Chu Đỉnh Nguyên xua tay đuổi khéo, rồi quay sang đon đả chào bà cụ.
Quý Thiên nhét tờ giấy bạc kỳ quặc kia vào túi, chần chừ một lát rồi xoay người rời đi.
Đi ra đến lề đường anh mới sực nhớ ra đáng lẽ nên mượn điện thoại của gã đàn ông kia, nhưng giờ lại chẳng muốn quay đầu lại.
Thôi kệ, tìm đại cái khách sạn nào đó ở tạm rồi liên lạc với trợ lý sau. Anh lại vẫy một chiếc taxi khác.
"Đi đâu?"
Quý Thiên cất lời:
"Đưa tôi đến khách sạn tốt nhất ở đây."
Nơi này chắc cũng nhỏ thôi, vì từ tiệm của gã kia đến khách sạn "tốt nhất" cũng chỉ mất mười phút lái xe.
Taxi cuối cùng dừng trước một tòa nhà lớn.
"Đến nơi rồi đấy, khách sạn xịn nhất cái huyện này rồi."
Quý Thiên nhìn qua cửa sổ, trông cũng thường thôi. Đây mà là khách sạn tốt nhất á?
Đúng lúc này, tài xế lên tiếng: "Của anh hết mười bảy tệ."
Nghĩ bụng trong người không có tiền lẻ, Quý Thiên đưa tờ tiền mà gã đàn ông vừa cho. Nhận tiền thừa xong, anh mới bước xuống xe.
Đại sảnh khách sạn được trang trí kiểu "dát vàng" bóng lộn nhưng hơi sến.
Quý Thiên đi thẳng đến quầy lễ tân.
Liếc mắt thấy trên tường có mấy chiếc đồng hồ tròn chỉ giờ của các thành phố khác nhau, nhưng tuyệt nhiên anh chẳng nhận ra cái tên nào trên đó cả.
"Chào anh ạ."
Tiếng nhân viên lễ tân cắt ngang dòng suy nghĩ của Quý Thiên.
Anh sực tỉnh, gật đầu chào rồi rút thẻ căn cước từ trong ví ra:
"Phòng ở đây..."
Đang nói dở, anh nhận thấy ánh mắt của cô lễ tân cứ dán chặt vào thẻ căn cước của mình: "Có vấn đề gì sao?"
"Dạ, đăng ký lưu trú chỉ dùng được căn cước công dân thôi ạ, cái thẻ này... chắc là không dùng được đâu."
Cô lễ tân giải thích.
Rõ ràng trên thẻ có đủ tên tuổi, ngày sinh, địa chỉ và ảnh, trừ cái mục "Giới tính" trông hơi kỳ quặc ra thì nhìn kiểu gì cũng giống một tấm thẻ căn cước.
Quý Thiên khựng lại, chìa mặt thẻ về phía cô gái:
"Đây chính là căn cước công dân."
Cô lễ tân đánh mắt nhìn kỹ gương mặt Quý Thiên.
Nếu không phải nể anh đẹp trai và vẻ mặt trông có vẻ nghiêm túc thì cô đã chẳng buồn tiếp. Cô cố nặn ra một nụ cười công nghiệp, nhẹ giọng bảo:
"Anh đang đùa tôi đấy ạ?"
"Cái gì?"
Quý Thiên đanh mặt lại, thậm chí bắt đầu thấy giận, anh vặn hỏi:
"Cô thấy tôi giống đang đùa lắm à?"
Cô lễ tân bĩu môi, lôi thẻ căn cước của mình từ trong ngăn kéo ra đặt trước mặt Quý Thiên:
"Thưa anh, căn cước công dân là nó phải như thế này này."
Đúng lúc có khách khác đến làm thủ tục, cô lễ tân đành phải quay sang tiếp người bên cạnh.
Những ánh mắt soi mói và tiếng xì xào bàn tán khiến Quý Thiên cảm thấy cực kỳ khó chịu. Anh chỉ còn cách lầm lũi bước ra khỏi đại sảnh.
Sau bao nhiêu lần va vấp, giờ trời đã tối mịt.
Nếu không tìm được chỗ ngủ, chẳng lẽ anh phải ngủ vạ vật ngoài đường sao?
Quý Thiên không dám tưởng tượng đến cảnh đó. Anh chạm vào mớ tiền lẻ trong túi, sau một hồi do dự, anh lại vẫy một chiếc taxi và đọc địa chỉ tiệm may một lần nữa.
Con phố này giờ chẳng còn lấy một bóng người.
Quý Thiên đứng trước cửa tiệm may, nhìn cánh cửa cuốn đóng chặt, đắn đo mãi cuối cùng mới hạ quyết tâm gõ cửa.
Chu Đỉnh Nguyên vừa tắm xong, lấy từ trong tủ lạnh ra mấy món nhắm mua hôm qua, vừa khui một chai bia định uống vài ngụm rồi tìm bộ phim nào đó xem.
Đồ ăn vừa bày ra bàn thì cửa cuốn đã bị gõ rầm rầm.
Giờ này hàng xóm xung quanh ngủ sạch rồi, mà có là hội bạn gọi đi đánh bài thì cũng chẳng bao giờ rủ muộn thế này. Gã chẳng nghĩ ra nổi là ai.
"Mẹ kiếp, đứa nào đấy?!"
Chu Đỉnh Nguyên cảm thấy mình bắt đầu trở nên nhạy cảm sau vụ của gã Quý Thiên kia. Gã linh cảm rằng mở cửa ra chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Quả nhiên, vừa kéo cửa lên, miệng Chu Đỉnh Nguyên há hốc ra.
Gã nhíu chặt mày, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Anh có bị làm sao không hả? Đây là lần thứ ba anh mò đến nhà tôi rồi đấy! Rốt cuộc anh muốn cái gì?!"
Lại là Quý Thiên. Gã tưởng gã là Lưu Bị chắc? (Đi cầu người tài 3 lần).
Dẫu Quý Thiên là kẻ kiêu ngạo và tự tin đến đâu thì lúc này cũng thấy muối mặt: "Tôi muốn mượn điện thoại của anh một chút."
"Lại nữa à? Anh định làm phiền tôi đến bao giờ nữa đây!"
Môi Quý Thiên mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt nhìn Chu Đỉnh Nguyên vô cùng kiên định.
Chu Đỉnh Nguyên hít sâu một hơi, gã thực sự bị Quý Thiên làm cho hết sạch tính nóng nảy.
Gã bực dọc móc điện thoại ra, đưa cho anh kèm theo lời cảnh cáo cuối cùng: "Nếu anh còn dám lên cơn dở người nữa, lần này tôi không phiền đến cảnh sát đâu, tôi sẽ tự tay tống khứ anh ra khỏi tiệm!"
Quý Thiên lúc này cũng chẳng rảnh mà so đo, vội vàng bấm số gọi cho trợ lý. Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nữ lạnh lùng:
Số máy quý khách vừa gọi... không đúng?
Số không tồn tại? Sao có thể chứ?
Quý Thiên không cam tâm, đổi sang một số khác gọi lại, nhưng giọng nói vô tình kia vẫn vang lên y hệt.
Tại sao lại là số không tồn tại?
Bận máy, tắt máy, hay thậm chí là nợ cước anh đều có thể chấp nhận được, nhưng tuyệt đối không thể nào là số không tồn tại.
Quý Thiên bàng hoàng nhìn quanh tiệm may một lượt, cuối cùng dừng mắt lại trên người gã Beta trước mặt.
Anh đã để ý thấy từ sớm, ngoại trừ gã này ra, tất cả những người anh tiếp xúc hôm nay đều là Beta.
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Chu Đỉnh Nguyên liếc thấy dãy số mười lăm chữ số trên màn hình điện thoại, mặt gã lập tức đen lại:
"Anh! Anh coi lời tôi nói là cái rác gì hả! Tôi bảo cho anh biết, sức chịu đựng của con người có hạn thôi nhé!"
"Đây là đâu?"
Quý Thiên khẩn thiết hỏi, anh muốn nghe được một câu trả lời quen thuộc từ miệng gã Beta này.
Vừa hay tivi đang phát lại bản tin thời sự, đưa tin về chuyến thăm của tổng thống nước láng giềng.
Chu Đỉnh Nguyên chỉ tay vào màn hình: "Anh là người nước ngoài à mẹ nó chứ! Đây là Trung Quốc! Là Trung Quốc, còn có thể là đâu nữa!"
Quý Thiên sửng sốt, bước lại gần tivi vài bước.
Tên quốc gia hiển thị trên màn hình, cả tên các vị lãnh đạo nữa, anh thề là mình chưa từng thấy bao giờ.
Sao có thể như thế được? Mình thực sự đã ra nước ngoài rồi sao?
Chỉ trong vòng một đêm mà anh đã ra nước ngoài? Anh đã đến nơi này bằng cách quái nào chứ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận