- Trang Chủ
- Khoa Huyễn
- Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) (Bản chỉnh sửa)
- Chương 8: Tân Tinh Tuyển Trạch Siêu Phàm, Cựu Thuật Chính Thức Bị Ruồng Bỏ
Tần Thành trò chuyện cùng Vương Huyên rất lâu. Nhắc đến những bằng hữu cũ trong lớp đã sớm rời đi, cả hai không khỏi dấy lên một nỗi buồn man mác.
Vương Huyên thì còn đỡ, hắn chọn ở lại Cựu Thổ, sau này ắt còn có ngày tương phùng với những người kia.
Tần Thành nhìn hắn, ướm hỏi: "Cậu không định đi gặp bạn gái cũ một lần sao? Cô ấy sắp trở lại Tân Tinh rồi, lần này không đi, sợ rằng sau này giữa thâm không vô tận, đôi bên khó lòng có ngày gặp lại."
Vương Huyên khẽ lắc đầu: "Đã cắt đứt hơn một năm rồi, tôi không muốn đi tiễn. Tránh cho người nhà cô ấy lại nảy sinh nghi kỵ, khiến cô ấy thêm khó xử. Cứ để mọi chuyện trôi vào bình yên đi."
Tần Thành thở dài. Có một cô bạn gái đến từ Tân Tinh vốn đã là một loại áp lực vô hình đối với Vương Huyên. Người nhà cô gái ấy hành xử khá cao ngạo, từng không ít lần trực tiếp tới Cựu Thổ để buông lời cảnh cáo.
"Lần này cậu bị loại khỏi danh sách, liệu có phải do người nhà cô ấy nhúng tay, muốn chặn đứng con đường tới Tân Tinh của cậu không?" Tần Thành đột nhiên nảy ra ý nghĩ này. Dù sao, bối cảnh của gia tộc kia vốn chẳng hề tầm thường.
Dù hiện tại Cựu Thuật đã bị gạt ra lề thời đại, nhưng ngẫm lại, những kẻ từ sớm đã đưa con cái tới Cựu Thổ để tầm sư học đạo rõ ràng là đã sớm biết tới sự tồn tại của sức mạnh siêu nhiên. Những thế lực đứng sau họ hẳn phải có thông tin vô cùng nhạy bén.
"Chắc là không đâu."
Dù số lần tiếp xúc chẳng bao nhiêu, nhưng Vương Huyên hiểu tính cách của người nhà cô ấy không đến mức hèn hạ như vậy. Huống hồ đôi bên đã tuyệt giao hơn một năm, chẳng còn chút liên hệ nào. Hơn nữa, đứng sau dự án nghiên cứu Cựu Thuật là những siêu tài phiệt hàng đầu, không phải ai cũng có thể tùy tiện nhúng tay vào đại cục.
Màn đêm buông xuống, tinh tú lốm đốm khắp bầu trời thâm u. Trong không gian tĩnh lặng, hai người không còn gì giấu giếm nhau.
"Mấy ngày nữa tôi phải lên đường tới Tân Nguyệt rồi. Vương Huyên, trong lòng tôi thực sự rất mâu thuẫn. Một mặt, tôi mong cậu có cơ hội đến được Tân Tinh để tiếp xúc với sức mạnh siêu phàm, bước lên con đường tiến hóa mới. Nhưng mặt khác, tôi lại thấy phẫn uất thay cho chúng ta. Bọn họ vứt bỏ Cựu Thuật như vứt bỏ một chiếc giày rách, thực sự quá tàn nhẫn!"
Nói đoạn, Tần Thành lấy lại vẻ bình tĩnh, thanh âm thấp xuống nhưng kiên định: "Vì vậy, tôi hy vọng cậu có thể đạt tới đỉnh cao trên con đường Cựu Thuật này. Nếu những truyền thuyết thần thoại về cổ nhân là có thật, tôi mong một ngày nào đó, cậu có thể dùng Cựu Thuật để đối kháng với siêu phàm, áp chế những sinh linh tự phụ ở lãnh địa Tân Tinh, để bọn họ biết rằng ruồng rẫy Cựu Thuật là một sai lầm to lớn đến nhường nào!"
Trước kia, Tần Thành vốn luôn hoài nghi về Cựu Thuật, nhưng giờ đây, cậu lại thiết tha mong mỏi những thần thoại cổ xưa có thể tái hiện giữa dòng đời.
Thế nhưng, sau cơn phấn khích ngắn ngủi, cậu lại thở dài não nề. Tất cả những điều đó quá đỗi xa vời, truyền thuyết chung quy vẫn chỉ là những mảnh ký ức vụn vặt không bằng không chứng.
Vương Huyên ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm thẳm sâu. Liệt Tiên, thần linh... những thực thể ấy liệu có thực sự từng tồn tại trong dòng sông dài của lịch sử?
Hắn lắc đầu. Dẫu có những bằng chứng cho thấy thần tiên từng xuất hiện, đó có lẽ cũng chỉ là cách để người đời sau bám víu vào đức tin. Đối với hắn, điều đó không quá quan trọng.
Hắn không bái tiên phật, cũng chẳng tu luyện vì những ảo mộng thần thoại kia. Hắn dấn thân vào con đường này đơn thuần là vì sự đam mê khám phá, muốn tận mắt chứng kiến giới hạn cuối cùng của Cựu Thuật nằm ở đâu. Lòng tin của hắn vô cùng kiên định: dùng chính thân xác và tinh thần này để kiểm chứng con đường của tiền nhân.
Giữa vòm trời tối sẫm, một luồng sáng bạc xé toạc màn đêm, dần dần áp sát và hạ cánh về phía khu vực học viện.
"Đĩa bay của Tân Tinh... là nữ thần đã trở lại sao?"
Tần Thành ngẩng đầu, hào hứng kéo tay Vương Huyên muốn đi xem thử. Trong trường vốn có sân bay riêng với cơ sở hạ tầng vô cùng hiện đại để phục vụ các chuyến bay liên hành tinh.
Vương Huyên điềm nhiên đáp: "Đó là nữ thần của cậu, đừng kéo tôi."
Hắn cảm thấy Tần Thành lúc bình thường thì khá trầm mặc, nhưng khi kích động lại trở nên hấp tấp một cách khó hiểu.
"Thì cũng như nhau cả thôi, ai mà chẳng công nhận cô ấy là nữ thần." Tần Thành nhất quyết không buông. Theo cách nói của cậu, chỉ nhìn một cái thôi cũng được, vì vài ngày nữa đôi bên sẽ thuộc về hai thế giới khác nhau, cả đời này e rằng duyên tận.
Vương Huyên cạn lời. Cái cách diễn đạt của Tần Thành khiến hắn có cảm giác như họ đang đi nhìn mặt người chết lần cuối vậy.
"Cậu yên tâm, tôi chỉ là ngưỡng mộ cái đẹp một cách thuần túy thôi. Tôi là người có nguyên tắc, đã có bạn gái rồi!" Tần Thành nhấn mạnh.
Vương Huyên suy nghĩ một chút. Khu vực đó cũng khá gần chỗ của Giáo sư Lâm. Hắn thực sự cũng muốn qua đó, vì chỉ vài ngày nữa vị giáo sư già cũng sẽ rời khỏi Cựu Thổ. Thực tế, mấy ngày trước thầy đã gọi điện nhắn hắn khi nào rảnh thì qua ngồi trò chuyện. Vương Huyên hiểu tâm ý của thầy, hẳn là thầy muốn tìm cách vận động giúp hắn có được một tấm vé thông hành đến với Tân Tinh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận