Chu Đỉnh Nguyên vớ ngay cái chổi lông gà bên cạnh rồi hùng hổ tiến về phía người đàn ông kia.
Thằng này tay không tấc sắt, chắc chắn không chơi lại cái chổi lông gà của gã được.
— Mày không thèm nghe ngóng à? Trộm đâu không trộm, dám mò vào nhà ông đây!
Người đàn ông trước mặt trông cũng chẳng sạch sẽ gì, bộ vest sũng nước kia chắc cũng nhặt từ bãi rác nào ra, nhưng phong thái lại cực kỳ ung dung, mặt không biến sắc.
Anh ta đưa tay chặn một đầu chổi lông gà, cụp mắt nhìn gã, thản nhiên nói:
— Mặc quần áo vào rồi hãy nói chuyện với tôi.
— Hả?
Chu Đỉnh Nguyên cúi xuống nhìn, thôi chết, gã đang trần như nhộng, "con chim" vẫn còn đang tung tăng ngoài gió.
Gã vội vàng vứt chổi, lao vào tủ lấy bộ đồ mặc đại vào người rồi quay lại.
Người nọ vẫn đứng im đó, chẳng nhích đi phân nào.
Chu Đỉnh Nguyên lại cầm chổi lông gà chỉ thẳng vào mặt người đàn ông:
— Nay mày không khai thật thì đừng có trách tao nhé.
Beta sao?
Bất kể là Beta hay Omega, Quý Thiên bây giờ không còn hơi sức đâu mà so đo nhiều.
Anh phải liên lạc được với trợ lý, bảo người đến đây đón mình mới là việc chính.
Anh nhìn thẳng gã đàn ông trước mặt, ra lệnh:
— Tôi không cần biết cậu là ai, bây giờ hãy gọi điện cho trợ lý của tôi, những chuyện còn lại cứ để cậu ta xử lý.
Chu Đỉnh Nguyên nghe xong thì phì cười.
Thời đại này đến trộm cũng có trợ lý cơ à? Hay lại là đại ca của băng đảng nào, có đồng bọn hẳn hoi cơ đấy.
Quý Thiên không hiểu đối phương cười cái gì, tiếp tục nói:
— Trước khi trợ lý của tôi đến, tôi cần tắm rửa. Cậu nhất định phải chuẩn bị cho tôi một bộ quần áo sạch sẽ.
Chu Đỉnh Nguyên sống ba mươi năm trên đời, chưa thấy cái yêu cầu nào nó "hãm" đến mức này:
— Hay là để ông đây chuẩn bị thêm cho mày một bữa đại tiệc mãn hán toàn tịch, đợi mày ăn no uống say rồi tao gọi xe tiễn mày đi nhé?
Coi như gã này cũng có chút tinh tế.
Nhưng Quý Thiên giờ không có tâm trí đâu mà ăn uống, nếu bản thân đã không sao thì phải lập tức quay về, không thể làm lỡ buổi họp báo ra mắt thuốc chuyển đổi cực mạnh được.
— Việc đó thì không cần. Cứ chuẩn bị nước tắm cho tôi là được. Đợi tôi gọi điện thoại xong sẽ có người đến đón.
Chu Đỉnh Nguyên vò đầu bứt tai, suýt chút nữa thì ngửa mặt lên trời mà gào thét.
Gã cố gắng kìm nén cơn giận đang trào dâng trong lòng, cầm chổi lông gà chỉ vào mũi người đàn ông:
— Được, được lắm! Mày định chơi trò giả điên giả khùng với tao đấy phỏng? Mày coi ông đây là thằng ranh ba tuổi dễ lừa chắc!
Nói đoạn, cái chổi lông gà trong tay Chu Đỉnh Nguyên định giáng thẳng xuống đầu Quý Thiên.
Quý Thiên lúc này đã choáng váng lắm rồi, giọng anh nhẹ hẫng đi mấy phần:
— Cậu định làm gì?
— Định làm gì á? Tao định táng cho mày một trận chứ làm gì!
Quý Thiên cảm thấy mỗi nhịp thở đều nóng rực như lửa đốt. Anh phải bám vào tường, khẽ hỏi đối phương:
— Cậu không biết tôi là ai sao?
— Mày dù có là ông trời con đi nữa, đã trộm đồ của tao thì coi như mày đen thôi.
Chu Đỉnh Nguyên chẳng buồn đôi co với kẻ điên này nữa, vừa định hạ chổi xuống thì không ngờ đối phương bỗng nhiên quỵ gối, cả người đổ rầm xuống đất.
— Này!
Tay Chu Đỉnh Nguyên vẫn còn giơ trên không trung một cách ngượng ngùng. Gã lấy chân đá đá vào chân đối phương:
— Đừng có mà ăn vạ nhé! Tao đã chạm vào người mày đâu mà mày lăn đùng ra đấy? Diễn kịch thì cũng phải diễn cho giống tí chứ!
Mặc cho Chu Đỉnh Nguyên có đá thế nào, người đàn ông dưới đất vẫn bất động như đã chết.
Chu Đỉnh Nguyên sững lại, bỏ mẹ, đừng có chết thật nhé! Có chết thì cũng đừng chết trong nhà gã. Gã vội vàng ngồi thụp xuống, xộc vào mũi là một mùi thuốc đông y thoang thoảng.
Nhìn kĩ thì thấy trên gương mặt đầy bùn đất của người kia hiện lên những vệt hồng nhạt.
Mặt đỏ thế này, không lẽ thằng này chơi thuốc à? Thuốc đông y mà cũng chơi được cơ à?
Chu Đỉnh Nguyên lưỡng lự một lát rồi đưa tay lên mũi đối phương. Còn thở, nhưng hơi thở nóng hầm hập.
Nóng?
Chu Đỉnh Nguyên đặt bàn tay lên trán người đàn ông, suýt chút nữa thì bị nhiệt độ từ trán anh ta làm cho bỏng rát.
Sao mà nóng thế này? Thằng này phát sốt cao rồi!
Mẹ kiếp, muốn sốt thì cút ra ngoài mà sốt chứ, ngất lịm ở nhà gã là thế quái nào?
Cái nghề ăn trộm này mà thể lực kém thế à, đang "tác nghiệp" mà đổ gục ở nhà khách hàng thế này thì còn ra cái thể thống gì nữa!
Chu Đỉnh Nguyên định kéo cái xác này vứt ra ngoài đường, nhưng mu bàn tay vô tình chạm vào lớp áo trên người anh ta.
Trời lạnh thế này mà mặc bộ đồ ướt sũng này, hèn gì chả sốt đến cháy cả não.
Ngay lúc Chu Đỉnh Nguyên còn đang ngẩn ngơ, người đang hôn mê dường như cảm nhận được sự do dự của gã, anh ta khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn.
Chu Đỉnh Nguyên bừng tỉnh.
Chính gã cũng chưa hiểu thằng này vào bằng đường nào, đã kịp trộm gì chưa, rồi còn đồng bọn không nữa? Đồng bọn! Sao gã lại quên mất chuyện này nhỉ.
Gã vội vàng chạy thốc lên lầu.
Đồng bọn thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy chậu hoa lan yêu quý đã bị đè nát bét.
Đù! Thế thì càng không thể để thằng này đi dễ dàng được.
Chu Đỉnh Nguyên cố gắng cứu vãn chậu lan một chút rồi lại hớt hải chạy xuống lầu, tìm một sợi dây thừng định trói nghiến cái thằng này lại.
Trước khi trói, thấy anh ta run cầm cập, gã mới đại phát từ bi thay cho anh ta một bộ đồ cũ gã không mặc đến nữa.
Vừa trói, Chu Đỉnh Nguyên vừa lầm bầm:
— Thằng ranh này trông mặt thì cũng thường thôi, mà cởi áo ra người ngợm "ngon" phết nhỉ. May mà chưa đánh nhau, chứ đánh thật chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu.
Nhưng rồi gã lại nghĩ lại, cơ bắp săn chắc thế kia mà sức đề kháng kém vậy, chắc chắn là hạng tập gym cho có cái mã thôi, yếu nhớt!
Sau khi kéo cái "cục nợ" ấy lên cái ghế sofa lười, Chu Đỉnh Nguyên quăng đại cho anh ta một cái chăn mỏng.
Xong xuôi, gã cũng buồn ngủ rũ mắt, chẳng màng gì nữa, chui tọt vào trong chăn rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận