Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) (Bản chỉnh sửa)
  4. Chương 17: Ánh Lửa Nhân Gian Và Bản Tình Ca Thâm Khôn

Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) (Bản chỉnh sửa)

  • 315 lượt xem
  • 1336 chữ
  • 2023-11-06 23:29:11

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Theo nhịp bước gấp gáp của thời gian, không ít người đã say khướt, cảm xúc dâng trào như sóng cuộn.

Kích động nhất vẫn là những kẻ vốn xuất thân từ Cựu Thổ nhưng nay lại nắm trong tay tấm vé thông hành đến Tân Tinh.

Họ thỏa sức dệt nên những ảo mộng về tương lai, khao khát một ngày nào đó sẽ đột phá xiềng xích phàm trần để trở thành những thực thể siêu phàm... Chính vì thế, đa số đều chọn cách mượn rượu để buông thả bản thân.

Dù vậy, không khí chung vẫn nhuốm màu tình nghĩa.

Bất kể là người đến từ Tân Tinh hay kẻ sắp rời xa Cựu Thổ, trước giờ phút đăng cơ lên tàu vũ trụ đều không quên hứa hẹn với những người ở lại: Nếu tương lai công thành danh toại, nhất định sẽ tương trợ lẫn nhau.

Nơi phương xa, thành thị bắt đầu lên đèn.

Những dãy phố rực rỡ như những sợi xích bạc khổng lồ đan xen, biển ánh sáng vô tận hòa quyện vào nhau, lộng lẫy đến cực điểm.

Lúc này, trên vòm trời cao rộng, vạn khoảnh tinh tú cũng bắt đầu tỏa sáng, buông xuống một màn sương bạc lung linh.

Trong cơn say chếnh choáng, có kẻ chẳng còn phân biệt nổi đâu là ánh đèn nhân gian, đâu là hào quang tinh tú. Trời và Đất, quá khứ và tương lai như tan vào nhau trong một khoảnh khắc vĩnh hằng.

Cuối cùng, vẫn có người không kìm được mà bật khóc thành tiếng.

 Đó là những kẻ không được lựa chọn. Men rượu đã lột trần nỗi mất mát thẳm sâu, khiến những giọt lệ đắng cứ thế tuôn rơi.

Vương Huyên cùng vài người bạn vẫn còn giữ được chút thanh tỉnh, vội vã dìu họ về phòng nghỉ ngơi, đoạn tuyệt hẳn với men say để tránh nảy sinh sự cố.

Giữa lúc đó, một bóng người tiến về phía Vương Huyên, tay lắc nhẹ ly rượu pha lê trong suốt, tỏa ra hương thơm nồng nàn.

Tần Thành thấy vậy liền tiến lên, đứng cạnh Vương Huyên với tư thế đầy cảnh giác.

Kẻ vừa đến có mái tóc dài chạm tai, gương mặt không quá nổi bật nhưng đôi mắt lại sáng quắc có thần, mang theo một loại khí chất hung hãn khó che giấu.

“Khổng Nghị, cậu đừng có kiếm chuyện. “

Tần Thành lạnh lùng cảnh cáo.

Nếu nói trong đám bạn học này, ai là kẻ không đội trời chung với Vương Huyên nhất, thì chỉ có thể là người này.

Vương Huyên vốn tính tình điềm tĩnh, xưa nay luôn giữ mối quan hệ tốt với mọi người.

Nhưng Khổng Nghị — một công tử đến từ Tân Tinh — lại luôn ôm hận vì năm xưa theo đuổi Lăng Vi không thành, cuối cùng lại nhìn cô sánh bước bên Vương Huyên.

“Cậu nghĩ tôi là hạng người gì? Tôi đâu có ngu đến mức đi gây sự ở chỗ này?”

Khổng Nghị nhếch môi, ánh mắt có chút khiêu khích nhìn Tần Thành vì thái độ gay gắt của hắn.

Vương Huyên vỗ vai trấn an Tần Thành, sau đó nâng ly về phía Khổng Nghị, thản nhiên nói:

“ Uống đi. Đều là bạn học, nay mai mỗi người một ngả, có ân oán gì mà không buông bỏ được, huống hồ vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì to tát.”

Khổng Nghị liếc Tần Thành một cái, đoạn cụng ly với Vương Huyên rồi uống cạn:

“Đi, qua bên này. Tôi có mấy món trân phẩm vừa vận chuyển từ Tân Tinh về, trước khi từ biệt muốn mời riêng cậu một bữa!”

Vương Huyên sải bước đi cùng, Tần Thành vẫn không yên tâm, lẳng lặng bám theo sau.

“Này, loại Thuồng Luồng Biển Sâu này chắc chắn cậu chưa từng nếm qua, ngay cả ở Tân Tinh nó cũng là loại đặc sản cực kỳ quý hiếm.“

Khổng Nghị vừa giới thiệu vừa chỉ tay vào bàn tiệc.

“Còn đây là thịt Tuyết Ngưu, loài linh thú sinh trưởng dưới chân núi tuyết của Tân Tinh, chất thịt tươi ngon tinh khiết, được coi là hàng cực phẩm dành riêng cho các lão gia cấp cao. Cậu nếm thử đi, thứ này ở Cựu Thổ có nằm mơ cũng không thấy được.”

Tần Thành nghe mà ngứa tai, cái điệu bộ trái một câu Tân Tinh, phải một câu "chưa từng ăn" của Khổng Nghị tràn ngập sự ngạo mạn của kẻ ở tầng lớp trên.

Hắn tức mình vặc lại:

“ Cái này thì có gì mà khoe khoang? Cậu biết tôi ăn sashimi Tuyết Ngưu thế nào không? Phải là lúc vầng thái dương vừa nhô lên ở phía Đông, khi luồng tử khí đầu tiên chiếu rọi, tôi đích thân đuổi bắt đàn bò trên đại thảo nguyên HLBE, lúc đó linh khí trong thịt mới là dồi dào nhất!”

Khổng Nghị nghẹn họng trân trối nhìn, đến cả Vương Huyên cũng phải cạn lời trước sự "chém gió" của bạn mình.

“Ha ha ha...”

Cánh cửa phòng bật mở, một nhóm bạn học khác ùa vào cười lớn.

“ Tươi! Tuyệt đối là cách ăn tươi nhất! Sau khi về Tân Tinh tôi nhất định phải thử theo cách của cậu!”

Ngay cả Từ Bác Văn vốn lạnh lùng cũng không nhịn được cười.

Khổng Nghị lúc này mới nhận ra, hóa ra đám người này vẫn luôn giám sát mình vì sợ mình gây khó dễ cho Vương Huyên.

Cậu ta hậm hực: “Tôi khó ưa đến thế sao? Hơn nữa, bây giờ mà đấu với Vương Huyên thì chỉ có nước bị cậu ta nện cho ra bã, tôi đâu có điên. Sắp chia tay rồi, tôi biết cậu ta đam mê Cựu Thuật, nên mới đặc biệt chuẩn bị những loại nguyên liệu chứa năng lượng sinh học cao này để bồi bổ thân thể cho cậu ta thôi.”

“Tôi làm chứng, Khổng Nghị thật sự muốn mượn bữa tiệc này để xóa bỏ hiềm khích cũ. “

Tô Thiền lên tiếng hòa giải.

Vương Huyên gật đầu, ánh mắt lộ vẻ chân thành: “Tôi hiểu. Nào, chuyện cũ nhắc lại làm gì. Chúc cậu tương lai rạng rỡ, sớm ngày bước chân vào con đường siêu phàm!”

Ba người cụng ly, uống cạn trong sự sảng khoái.

“ Vương Huyên, cậu thật sự không tệ. Nói thật, nếu không vì chuyện Lăng Vi, với tính cách của cậu, chúng ta chắc chắn đã là hảo huynh đệ.”

Khổng Nghị tặc lưỡi cảm thán.

“Bây giờ cũng đâu có muộn. Chúng ta là đồng môn, cũng là bằng hữu. “

Vương Huyên điềm tĩnh đáp.

Một lát sau, cảnh tượng Vương Huyên và Khổng Nghị khoác vai nhau đi ra bãi cỏ trong hơi men chuếnh choáng đã khiến không ít người kinh ngạc.

Khi những mâu thuẫn cuối cùng được hóa giải, không khí buổi tiệc càng trở nên nồng hậu. Những người sắp đi Tân Tinh bắt đầu mơ mộng về vùng đất hứa.

“Ước mơ của các cậu khi sang bên kia là gì?”

Có người hỏi.

“Tôi sẽ mua một căn biệt thự giữa chốn sơn thủy hữu tình, giống như ở Cựu Thổ vậy. Phải mua ở nơi nào hẻo lánh một chút, sau này dân số Tân Tinh tăng cao, giá trị đất đai ở đó chắc chắn sẽ tăng vọt!“

Một người hào hứng đáp.

Vương Huyên mỉm cười định góp ý: “Cậu nghĩ ra được thì người khác cũng đã làm rồi. Hễ là nơi nào cậu thích và hướng tới...”

Chưa kịp nói hết câu, Tần Thành đã nhảy vào mồm: “Nơi tôi thích và hướng tới chính là được ở riêng với Triệu Thanh Hạm...”

Lời nói của Vương Huyên lập tức bị "biến chất": “ ... thế nào cũng đông nghịt người rồi!”

Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc, mọi người dùng ánh mắt quái dị nhìn Vương Huyên. Hắn vỗ vai Tần Thành, dở khóc dở cười: “Cậu chen vào làm cái gì thế hả?”

Nhưng bầu không khí vẫn lặng ngắt như tờ, tất cả đều nhìn chằm chằm vào phía sau lưng hắn. Vương Huyên rùng mình, nhanh chóng quay đầu lại, và rồi đập vào mắt hắn là một Triệu Thanh Hạm đẹp đến khuynh quốc khuynh thành đang đứng đó tự bao giờ.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top