Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Tàng Kiêu (Dịch)
  4. Chương 4: Vợ không thấy, chỉ thấy nợ đời 2

Tàng Kiêu (Dịch)

  • 33 lượt xem
  • 1153 chữ
  • 2025-12-23 15:38:51

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Thôi được rồi, anh đừng có ngồi đấy mà soạn văn tế với tôi nữa. Cái công ty 'bi-em-ép' gì đó của anh tôi chưa nghe tên bao giờ, chắc lại mấy cái đơn vị ba lăng nhăng chứ gì. Thay vì bịa ra cái tên đó, anh thà bảo anh là Tần Thủy Hoàng tái thế nghe còn xuôi tai hơn đấy."

Quý Thiên chẳng hiểu gã đang luyên thuyên cái gì:

"Tôi không lừa cậu, những gì tôi nói đều là sự thật."

Anh thầm nghĩ gã Beta này đúng là ngu muội vô tri, bèn nói tiếp:

"Cậu cứ lên mạng tra là biết ngay. Quý trong mùa màng, Thiên trong thiên di."

Thôi thì tin thằng cha này nốt lần cuối, Chu Đỉnh Nguyên lôi điện thoại ra, gõ tên Quý Thiên vào trình duyệt, sau đó tra luôn cả cái tập đoàn BMF kia.

"Sao rồi? Tôi đâu có lừa cậu?"

Chu Đỉnh Nguyên tặc lưỡi:

"Đúng là phí cơm, lão tử không nên tin anh. Cái trình duyệt này nó chỉ hiện ra duy nhất một ông tên Quý Thiên nhưng đã ngỏm củ tỏi từ tám đời rồi. Còn cái công ty BMF gì đó của anh á? Tìm mỏi mắt không thấy đâu cả."

"Không thể nào!"

Quý Thiên sửng sốt.

Chu Đỉnh Nguyên thấy anh ta vẫn chưa chịu thôi, liền dí thẳng cái điện thoại vào mắt Quý Thiên cho anh nhìn cho rõ.

"Chuyện gì thế này? Sao lại có thể như vậy được?"

Quý Thiên sửng sốt nhìn Chu Đỉnh Nguyên:

"Không thể nào. Cậu giúp tôi gọi một cuộc điện thoại, chỉ cần gọi xong chắc chắn sẽ có người đến đón tôi."

Thấy anh ta hoảng loạn như vậy không giống như đang diễn kịch, Chu Đỉnh Nguyên chép miệng:

"Cho anh cơ hội cuối cùng đấy. Số nào?"

Ngay sau đó, Quý Thiên đọc ra một dãy số bắt đầu bằng đầu 2, dài tới tận 15 chữ số.

Chu Đỉnh Nguyên bắt đầu mất kiên nhẫn:

"Bảo đọc số điện thoại mà anh đọc cái thứ quỷ gì đấy? Đến số điện thoại di động còn chẳng dài tới 15 số đâu."

"Đây là số của trợ lý tôi."

Chu Đỉnh Nguyên hoàn toàn cạn lời:

"Thôi thôi, anh đừng có diễn nữa. Tôi biết rồi, cái loại anh là nhất quyết không chịu nói thật, nãy giờ toàn đem tôi ra làm trò hề đúng không? Tôi cũng rảnh đâu mà dây dưa với anh, tôi báo cảnh sát, để mấy anh công an đến giải quyết cho xong nợ."

Nghe thấy hai chữ "báo cảnh sát", Quý Thiên như thấy được tia hy vọng cuối cùng.

Gã Beta này trông chẳng đáng tin chút nào, không biết gã dùng cái loại điện thoại "cục gạch" đồ cổ gì mà ngay cả tên anh cũng không tra ra được. Có cảnh sát là tốt nhất, cảnh sát chắc chắn phải biết anh.

"Được, cậu gọi cảnh sát đi."

Sự thản nhiên của Quý Thiên lúc này trong mắt Chu Đỉnh Nguyên chỉ là thói "thấy chết không sờn".

Hắn chẳng buồn đôi co nữa, nhấc máy báo án luôn.

Chẳng bao lâu sau, bên dưới lầu đã có tiếng gõ cửa.

Chu Đỉnh Nguyên ra hiệu cho Quý Thiên nằm yên, rồi nhanh chân chạy xuống mở cửa. Hai anh cảnh sát đứng đó:

"Cậu là người báo án đúng không?"

"Vâng vâng, đúng em đây!"

 Chu Đỉnh Nguyên dẫn hai người lên lầu, tiện thể trình bày luôn tình hình:

"Chả là tối qua em đi đánh mã tặc thông đêm, sáng nay vừa về đến nhà thì thấy lù lù một gã trong nhà. Hú hồn hú vía, em phải gọi cho các anh ngay."

Vừa lên tới tầng hai, theo hướng tay Chu Đỉnh Nguyên chỉ, có một gã đàn ông đang bị trói như đòn bánh tét nằm trên sàn.

Cảnh sát vội bảo Chu Đỉnh Nguyên cởi trói, đồng thời nghiêm túc phê bình:

"Cậu trói người ta như thế này là vi phạm pháp luật đấy nhé."

Chu Đỉnh Nguyên gãi gãi sau gáy, cười xòa nhận lỗi, giải thích:

"Sáng nay em buồn ngủ quá, mà hắn tự dưng ngất xỉu trong nhà em, em chẳng còn cách nào mới phải trói lại, chứ không thì sao mà kê cao gối mà ngủ cho nổi."

Một anh cảnh sát hỏi han tình hình Quý Thiên, Chu Đỉnh Nguyên thì kéo anh cảnh sát còn lại ra một góc thì thầm.

Hắn liếc nhìn Quý Thiên một cái, rồi chỉ chỉ vào thái dương mình, hạ thấp giọng:

"Là thế này anh ạ, em hỏi gì hắn cũng nói lăng nhăng. Em đồ rằng chỗ này của hắn có vấn đề. Tối qua mưa to gió lớn như thế, em nghi là tường của trại tâm thần nào đó bị đổ nên hắn mới xổng ra đây. Nếu các anh không tìm thấy người nhà hắn, thì tốt nhất cứ đi hỏi dạo mấy cái bệnh viện tâm thần một vòng là ra ngay ấy mà."

Anh cảnh sát định nhắc nhở Chu Đỉnh Nguyên chú ý lời nói, nhưng liếc thấy đồng nghiệp bên cạnh mặt mũi cũng đang hơi kỳ quặc, đành bảo:

"Tình huống cậu phản ánh chúng tôi sẽ tìm hiểu kỹ. Cậu không bị mất mát tài sản gì chứ?"

"Dạ không, không mất gì cả."

Anh cảnh sát chào Chu Đỉnh Nguyên theo đúng điều lệ: "Vậy chúng tôi đưa cậu ta đi trước."

"Vất vả cho các anh quá, giờ này còn phải chạy qua đây một chuyến. Đúng là công an nhân dân, vì nhân dân phục vụ!"

Chu Đỉnh Nguyên nịnh nọt tiễn cảnh sát xuống lầu. Thấy Quý Thiên vẫn ngoái đầu nhìn mình, hắn liền giơ hai ngón tay chạm nhẹ lên thái dương rồi vẩy một cái, mấp máy môi với Quý Thiên: "Bai bái nhé!"

Quý Thiên nhíu chặt lông mày, hơi thở trở nên dồn dập, rõ ràng là đang cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ.

 Gã Beta này, đúng là coi trời bằng vung!

Tiễn được cảnh sát và cái "vận đen" kia đi rồi, Chu Đỉnh Nguyên mới có thời gian lo cho sự nghiệp của mình.

Không làm việc thì chỉ có nước húp Tây Bắc phong mà sống.

Cái thời buổi internet phát triển thần tốc thế này, nghề thợ may cũng chẳng dễ dàng gì.

May mà quanh đây đa phần là mấy cụ già mắt kém, hắn cũng chỉ biết dựa vào việc khâu khâu vá vá cho các cụ để kiếm miếng cơm qua ngày.

Chu Đỉnh Nguyên ngồi vào máy khâu, trước tiên bật cái tivi lên, tiện tay chuyển sang đài địa phương.

Tivi đang đưa tin về trận mưa sao băng trăm năm có một.

Đáng lẽ trận mưa sao băng này phải xuất hiện từ tối qua, nhưng xui cái là tối qua mưa như trút nước, sao đâu chẳng thấy, chỉ thấy nước ngập trắng trời.

Chu Đỉnh Nguyên vừa đạp máy khâu vừa cười khẩy một tiếng:

"Hứ, mưa sao băng với chả mưa sao béo. Lão tử ước cho cái cô vợ, vợ chẳng thấy đâu, lại gửi ngay cho một thằng đực rựa xuống đây. Đúng là đời!"

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top