Cái tính của Chu Đỉnh Nguyên là thế, nóng đó rồi cũng nguội ngay. Đợi đến khi bình tĩnh lại, gã mới thấy hình như mấy lời ban nãy hơi quá đáng, dù là ai nghe xong chắc cũng muối mặt chẳng thiết ở lại.
Thế nhưng khi Chu Đỉnh Nguyên từ tầng ba đuổi xuống thì bóng dáng Quý Thiên đã sớm mất hút. Trong lòng gã có chút hối hận, nhưng cái miệng thì vẫn cứng lắm:
"Mẹ kiếp, đi đứng thì oai đấy, thế mà trên người vẫn đang mặc đồ của ông đây cơ mà."
Chu Đỉnh Nguyên tự tìm cớ bào chữa cho mình.
Gã thấy bản thân đối đãi thế là cũng ổn rồi, không chỉ cho thằng chả ngủ nhờ một đêm mà còn cho thêm năm mươi tệ nữa. Năm mươi tệ chứ có phải vỏ hến đâu, tiệm may dạo này ế ẩm, có khi cả ngày chẳng kiếm nổi từng đó, gã coi như đã nhân chí nghĩa tận rồi.
Người đi rồi, Chu Đỉnh Nguyên vẫn phải mở cửa làm ăn.
Sáng nay gã vừa nhận được ba trăm tệ tiền cọc, bà cụ Ngô đầu phố đặt gã làm cái áo phao. Lâu lắm rồi gã mới nhận được một đơn hàng "khủng" như thế.
Dạo này bài bạc thua đến mức túi quần còn sạch hơn mặt, giờ không còn tiền, gã mới chịu tịnh tâm mà ngồi may vá.
Có việc để làm thì thời gian trôi cũng nhanh.
Đến lúc Chu Đỉnh Nguyên ngẩng đầu lên thì trời đã sẩm tối. Gã thở hắt ra một hơi, vắt cái áo đang làm dở lên con ma-nơ-canh bên cạnh, vươn vai một cái rồi ngó ra ngoài đường.
Phố xá vắng ngắt không một bóng người, cái thị trấn này nó thế, mặt trời vừa lặn là dân tình rút hết vào nhà.
Tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, Chu Đỉnh Nguyên cầm chìa khóa tót ra siêu thị mua ít đồ ăn sẵn giảm giá. Hôm nay vận may cũng khá, đồ thanh lý còn nhiều, gã hốt lấy vài món rồi cũng không vội ăn ngay mà đi tắm rửa xong xuôi mới mò lên sân thượng.
Mấy chậu hoa cây cảnh trên này đều là do mẹ và bà ngoại gã để lại.
Chu Đỉnh Nguyên vốn chẳng mặn mà gì với mấy thứ cỏ cây này, nhưng vì đó là di vật của hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nên một gã lười chảy thây như gã cũng tập được thói quen tưới nước bón phân đều đặn.
Mấy cây khác thì dễ chiều, riêng cái chậu lan bị Quý Thiên làm đổ là "kiêu kỳ" nhất.
Vốn dĩ nó đã thoi thóp rồi, sau cú va chạm của anh ta, giờ trông nó cứ nửa sống nửa chết, lá cành rũ rượi cả ra.
"Chậc, rốt cuộc là phải đổ cái giống gì vào thì mày mới sống lại hả? Nước tưới rồi, phân bón rồi, nắng cũng phơi rồi, mày làm ơn có tí sức sống hộ cái xem nào?"
Chu Đỉnh Nguyên lẩm bẩm một mình, rồi chợt nhớ tới "ông thần ôn dịch" Quý Thiên:
"Tất cả là tại cái thằng họ Quý kia. Nó mà không làm đổ mày thì mày còn cửa sống, giờ thì chuẩn bị tinh thần chờ chết đi con ạ."
Mồm thì trù cho cây chết, nhưng tay Chu Đỉnh Nguyên vẫn cứ lúi húi tìm cách cứu vãn. Gã bưng chậu hoa đặt sang phía tường bên kia:
"Hay là bên này thiếu nắng nhỉ? Cho mày sang bên này ngồi nhé."
Vừa vuốt ve mấy cái lá lan, gã vừa dùng xẻng nén lại đất:
"Chẳng biết cái anh chàng Quý Thiên kia sao rồi, không có chỗ dung thân thì chắc cũng biết đường mà về nhà rồi chứ?"
Nói đoạn, gã khựng lại. Nghĩ đến vẻ lôi thôi lếch thếch lúc đi của anh ta, gã bắt đầu thấy nghi ngờ về khả năng tìm được đường về nhà của gã "đại mỹ nhân" kia.
Chu Đỉnh Nguyên dừng tay, trầm tư nói:
"Nhìn cũng chẳng giống dân lang thang, không lẽ thần kinh có vấn đề thật à? Hay là mình đoán đúng rồi, trốn từ cái trại tâm thần nào ra không biết?"
Cây lan đương nhiên không trả lời gã, chỉ có mấy cái lá khẽ đung đưa trong gió đêm.
Chu Đỉnh Nguyên lười nghĩ tiếp, múc một gáo nước đầy từ lu bên cạnh:
"Thôi thôi, dẹp đi, tưới nước cho mày này."
Theo nguyên tắc "vừa đủ", gã không tưới hết gáo vào chậu mà vung tay một cái, hắt phần nước thừa ra ngoài tường theo thói quen.
Tiếng nước dội xuống đất kèm theo ngay sau đó là một tiếng kêu thảm thiết đầy quen thuộc.
"Này! Anh làm cái trò gì thế hả!"
Tiếng kêu này vừa phẫn nộ vừa mang nét đoan trang, mà trong cái đoan trang ấy lại có chút gì đó rất quen tai.
Chu Đỉnh Nguyên tì người lên thành tường ngó xuống dưới.
Quý Thiên đứng lù lù ngay trước cửa tiệm như một con gà chọi bị nhúng nước. Dù trời đã tối, nhưng ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mặt anh ta vẫn đủ để gã thấy được những tia lửa giận trong đôi mắt ấy.
Đệch! Sao lại quay về rồi?
Chu Đỉnh Nguyên mang theo một bụng nghi vấn phi như bay xuống lầu. Kéo cửa cuốn lên, gã nhìn cho thật kỹ, đúng là cái gã Quý Thiên ấy thật.
"Sao anh lại quay về đây?"
Chu Đỉnh Nguyên ngơ ngác, đường lớn thênh thang thế kia, chẳng lẽ anh ta bị ma dắt đi vòng quanh à?
Quý Thiên vốn đang hừng hực lửa giận bỗng chốc như quả bóng xì hơi. Anh mím môi, quay mặt đi chỗ khác.
Anh đã đi lang thang ngoài đường cả ngày trời, căn bản chẳng biết mình nên đi đâu về đâu.
Tìm cảnh sát à? Hôm qua tìm rồi, người ta coi anh là kẻ điên. Vậy anh còn có thể đi đâu? Ngoài chỗ của Chu Đỉnh Nguyên ra, anh thực sự chẳng tìm thấy nơi nào để nương náu.
Chẳng cần hỏi Chu Đỉnh Nguyên cũng thừa hiểu tại sao anh ta quay lại.
Người là do gã đuổi đi lúc sáng, nước cũng là do gã hắt trúng ban nãy, trời thì cũng tối mịt rồi, Chu Đỉnh Nguyên cũng chẳng muốn làm khó anh ta nữa.
"Vào đi, thay bộ đồ khác ra."
Quý Thiên cứ ngỡ Chu Đỉnh Nguyên sẽ lại tuôn ra mấy lời mỉa mai khó nghe, anh đã chuẩn bị tinh thần để "đấu khẩu" với gã rồi, ai dè gã lại nói một câu như vậy.
Anh chỉ còn cách lẳng lặng theo sau Chu Đỉnh Nguyên vào trong tiệm.
Vừa lên lầu, Chu Đỉnh Nguyên vừa lầm bầm:
"Tầng ba nhé, mấy thứ đồ anh dùng tôi còn chưa kịp dọn đâu. Tôi không có quần áo mới cho anh đâu, chỉ có mấy bộ đồ cũ của tôi thôi, anh mà còn lên cơn 'công chúa' không thèm mặc thì cứ việc ở trần nhé."
Quý Thiên đáp lại bằng tông giọng lạnh lùng: "Đa tạ."
Trong phòng tắm, đồ đạc vẫn nằm y nguyên chỗ cũ.
Quý Thiên đóng cửa, cởi bỏ y phục, tháo chiếc đồng hồ đặt lên giá.
Đợi đến khi dòng nước nóng dần lên, anh mới đứng dưới vòi sen. Nước nóng không chỉ xua đi cái lạnh mà còn gột rửa cả sự mệt mỏi rã rời trong suốt hai ngày qua.
Tắm được nửa chừng, Chu Đỉnh Nguyên gõ cửa cái "cộc": "Đồ tôi để trên cái ghế ngoài cửa nhé."
Cái gã Beta tên Chu Đỉnh Nguyên này quả thực khiến anh thấy mất mặt và bực bội, nhưng ngẫm lại thì cũng không đến nỗi quá tệ.
Quý Thiên bình tâm lại, cất tiếng: "Cảm ơn."
Tắm xong, Quý Thiên cầm đồ đạc bước ra ngoài.
Chu Đỉnh Nguyên không có ở tầng ba, nghe thấy tiếng động dưới nhà, anh liền theo hướng âm thanh đi xuống.
Chu Đỉnh Nguyên vừa hay đang bày mấy đĩa đồ ăn sẵn ra bàn, gã đặt hai đôi bát đũa lên:
"Vừa khéo, tôi cũng chưa ăn, coi như số anh đỏ đấy, về đúng lúc lắm."
Quý Thiên đã nhịn đói suốt hai ngày, giờ bụng dạ đã dán cả vào lưng. Lúc này anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà soi xét chuyện vệ sinh bát đũa nữa.
Cái bụng không nghe lời bỗng "rột" lên một tiếng rõ to, anh thấy mặt mình nóng ran, trừng mắt nhìn Chu Đỉnh Nguyên. Gã thợ may chỉ nhếch môi cười một cái đầy ẩn ý.
Cái thứ bệnh sạch sẽ toàn là do sướng quá mà ra thôi, cứ để đói vài bữa xem, ông đây không tin anh còn chê ỏng chê eo được nữa. Chu Đỉnh Nguyên thầm nghĩ.
"Nhà tôi không có bát đũa dùng một lần cho anh đâu, không ăn thì nhịn."
Quý Thiên nhìn đống thức ăn đạm bạc, tự làm công tác tư tưởng cho mình mất một lúc, cuối cùng mới chịu ngồi xuống cái bàn ăn nhỏ xíu.
Có thể thấy Chu Đỉnh Nguyên là một gã lười chính hiệu, ngay cả cơm cũng chẳng buồn nấu, chỉ hâm lại hai cái bánh màn thầu to tổ chảng làm món chính.
Chu Đỉnh Nguyên bật tivi lên cho có tiếng động để bầu không khí bớt ngượng ngùng, rồi gã vờ như tình cờ hỏi:
"Tôi cho anh ở nhờ thì anh cũng phải nói cho tôi biết rốt cuộc anh là cái kiểu gì chứ?"
Chắc là vì đói thật, nên mấy món trông chẳng ra làm sao này Quý Thiên ăn cũng thấy khá ngon miệng.
Nghe Chu Đỉnh Nguyên hỏi một cách nghiêm túc, anh đặt bát đũa xuống, trịnh trọng trả lời:
"Chính tôi cũng không rõ lắm. Tôi gặp tai nạn xe hơi rồi ngất đi, tỉnh lại đã thấy mình ở trên sân thượng nhà anh rồi."
"Anh bị xe tông mà bay thẳng lên sân thượng nhà tôi á?"
Chu Đỉnh Nguyên thấy cái lý do này nó "điêu" không chịu nổi, gã đánh mắt nhìn Quý Thiên một lượt:
"Tầng ba nhà tôi đấy, anh bị đâm kiểu gì mà tay chân vẫn lành lặn thế kia? Bay cao thế mà chỉ bị sốt thôi á, sốt một đêm là khỏi luôn? Anh là siêu nhân à?"
Là một Alpha có nồng độ Pheromone cấp bậc tối cao, tố chất cơ thể và khả năng phục hồi tự nhiên mạnh hơn người thường rất nhiều, nhưng cũng không đến mức phóng đại như Chu Đỉnh Nguyên nói.
Chính Quý Thiên cũng thấy lạ, trên người anh hoàn toàn không có vết tích gì của một vụ tai nạn xe hơi cả.
Quý Thiên cau mày, vẻ mặt cũng đầy vẻ khổ sở:
"Tôi đã nói rồi, chính tôi cũng không rõ, nhưng tôi không lừa anh."
Chu Đỉnh Nguyên kinh ngạc đến mức quên cả ăn.
Thấy Quý Thiên nghiêm túc như vậy, gã đâm ra khó mở lời: "Đầu óc anh... không vấn đề gì thật chứ?"
Ánh mắt Quý Thiên sáng quắc như đuốc:
"Tôi xin khẳng định với anh một cách đầy trách nhiệm rằng: tôi không có bệnh. Những gì tôi nói đều là sự thật, anh không tin thì tôi có nói vạn lần cũng vô ích."
Thôi thì đúng là rừng thiêng nước độc, cái quái gì cũng có thể xảy ra.
Chu Đỉnh Nguyên tự trấn an mình rồi nói tiếp:
"Thôi thì anh muốn ở thì cứ ở đi. Nhà tôi thì anh thấy rồi đấy, tôi cũng chẳng có bao nhiêu tiền đâu. Nếu anh là kẻ lừa đảo thì anh chọn nhầm đối tượng rồi; còn nếu anh không phải hạng đó, thì coi như tôi đang học tập tấm gương làm việc thiện vậy."
"Việc thiện là gì?"
Quý Thiên ngơ ngác hỏi.
"Anh không cần quản."
Chu Đỉnh Nguyên xòe tay ra trước mặt anh:
"Đưa chứng minh thư đây tôi xem."
Nghe thấy ba chữ "chứng minh thư", Quý Thiên thoáng do dự.
Chu Đỉnh Nguyên lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn, gã hỏi dò:
"Anh đừng bảo với tôi là anh không có cả chứng minh thư nhé?"
"Tôi có."
Quý Thiên không muốn bị coi là kẻ lừa đảo.
Anh đã lấy lòng thành đối đãi với Chu Đỉnh Nguyên, còn gã có tin hay không là việc của gã.
Anh lấy từ trong ví ra một tấm thẻ.
Đã từng tận mắt thấy cái gọi là "thẻ đen" và "thẻ ngân hàng" của Quý Thiên, nên giờ nhìn thấy tấm "chứng minh thư" lạ hoắc này, Chu Đỉnh Nguyên cũng chẳng thấy ngạc nhiên cho lắm.
Gã chỉ thấy hai bên thái dương mình cứ giật lên từng hồi đau nhức.
Quý Thiên biết tại sao gã lại có phản ứng đó, anh bình thản giải thích:
"Tối qua tôi có đến khách sạn, lễ tân bảo giấy tờ của tôi không dùng được, nên tôi mới phải quay lại tìm anh."
Chu Đỉnh Nguyên dở khóc dở cười:
"Cái thứ này căn bản không phải chứng minh thư, tất nhiên là không ở khách sạn được rồi!"
Mà kể cả có dùng được đi chăng nữa thì anh cũng làm gì có tiền, định lấy hai cái thẻ đồ chơi kia ra lòe người ta chắc?
Gương mặt Quý Thiên vẫn nghiêm túc vô cùng:
"Nhưng đây đúng là giấy tờ tùy thân của tôi, tôi không hề nói dối..."
"Được rồi, được rồi."
Chu Đỉnh Nguyên cắt lời anh, tiện tay cầm lấy tấm thẻ.
Mà cũng phải nói thật, thông tin trên này đầy đủ lắm, chỉ có cột giới tính là gã nhìn không hiểu, cái gì mà "Nam Alpha"?
Alpha là tiếng Anh của đàn ông à? Chứng minh thư nước ngoài! Thảo nào mình nhìn chẳng hiểu gì.
"Anh là người nước ngoài!"
Lần này Chu Đỉnh Nguyên khẳng định chắc nịch. Ngoài cái mác "người nước ngoài" ra, gã chẳng tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn cho sự kỳ quặc của anh ta.
Quý Thiên như bị nghẹn cái gì đó ở cổ. Anh lờ mờ nhận ra vấn đề không đơn giản là mình đang ở nước ngoài, nhưng nếu phủ nhận thì lại chẳng biết giải thích sao cho Chu Đỉnh Nguyên hiểu. Anh chỉ đành khó khăn gật đầu:
"Coi... coi như là thế đi, cứ hiểu như vậy cũng được."
Hóa ra là thế, người nước ngoài thì chẳng có gì lạ, hâm hâm dở dở cũng là bình thường.
"Giấy tờ của anh tôi giữ."
Chu Đỉnh Nguyên nhét tấm thẻ vào túi quần, rồi tặc lưỡi cảm thán một câu:
"Thế mà tiếng Trung của anh tốt phết nhỉ. Anh là người châu Á à? Hay là con lai?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận