Chu Đỉnh Nguyên đánh một giấc nồng tới tận chiều muộn.
Hắn ngủ cho tới khi tự tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy một gã đàn ông đang nằm chình ình trên cái sofa lười giữa sàn. Đầu óc hắn cũng chưa đến nỗi mất trí nhớ sau cơn ngủ, vẫn còn nhớ rõ mồn một cái đống nợ đời này từ đâu mà có.
Hắn nhảy phắt từ trên giường xuống, trước tiên bồi cho cánh tay gã kia một cước. Gã đàn ông ngủ say như chết, chẳng có lấy một dấu hiệu tỉnh lại.
Chu Đỉnh Nguyên đưa tay sờ trán gã: Ơ hay, hình như không còn nóng hầm hập như hồi sáng nữa. Cái khả năng phục hồi này đúng là kinh người thật, chẳng cần một viên thuốc nào mà cũng tự hạ sốt được.
Cắt sốt rồi thì dễ tính sổ thôi.
Chu Đỉnh Nguyên đi vệ sinh cá nhân một lượt cho tỉnh táo hẳn, sau đó quay lại phòng, dùng cái kiểu chẳng mấy lịch sự mà lay gã kia dậy như hò đò.
"Dậy! Dậy mau! Đừng có mà ngủ nướng nữa! Bộ ông tưởng đây là nhà ông chắc?"
Gã đàn ông hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi mở mắt.
Tuy mặt mũi lấm lem bẩn thỉu, nhưng đôi đồng tử lại sạch sẽ, trong trẻo, thoảng qua một chút mờ mịt.
Thực ra từ lúc sáng Chu Đỉnh Nguyên đã nhận ra rồi, thằng cha này trông cũng ra dáng lắm.
Cái mặt nhỏ nhắn kia dẫu có dính đầy bùn đất thì vẫn không giấu nổi những đường nét tinh xảo.
Tiếc quá, lại là đực rựa. Chứ giả dụ mà là con gái, lão tử chắc chắn đã không có thái độ này.
"Sao hả? Không nhớ ra tôi là ai à? Diễn xong vai thằng ngốc rồi giờ định chơi bài mất trí nhớ với tôi đấy phỏng?"
Quý Thiên cũng chưa đến mức mất trí.
Những dòng suy nghĩ hỗn loạn dần ùa về trong đại não.
Vụ tai nạn xe hơi thảm khốc đó và gã Beta kỳ quặc trước mặt này, hóa ra không phải là một giấc mơ.
Anh phát hiện mình không thể cử động được, cúi đầu nhìn xuống thì thấy bản thân đã bị dây thừng trói chặt.
Quý Thiên ngước mắt nhìn gã Beta đang vênh váo trước mặt, lạnh lùng lên tiếng:
"Cậu có biết mình đang làm gì không? Tôi khuyên cậu, trước khi tôi thực sự nổi giận, hãy mau cởi trói cho tôi."
"Hừ, nổi giận? Anh lấy cái tư cách gì mà đòi nổi giận với tôi?"
Chu Đỉnh Nguyên ngủ no mắt nên giờ đang thừa tinh thần để vần vò Quý Thiên.
Hắn vác cái chổi lông gà ngồi sang bên cạnh, ngồi trên cao nhìn xuống gã đàn ông đang nằm bẹp dưới đất: "Giờ thì, tôi hỏi gì, anh trả lời nấy."
Quý Thiên nhìn Chu Đỉnh Nguyên với ánh mắt bừng bừng lửa giận.
Pheromone trong người anh gần như mất kiểm soát mà bùng nổ.
Thông thường, dù là Beta ít chịu ảnh hưởng của Pheromone nhất thì dưới áp lực cao thế này cũng phải cảm thấy khó thở, run rẩy.
"Vút" một tiếng, cái chổi lông gà lướt qua mang tai Quý Thiên đập xuống đất.
Chu Đỉnh Nguyên gào lên:
"Trừng cái gì mà trừng! Định ăn thịt người đấy à!"
Sao... sao có thể như vậy được?
Ngay cả Beta cũng không thể hoàn toàn không sợ áp chế từ Alpha cơ mà. Gã này rốt cuộc là cái thứ gì vậy?
Thấy ánh mắt hung dữ của Quý Thiên dần chuyển sang ngơ ngác, Chu Đỉnh Nguyên đoán chắc anh ta sợ rồi, liền mở miệng:
"Câu hỏi thứ nhất: Anh đột nhập vào nhà tôi bằng cách nào? Đã trộm đồ gì chưa? Mục đích là gì, khai mau!"
Quý Thiên dần nhận ra tình cảnh của mình chẳng mấy tốt đẹp, nhất là khi gã Beta này chẳng hành xử theo lẽ thường chút nào. A
nh chỉ còn cách cố giữ bình tĩnh để trấn an gã, sau đó mới tính tiếp được.
"Tôi cũng không biết tại sao mình lại ở đây. Lúc tôi tỉnh lại thì đã nằm trên ban công nhà cậu rồi."
Quý Thiên nhìn lướt qua bộ đồ rẻ tiền trên người mình, rõ ràng là gã Beta này đã thay cho anh,
"Cậu đã thay đồ giúp tôi, hẳn phải biết rõ tôi không lấy cắp gì của cậu. Còn về mục đích, tôi cũng đang rất muốn biết kẻ nào đã ném tôi lên ban công nhà cậu đấy."
Thần thái của người đàn ông này cực kỳ điềm tĩnh, tốc độ nói thong dong, hoàn toàn không giống như đang bịa chuyện.
Ổ khóa nhà mình cũng không có dấu vết bị cạy, nhìn lại chậu lan bị đè nát kia, rõ ràng là bị gã này từ đâu rơi xuống đè trúng. Chẳng lẽ thằng cha này... từ trên trời rơi xuống thật à?
Chu Đỉnh Nguyên nheo mắt nhìn kỹ khuôn mặt anh ta, âm thầm dán nhãn "độ tin cậy 50%" lên trán Quý Thiên: "Tên gì?"
"Quý Thiên."
Quý Thiên cứ ngỡ dẫu gã Beta này không biết mặt mình thì ít nhất cũng phải từng nghe qua cái tên này rồi chứ.
Không ngờ sau khi anh báo danh tính, gã kia vẫn tỉnh bơ như không. Cơn giận của anh lại bốc lên, sao có kẻ lại có thể thiếu hiểu biết đến mức này?
"Cậu thực sự không biết tôi là ai?"
Chu Đỉnh Nguyên bị câu hỏi đó làm cho nghệt mặt ra.
Mình phải biết hắn à? Hắn nhìn Quý Thiên thêm mấy cái nữa.
Mà cũng phải công nhận, cái gã Quý Thiên này trông cũng ra dáng người ngợm lắm, hay là có gốc gác gì to?
Hắn thăm dò:
"Ông già anh làm Chủ tịch huyện à?"
"Không phải. Cha tôi đã qua đời lâu rồi."
Chu Đỉnh Nguyên thở phào một cái: "Thế thì anh lấy cái thá gì mà tinh tướng thế hả?"
"Cậu...!"
"Thôi được rồi, nói xem, lai lịch anh thế nào?"
Quý Thiên hít một hơi thật sâu, ngạo nghễ ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao:
"Cậu không biết tôi cũng không sao. Nhưng là một Beta, chắc hẳn cậu phải biết tập đoàn BMF hôm nay sẽ tổ chức buổi họp báo về thuốc chuyển đổi cực mạnh chứ? Đó là công trình nghiên cứu về việc phân hóa lần hai của Beta, một nghiên cứu có liên quan mật thiết đến sự tăng trưởng dân số toàn cầu."
Chu Đỉnh Nguyên há hốc mồm kinh ngạc.
Hắn ôm cái chổi lông gà lùi lại phía sau vài bước, nhìn Quý Thiên với ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và khó hiểu.
Tốt lắm, phản ứng của đối phương rõ ràng là...
"Anh nói tiếng người đấy, nhưng lão tử chẳng hiểu cái mô tê gì cả."
Chu Đỉnh Nguyên chép miệng:
"Cái gì mà 'bê-ta' với chả 'bi-em-ép', là tiếng Anh hay toán học đấy? Hai môn đấy tôi mù tịt."
Lần này đến lượt Quý Thiên đứng hình:
"Cái... cậu..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận