Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Tàng Kiêu (Dịch)
  4. Chương 8: Hổ Xuống Đồng Bằng 2

Tàng Kiêu (Dịch)

  • 27 lượt xem
  • 1194 chữ
  • 2025-12-23 16:11:21

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Anh tỉnh lại giùm cái, là anh nằn nì đòi ở đây đấy nhé. Để anh ở lại một đêm đã là tôi đại phát từ bi lắm rồi, không ở thì cầm cái thẻ rách của anh mà biến.”

Quý Thiên đời nào phải chịu nhục nhã thế này, anh cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chu Đỉnh Nguyên gõ gõ vào cửa phòng:

“Nhìn anh có vẻ kỹ tính lại lắm chuyện, thôi thì nếu muốn tắm thì trong phòng có nhà vệ sinh đấy. Khăn mặt với bàn chải mới ở trong cái tủ dưới bồn rửa tay. Còn chăn ga thì cứ nằm tạm đi, tôi lười thay lắm. Máy tính thì miễn nhé, tôi còn bận xem 'phim'.”

Xem? Xem phim? Một gã Beta mà có thể thốt ra những lời trơ trẽn, không biết liêm sỉ như thế sao?

“À đúng rồi, tôi tên Chu Đỉnh Nguyên. Không có việc gì thì đừng gọi tôi, mà có việc thì cũng đừng gọi luôn nhé. Ngủ ngon!”

Bên ngoài cửa vang lên tiếng ngân nga đắc ý và tiếng bước chân sáo của Chu Đỉnh Nguyên.

Quý Thiên vừa đói vừa mệt, chẳng còn sức mà gào thét nữa, anh đành nhìn quanh căn phòng một lượt.

Đồ đạc bày biện khá lộn xộn, vài chỗ còn bám một lớp bụi dày, chắc cũng lâu lắm rồi không có người ở. Nếu không phải đường cùng, anh cũng chẳng bao giờ rơi vào cảnh thảm hại thế này.

Quý Thiên tìm thấy đồ dùng vệ sinh mới trong ngăn tủ như lời Chu Đỉnh Nguyên nói.

Dù là đồ mới nhưng anh vẫn thấy hơi ghét bỏ. May mà phòng này lâu không có ai, ngoài bụi ra thì cũng sạch sẽ, nhà tắm cũng tạm chấp nhận được.

Tắm xong, Quý Thiên tìm thấy bộ chăn ga được gấp gọn trong phòng, trải ra xong mới miễn cưỡng nằm xuống.

Cơ thể anh đã rã rời đến cực điểm, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo vô cùng.

Lúc tắm, Quý Thiên đã kiểm tra kỹ cơ thể mình.

Anh chẳng hề có một vết trầy xước nào, trận sốt kia chỉ là do dầm mưa cả đêm mà thành, đến ngày thứ hai là lui hẳn. Duy chỉ có cổ tay là còn in hằn một vòng lằn đỏ — kết quả từ việc bị Chu Đỉnh Nguyên trói nghiến lại.

Anh chắc chắn vụ tai nạn là có thật.

Cảm giác xe lộn nhào, va đập dữ dội, và cả nỗi đau khi vật sắc nhọn đâm vào da thịt đều mồn một như mới xảy ra.

Chỉ cần nhắm mắt lại, anh vẫn có thể hình dung ra khung cảnh kinh hoàng đó. Vậy mà chỉ sau một đêm, anh lại chẳng hề hấn gì.

Suy nghĩ của Quý Thiên dần trôi xa.

Trong giấc ngủ, anh lại mơ thấy hiện trường vụ tai nạn, từng thước phim chân thực đến mức anh cảm thấy cả người mình đang rung lắc dữ dội, bên tai còn có tiếng ồn ào náo loạn.

“Quý Thiên! Thằng nhóc này, còn dám ngủ nướng à!”

Quý Thiên bị một lực đạo cực lớn lay tỉnh.

Anh lờ đờ mở mắt, người trước mặt đang bừng bừng lửa giận nhìn anh trân trân. Chu... Chu Đỉnh Nguyên?

Chu Đỉnh Nguyên ném thẳng hai tấm thẻ vào mặt Quý Thiên:

“Đúng là tôi bị ma xui quỷ khiến mới tin cái loại như anh có thể làm được trò trống gì. Lại dám lừa tôi lần nữa!”

Cảm giác đau nhẹ truyền đến từ gò má. Chưa một gã Beta nào dám vô lễ với anh như vậy, đừng nói là Beta, ngay cả Alpha cũng chưa ai dám.

Quý Thiên vốn có thói gắt ngủ, sắc mặt lập tức tối sầm, đôi mày nhíu chặt đầy vẻ không vui.

Thấy Quý Thiên còn tỏ thái độ không phục, Chu Đỉnh Nguyên càng hăng máu: “Anh lườm ai đấy? Tôi còn chưa lật mặt mà anh đã định làm mình làm mẩy hả?”

Quý Thiên nhìn xuống hai tấm thẻ, ký ức hôm qua dần ùa về. Anh mất nửa phút để lấy lại bình tĩnh: “Tôi lừa cậu cái gì?”

“Hừ!”

Chu Đỉnh Nguyên cười khẩy một tiếng,

“Lòng anh tự biết chứ? Anh đi cái hội quán nào mà lấy thẻ thành viên ở đó ra giả làm thẻ đen hả? May mà tôi tỉnh táo, cố ý ra ngân hàng hỏi cho ra lẽ. Cái gì mà lưu hành toàn cầu chứ? Người ta còn chẳng thèm nhìn qua cái tấm thẻ rách này của anh kìa!”

“Không thể nào.”

Chân mày Quý Thiên càng nhíu chặt hơn.

Dù bên ngoài vẫn tỏ vẻ không đổi sắc nhưng thực chất bên trong đã bắt đầu nao núng. Sau những chuyện xảy ra hôm qua, anh cũng lờ mờ lo sợ tấm thẻ của mình không thể sử dụng được ở đây.

Từ hôm qua tới giờ, cái miệng thằng cha này chẳng nói được câu nào là thật cả.

Phí công mình nổi lòng tốt chứa chấp cho ở nhờ một đêm, Chu Đỉnh Nguyên thấy mình chẳng khác gì thằng hề bị anh ta dắt mũi vòng vòng.

Chu Đỉnh Nguyên chẳng còn hơi sức đâu mà nghe Quý Thiên giải thích nữa, gã chỉ tay ra cửa, ra lệnh:

 “Anh, cút khỏi nhà tôi ngay. Đừng để tôi thấy mặt anh thêm lần nào nữa!”

Quý Thiên lúc đầu còn đang trong trạng thái mơ màng, nghe thấy vậy thì lý trí liền bay sạch.

Chu Đỉnh Nguyên hết lần này tới lần khác khiêu khích anh, nếu không phải vì lâm vào cảnh "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", anh đã chẳng phải thấp cổ bé họng trước gã như thế.

Quý Thiên hất phăng chăn, mặc quần áo vào, mặt lộ vẻ căm phẫn: “Làm phiền rồi.”

Chu Đỉnh Nguyên cũng không ngờ cái gã này tính khí còn nóng hơn cả mình.

Gã thuộc kiểu người "ưa mềm không ưa cứng", nếu anh ta tỏ ra đáng thương một chút gã còn giúp, chứ còn cái thói cứng đầu này thì đừng hòng.

Gã gào toáng lên sau lưng Quý Thiên:

“Làm phiền cái gì mà làm phiền! Nhớ lấy cái thái độ này của anh nhé, đừng có mà vác mặt quay lại đây tìm tôi!”

Căn phòng vẫn còn vang vọng tiếng gào thét của Chu Đỉnh Nguyên, nhưng bóng dáng Quý Thiên đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt gã.

Đến một câu "cảm ơn" cũng không có, đúng là đồ không có lễ độ!

Chu Đỉnh Nguyên trong lòng vẫn còn bực dọc, không nhịn được mà lẩm bẩm nói xấu sau lưng: “Đi nhanh thế kia, không biết thằng cha này có chôm chỉa cái gì không nữa?”

Gã lượn quanh phòng một vòng, ngoại trừ cái chăn chưa kịp gấp thì những thứ đồ dùng khác đều được Quý Thiên sắp xếp cực kỳ ngăn nắp và gọn gàng.


Lời tác giả: Lưu Bị ngày xưa cũng chỉ "tam cố thảo lư", Quý Thiên nhà ta "tứ cố tiệm may" là có thể rước được vợ về nhà rồi. (Đừng thắc mắc tại sao Quý Thiên là Alpha mà vẫn chưa nhận ra mình xuyên không nhé. Ngay cả khi tôi đọc truyện mạt thế hằng ngày, nếu bỗng dưng có ai tới bảo tôi là thế giới sắp tận diệt, tôi cũng chẳng tin đâu!)

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top