Phố xá đã bắt đầu lên đèn.
Quý Thiên đứng một mình đầy hoang mang trước cổng đồn cảnh sát, nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập. Cho đến tận lúc này, anh vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với mình.
Mới cách đây hai tiếng, gã đàn ông trần như nhộng kia đã báo cảnh sát.
Quý Thiên vốn tưởng rằng khi cảnh sát đến, anh sẽ có người liên lạc với trợ lý và mọi rắc rối sẽ được giải quyết êm đẹp.
Nghĩ lại cảnh tượng trong đồn cảnh sát vừa rồi, Quý Thiên không kìm được mà nhắm nghiền mắt lại.
Anh tự nhận mình đã giải thích hoàn cảnh và yêu cầu của bản thân một cách cực kỳ nghiêm túc và chuyên nghiệp, vậy mà hai viên cảnh sát tiếp nhận lại vừa nhịn cười vừa hỏi anh:
"Anh nói thật đấy à?".
Quý Thiên cảm thấy lòng tự trọng của mình bị sỉ nhục nặng nề.
Nhưng vì lòng tin dành cho chính quyền, anh vẫn kiên nhẫn lặp lại một lần nữa về loại dược phẩm giúp thúc đẩy tỷ lệ sinh sản toàn cầu mà mình đang nghiên cứu.
"Anh Quý này, mong anh nghiêm túc phối hợp làm việc với chúng tôi. Nếu anh còn tiếp tục thế này, chúng tôi buộc phải nghi ngờ trạng thái tâm thần của anh có vấn đề đấy."
Quý Thiên chọn cách im lặng.
Cuối cùng, vì anh không trộm cắp, cũng không gây thương vong, cảnh sát chỉ giáo huấn vài câu rồi thả cho anh tự rời đi.
Nhớ lại mọi chuyện, Quý Thiên cảm thấy một nỗi bất lực bủa vây, có giận cũng chẳng biết trút vào đâu. Chẳng thể trông cậy vào ai, xem ra anh chỉ có thể tự dựa vào chính mình.
Quý Thiên vén tay áo, liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ hai mươi tối.
Anh cần tìm nơi nào đó để gọi điện cho trợ lý. Bình thường khi có trợ lý bên cạnh, anh chẳng bao giờ phải tự mang theo điện thoại, có nằm mơ cũng không ngờ sẽ rơi vào tình cảnh trớ trêu này.
Anh đưa tay sờ túi quần, trống rỗng.
Lúc này mới sực nhớ ra, gã Beta kia đã thay đồ cho anh, ví tiền và giấy tờ tùy thân đều đang ở nhà gã.
Anh phải quay lại đó.
Bây giờ trong người không một đồng dính túi, nhất định phải lấy lại đồ của mình đã.
Một chiếc taxi chạy tới, Quý Thiên đưa tay vẫy lại. Lên xe xong, tài xế hỏi:
"Đi đâu?"
Quý Thiên vốn có trí nhớ rất tốt, lúc lên xe cảnh sát anh đã kịp để ý biển tên đường.
Anh đọc địa chỉ cho tài xế.
Từ đồn cảnh sát về chỗ ở của gã Beta không xa lắm, chẳng mấy chốc xe đã dừng bên đường.
Ngay khi Quý Thiên còn đang phân vân không biết mở lời thế nào để bảo tài xế chờ mình một lát, thì qua kính chắn gió, anh thấy gã Beta kia đang khoanh tay đứng cùng một đám các bà thím trước một sạp hàng.
"Còn ít mận cuối cùng thôi, bán nốt cho xong để tôi còn bắt xe về."
Người bán mận là một bà cụ đã có tuổi, chắc là gánh hàng từ quê lên phố bán từ sáng, giờ muộn rồi nên muốn về nhà sớm.
"Chẳng phải mận nhà tôi không ngon đâu, tại cứ bị đô thị đuổi rát quá, có kịp chào khách đâu cơ chứ."
Chu Đỉnh Nguyên vốn cũng chẳng biết mua bán gì, bình thường đi mua thức ăn toàn đi ké mấy bà thím quen biết.
Người ta mặc cả xong xuôi, gã chỉ việc đứng bên cạnh hô một câu: "Thế cho cháu một ít luôn" là xong. Mấy quả mận này gã cũng thấy người ta bâu vào mua nên mua theo cho xôm trò.
Chu Đỉnh Nguyên định xách mận về nhà thì thấy bên đường có chiếc taxi dừng lại.
Cạnh xe có một người đang đứng ngược sáng, nhìn không rõ mặt mũi ra sao, chỉ thấy người đó cứ nhìn chằm chằm về phía mình.
Chu Đỉnh Nguyên nheo mắt đánh giá, càng nhìn càng thấy cái dáng này quen quen.
Quý Thiên đời nào chịu hạ mình chủ động bắt chuyện với một Beta.
Anh chỉ đứng đó, dùng ánh mắt đầy "ám thị" để bắt gã phải lên tiếng trước.
"Bíp!"
Một tiếng còi xe chói tai phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Tay tài xế đợi mãi đến mất kiên nhẫn, thò đầu ra cửa sổ quát lớn:
"Có nhanh cái chân lên không hả? Đứng đấy tạo dáng làm cái gì? Tôi còn vội đi cuốc khách khác đây này!"
Quý Thiên khẽ ho một tiếng để che giấu sự lúng túng.
Bảo anh mở miệng cầu xin gã Beta này giúp đỡ thì chẳng khác nào giết anh cho xong, nhưng anh cũng chẳng mặt dày đến mức ngồi xe quỵt tiền.
"Cái đó... anh giúp tôi thanh toán tiền xe một lát."
Chu Đỉnh Nguyên lúc này mới nhìn rõ mặt người trước mắt, gã giật nảy mình.
Cái thằng cha này không phải lên đồn rồi à? Sao lại mò về đây rồi?
Thấy Chu Đỉnh Nguyên vẫn đứng đực ra, Quý Thiên đành miễn cưỡng giải thích:
"Quần áo của tôi vẫn ở nhà anh, ví và giấy tờ cũng ở trong túi quần. Anh cứ ứng trước cho tôi, lát nữa tôi trả lại ngay."
Cái thằng này đúng là bậc thầy giả điên khiêng đồ mà.
Chu Đỉnh Nguyên vốn định mặc kệ, nhưng nhìn gã cứ đứng thù lù bên đường, dưới ánh đèn vàng vọt trông cũng có chút... tội nghiệp.
Mẹ kiếp, đúng là chỉ có loại công dân gương mẫu nhiệt tình như mình mới dây vào, chứ thay người khác xem, ai rảnh mà tiếp cái thằng cha thần kinh này.
Chu Đỉnh Nguyên móc điện thoại ra quét mã thanh toán, không quên cười xòa xin lỗi tài xế một câu, rồi xách đồ đi thẳng về nhà.
Quý Thiên thấy vậy vội vàng rảo bước đi theo.
Bộ vest trông chẳng ra hình thù gì của anh bị Chu Đỉnh Nguyên xách ngược lên như một túi rác từ tầng hai xuống, cuối cùng bị ném thẳng dưới chân anh.
"Anh mà không đến lấy là tôi cũng tống ra xe rác luôn rồi đấy."
Quý Thiên không đáp lời, thọc tay vào túi lấy ví ra. Kết quả trong ví toàn là thẻ, không có lấy một đồng tiền mặt. Anh bắt đầu cảm thấy nan giải.
Thực ra Chu Đỉnh Nguyên cũng chẳng định lấy tiền của Quý Thiên thật.
Thấy anh ta xuất hiện trong bộ dạng thảm hại thế này, bảo là trộm thì cũng chẳng thấy làm hại gì mình, chắc là gặp rắc rối thật thôi. Người trưởng thành mà, ai chẳng có lúc lâm vào cảnh khó nói.
"Thôi được rồi, tiền xe coi như tôi bao."
Biết trong túi Quý Thiên không có tiền, Chu Đỉnh Nguyên lại rút tờ năm mươi tệ nhét vào tay anh.
"Về nhà đi. Nếu anh không phải trộm thì coi như tôi làm việc thiện tích đức, còn nếu anh đúng là quân trộm cắp thật thì sau này bỏ cái thói ấy đi."
Khu này toàn người già với người tàn tật, có trộm thì sang chỗ khác mà trộm, cứ nhè người nghèo mà vặt lông là thế nào.
Quý Thiên cầm tờ tiền giấy lạ hoắc trên tay mà nghệt mặt ra.
Anh không muốn nợ ai cả, nhưng đúng lúc này tiệm lại có khách. Đó là một bà lão, trông có vẻ rất gấp gáp muốn nhờ gã thợ may giúp đỡ.
"Đi đi chứ, còn đứng lỳ ở đây làm gì?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận