng, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, tầm nhìn nhòe đi, đến khi tỉnh lại thì đã ở trên cái ban công này rồi.

Làm thế nào mà mình đến được đây? Ai đã đưa mình tới chỗ này?

Lúc này Quý Thiên chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem mình trông nhếch nhác thế nào, hay mặt đất bẩn thỉu ra sao.

 Anh cố gắng thả lỏng cơ thể, đợi đến khi hồi phục chút sức lực mới từ từ lồm cồm bò dậy.

Dưới người anh là một chậu hoa lan đã bị đè nát bét.

Anh đã dầm mưa suốt cả đêm, bộ vest may đo cao cấp sớm đã bị ngấm nước đến thảm hại, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi ở ngực cũng bị bùn đất nhuộm thành màu nâu đen.

Quý Thiên quan sát sơ qua kết cấu ngôi nhà, tìm thấy lối xuống cầu thang. Anh cũng không biết lối này dẫn đi đâu, chỉ có thể nương theo tay vịn mà chậm chạp bước xuống.

Thoang thoảng, anh nghe thấy giọng một người đàn ông.

Ngay khi vừa rẽ qua góc cầu thang, một gã đàn ông trần truồng đập ngay vào mắt anh.

— Đệch!

Gã đàn ông gào lên, cả người gồng lên vì kích động,

 — Thằng chó nào đấy?

Cả hai câu đều kèm theo tiếng chửi thề thô thiển khiến Quý Thiên nhíu chặt lông mày.

Theo bản năng, anh tỏa ra áp lực của Pheromone, lạnh lùng hỏi ngược lại:

— Cậu là hạng người gì?

Chu Đỉnh Nguyên trợn tròn mắt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Cái thằng này đột ngột xuất hiện trong nhà gã, mà còn dám mặt dày hỏi ngược lại gã là ai à? Nó định cướp lời thoại của gã chắc?

— Mày ở đâu ra? Sao mày vào được nhà tao? Thằng kia, mày là thằng ăn trộm đúng không? 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top