“Tôi...”
Chu Đỉnh Nguyên lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, gắt gỏng:
“Tôi cái gì mà tôi? Cút ngay, biến lẹ cho khuất mắt tôi! Không phải thấy đầu óc anh có vấn đề thì tôi đã đấm cho mấy phát rồi, bực cả mình!”
Không gian lạ lẫm khiến Quý Thiên thoáng chút bất an, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. T
rong lúc chưa rõ sự tình, anh tuyệt đối không thể rời khỏi đây. Anh tỉnh dậy ở chỗ này, vạn nhất trong lúc hôn mê sau tai nạn có chuyện gì xảy ra mà trợ lý tìm đến đây, anh bỏ đi chẳng phải sẽ lỡ mất nhau sao?
Anh nhìn gã Beta trước mặt, dù cảm thấy việc này thật khó mở lời nhưng vẫn phải hạ mình cầu thị:
“Liệu tôi có thể ở lại đây không?”
Chu Đỉnh Nguyên cứ ngỡ tai mình có vấn đề.
Gã nheo mắt, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một cục, ánh mắt dò xét không ngừng quét lên quét xuống trên người Quý Thiên: “Bộ tôi với anh quen nhau hả?”
Quý Thiên dù đang ở thế yếu nhưng khí chất vẫn rất ngông cuồng: “Không quen.”
Anh không chỉ chẳng quen gã Beta này, mà từ sáng đến giờ, những người anh gặp chẳng ai anh quen cả. Thế nên cầu cứu gã này hay cầu cứu ai khác cũng chẳng có gì khác biệt.
Chu Đỉnh Nguyên "à" lên một tiếng như vừa ngộ ra chân lý:
“Hiểu rồi, anh không có tiền chứ gì? Mà không tiền thì cũng đừng hòng ở đây ăn chực nhá. Hết tiền sao hồi nãy không bảo cảnh sát luôn đi?”
Quý Thiên hiện tại không có tiền mặt, mà dù có đi chăng nữa, anh đồ rằng tiền của mình ở thế giới này cũng chẳng tiêu được.
Nhưng anh vẫn còn thẻ, nếu vào ngân hàng quy đổi chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Anh thong thả lấy từ trong ví ra một chiếc thẻ:
“Tôi có thẻ.”
Tổng cộng có hai tấm, một tấm đen huyền bí tỏa ra ánh kim sang trọng, tấm còn lại trông như thẻ tiết kiệm thông thường.
Chiếc thẻ đen lấp lánh ấy quả thực đã khiến Chu Đỉnh Nguyên hơi khựng lại.
Gã chưa thấy "thẻ đen" thứ thiệt bao giờ, nhưng nhìn cái vẻ óng ánh kia thì chắc là đáng giá lắm.
Cứ coi như là đang đi nước ngoài đi, Quý Thiên tự trấn an mình như thế.
Anh đưa tấm thẻ ra trước mặt gã Beta, giọng đầy vẻ ban phát: “Cầm lấy đi, thẻ của tôi có hiệu lực trên toàn cầu.”
"Kinh hãi vậy sao?"
Chu Đỉnh Nguyên đón lấy tấm thẻ, lật qua lật lại soi xét rồi lại lượn một vòng quanh Quý Thiên:
“Thật hay giả đây? Đừng có bảo lại lừa tôi nhá?”
Giọng điệu Quý Thiên lại trở về cái vẻ ban đầu: ba phần lạnh nhạt, ba phần giễu cợt, cộng thêm bốn phần hững hờ như thể cả thế giới này chẳng là cái đinh gì:
“Vậy sao? Giờ tôi ở lại được chưa?”
“Có tiền thế này sao anh không đi mà thuê khách sạn?”
Chu Đỉnh Nguyên vẫn chưa yên tâm hẳn. Đối phương không chỉ là người lạ, mà còn là một gã người lạ có vẻ hơi "chập mạch".
Quý Thiên nghẹn họng.
Chẳng lẽ anh lại đi nói với gã Beta này rằng giấy tờ tùy thân của mình không thể dùng để đăng ký vào khách sạn ở cái nơi quái quỷ này sao?
“Cậu chỉ cần trả lời tôi là được hay không thôi.”
Mẹ kiếp, hách dịch phát ớn, cứ như ai đang nợ tiền anh ta không bằng. Nếu không phải vì nể mặt cái "thẻ đen" kia, Chu Đỉnh Nguyên còn lâu mới thèm tiếp.
“Ai mà biết anh có lại bốc phét không, cứ để mai tôi ra ngân hàng một chuyến rồi tính.”
Có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc, vạn nhất đây lại là một gã đại gia "thừa tiền thiếu não" thì sao?
Dù sao thì cũng tạm thời giữ chân được gã Beta này.
Quý Thiên khẽ thở phào, bỗng chốc cảm thấy cả người vừa mệt vừa đói.
“Bây giờ tôi cần dùng bữa, sau đó sẽ vệ sinh cá nhân và nghỉ ngơi.”
Chu Đỉnh Nguyên vẫn đang mải nghiên cứu mấy chữ tiếng Anh trên cái thẻ đen, khổ nỗi ngoại ngữ chưa bao giờ là thế mạnh của gã, nhìn nửa ngày chẳng hiểu cái mô tê gì.
Nghe Quý Thiên nói vậy, gã mới chịu ngước mắt lên nhìn đối phương một cái.
Nghĩ bụng từ sáng tới giờ anh ta cũng chưa ăn gì, gã cũng chẳng buồn làm khó, liền lôi mấy đĩa thức ăn thừa trong tủ lạnh ra.
Quý Thiên nhíu chặt mày.
Không chỉ vì vẻ ngoài của mấy món đồ thừa trông thật khó coi, mà ngay cả vấn đề vệ sinh của bộ bát đũa kia cũng khiến anh lo ngại.
Anh tỏ rõ sự bài xích:
“Cậu định cho tôi ăn những thứ này sao?”
Để khách ăn đồ thừa đúng là không phải phép, nhưng Chu Đỉnh Nguyên vốn chẳng coi Quý Thiên là khách:
“Anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Nhà tôi chỉ có nhiêu đó thôi, anh không ăn thì để tôi ăn.”
Quý Thiên không thể vượt qua được rào cản tâm lý của mình:
“Thế thì thôi, tôi không ăn.”
Xì, không ăn thì nhịn, ai rảnh đâu mà chìu.
Thấy gã Beta trưng ra cái bộ mặt bất cần, chẳng thèm đếm xỉa gì đến mình, Quý Thiên thực sự uất ức.
Tiếc là giờ đang phải nhờ vả người ta, lại đang cảnh ăn nhờ ở đậu, anh chỉ đành cố gắng kiềm chế để giữ lấy sự bình tĩnh cuối cùng.
“Đưa tôi về phòng đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
Vì nể mặt "túi tiền" tương lai, Chu Đỉnh Nguyên lững thững dẫn Quý Thiên lên tầng ba.
Lối cầu thang hơi tối, Quý Thiên đi sau lưng gã Beta, không quên đưa ra yêu cầu:
“Tôi cần bộ đồ dùng cá nhân và chăn ga gối đệm hoàn toàn mới. Hãy sắp xếp cho tôi một phòng riêng biệt, càng yên tĩnh càng tốt. Nếu nhà cậu có máy tính, tôi cũng cần sử dụng một chút.”
Cạch!
Chu Đỉnh Nguyên đẩy mạnh cửa một căn phòng ở tầng ba, một mùi bụi bặm thoang thoảng xộc thẳng vào mũi.
Gã đứng né sang một bên, nhường đường cho Quý Thiên:
“Mời ngài vào.”
Quý Thiên lướt qua gã đi vào trong. Anh vừa đặt chân vào phòng, tiếng "rầm" vang lên, cửa bị đóng sập lại, rồi ngay sau đó là tiếng lạch cạch của ổ khóa ngoài.
“Này! Cậu làm cái gì thế hả!”
Quý Thiên chẳng còn giữ nổi phong thái lịch lãm, giọng lạc hẳn đi.
Anh vừa đập cửa ầm ầm vừa ra sức vặn tay nắm.
Chu Đỉnh Nguyên thủng thỉnh đáp lại:
“Ai biết được đêm hôm anh có cầm dao đâm tôi không? Cứ chịu khó một đêm đi nhé.”
Quý Thiên bừng bừng lửa giận, nắm chặt tay lại, chất dẫn dụ (pheromone) dường như đã chực chờ bùng nổ:
“Cậu nghĩ cái cửa này cản được tôi sao?”
“Anh thử đá một cái xem! Đá hỏng cửa thì tối nay ra đường mà ngủ!”
Quý Thiên lập tức xìu xuống. Anh không ngờ cái gã này lại có thể vô lại đến mức ấy:
“Tôi đã đưa thẻ cho cậu rồi cơ mà! Nhận tiền của người ta rồi mà phục vụ kiểu này à? Tôi sẽ khiếu nại cậu!”
Khiếu nại?
Chu Đỉnh Nguyên phì cười. Gã này chắc tưởng nhà mình là khách sạn năm sao thật rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận