Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Thần Bí Hồi Phục (Dịch)
  4. Chương 10: Lạc lối 2

Thần Bí Hồi Phục (Dịch)

  • 7 lượt xem
  • 1164 chữ
  • 2026-01-20 23:46:06

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lúc này, Dương Gian im lặng một chút rồi lên tiếng:

"Trước khi đèn tắt chúng ta đã xuống tới tầng ba, đang đi tới đoạn giữa tầng hai và tầng ba thì đèn tắt. Lẽ ra chỉ cần xuống thêm một tầng nữa là thoát ra ngoài, nhưng tính từ lúc đèn tắt đến giờ, chúng ta đã đi xuống ít nhất ba tầng, thậm chí là bốn tầng. Nói cách khác, chúng ta đã đi xuống lòng đất."

"Nhưng tòa nhà này làm gì có tầng hầm."

"Đệch, Dương Gian cậu đừng nói mấy chuyện kinh dị thế được không, lúc này là lúc nào rồi."

Trong bóng tối có người đáp lại.

"Vậy giờ làm sao, đi tiếp hay không?"

"Hay là xuống thêm vài tầng nữa xem sao? Biết đâu Dương Gian tính sai thì sao."

Ngay khi mọi người đang bàn bạc, đột nhiên trong bóng tối loé lên một tia sáng yếu ớt.

 Một nữ sinh run rẩy lấy điện thoại ra bật đèn flash.

Điện thoại vẫn dùng được?

Mọi người thấy vậy lập tức vui mừng, vội vã móc điện thoại ra bật đèn.

Hơn mười tia sáng đồng loạt bật lên, nhưng so với sĩ số cả lớp thì con số này quá ít.

 Những người khác chẳng lẽ đã lạc mất rồi sao?

Điều kỳ quái là những ánh đèn này không hề mạnh mẽ như bình thường, dường như bị bóng tối xung quanh ép lùi lại, chỉ có thể chiếu sáng chưa đầy một mét phía trước.

Xa hơn nữa, vẫn là bóng tối nồng đặc như mực.

Thứ bóng tối này mang lại cảm giác áp bách khiến người ta nghẹt thở, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nó nuốt chửng.

"Tiếp tục đi."

Phương Kính nghiến răng, hắn hiện tại cũng không còn cách nào khác.

Đây không phải là sự tồn tại mà sức mạnh cá nhân có thể đối kháng, chỉ có thể cầu nguyện Chu Chính chưa chết, có thể kìm chân con Quỷ đó thêm một chút để phá vỡ cái Quỷ Vực này.

Nếu không... tất cả mọi người e rằng sẽ vĩnh viễn lạc lối trong Quỷ Vực, cả đời không ra nổi.

Tiếp tục men theo bậc thang đi xuống.

Lần này không chỉ Phương Kính, mà rất nhiều bạn học cũng bắt đầu đếm số tầng.

Tầng một, tầng hai, tầng ba...

Càng đếm lòng càng hoảng loạn.

Khi họ đếm đến tầng thứ năm mà thấy phía trước cầu thang vẫn chưa hết, tất cả đều khựng lại, chân tay lạnh toát.

Vẻ mặt kinh hoàng hiện rõ trên mặt mỗi người.

Lúc này đã có nữ sinh sụp đổ, ngồi bệt xuống đất khóc rống lên.

"Đã... đã đi được năm tầng rồi."

"Tao cũng đếm là năm tầng, xong rồi, chúng ta không ra khỏi đây được nữa rồi."

"Quỷ đả tường*, chắc chắn là Quỷ đả tường..."

(Quỷ đả tường: hiện tượng đi vòng quanh một chỗ mà không thoát ra được)

Trong nhất thời, tất cả đều không biết phải làm sao.

Sắc mặt Phương Kính cũng vô cùng khó coi, không dám đi tiếp.

Hắn cảm thấy rất không cam lòng, chẳng lẽ kiếp này hắn lại phải chết ở đây một cách mơ hồ thế sao?

"Dương Gian, thằng ranh con nhà mày chưa chết chứ?"

Đột nhiên, hắn hét lên với giọng điệu đầy hung bạo.

"Phương Kính, tao không đắc tội gì mày nhé, đừng có rủa tao chết như thế."

Dương Gian lạnh lùng đáp.

Phương Kính quay người, rẽ qua đám đông, túm lấy cổ áo Dương Gian, gầm gừ:

"Nếu chưa chết thì dẫn đường đi. Nếu là mày, mày chắc chắn có thể sống sót rời khỏi đây. Với tiềm năng của mày, tuyệt đối không thể chết ở cái xó xỉnh này được."

Dương Gian nói: "Mày biết nhiều hơn tao, ngay cả mày còn không ra được thì tao có cách gì."

"Mày chắc chắn biết cái gì đó, mẹ kiếp mày có nói ra không thì bảo!"

Gương mặt Phương Kính trở nên vặn vẹo, dữ tợn.

Hắn đã vào đường cùng, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Dương Gian.

Nếu Dương Gian này thực sự có thể trưởng thành đến độ cao trong tương lai kia, tuyệt đối không thể chết ở đây.

Từ đầu đến giờ hắn đã bắt đầu lưu ý đến Dương Gian này.

Chỉ trong thời gian ngắn đã phân tích được quy luật của Quỷ Gõ Cửa, lúc chạy trốn còn bình tĩnh đếm rõ từng tầng cầu thang.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là một kẻ có khả năng thích ứng cực kỳ khủng bố.

Người bình thường khi tiếp xúc với Quỷ Vực và Lệ Quỷ đã sớm sợ đến mất hết hồn vía, làm sao có thể giữ được sự tỉnh táo như anh ta.

Đây là một loại thiên phú.

Bình thường thì thiên phú này rất vô dụng, dù có cũng cả đời không dùng tới, nhưng trong bối cảnh thế giới đại biến, thiên phú này có thể tăng tỉ lệ sống sót.

Nếu có thể trở thành Ngự Quỷ Nhân, thiên phú này càng giúp ích rất lớn khi phải giao thiệp với Quỷ.

"Phương Kính, mày hỏi tao cũng vô dụng, tao cũng là lần đầu gặp chuyện này. Nếu tao có cách ra ngoài thì tao đã không đứng đây. Ở cái nơi này, dù chỉ ở lại thêm một giây cũng có thể đụng phải thứ đó, mày tưởng tao muốn chết chắc?"

Dương Gian nói.

Tim Phương Kính thắt lại, lúc này hắn mới nhận ra Dương Gian hiện tại vẫn chỉ là một tân binh chưa biết gì cả.

Hắn cảm thấy bản thân thật nực cười, lại đi cầu cứu anh ta vào lúc này.

Có phải là do "Dương Gian của tương lai" có sức ảnh hưởng quá lớn đối với hắn không?

"Phương... Phương Kính, không xong rồi, nhìn kìa..."

Đột nhiên một bạn học run rẩy chỉ tay về phía cửa nhà vệ sinh.

Giữa lối đi tầng ba và tầng hai của tòa nhà học có một nhà vệ sinh.

"Đệch, xoay một vòng vẫn ở tầng hai rưỡi, lần này xong đời thật rồi."

"Không, không phải cái đó, mọi người nhìn sau cánh cửa kia kìa, hình như có một bóng người."

Người bạn học kia run rẩy, giơ điện thoại dùng ánh đèn chiếu qua.

Đám đông sợ hãi lùi lại liên tục.

Sau ô cửa kính của nhà vệ sinh, một bóng người cao lớn mờ ảo xuất hiện dưới ánh đèn.

"Ai, ai ở bên trong thế?"

Có người lấy hết can đảm hét lên.

Hy vọng người trong nhà vệ sinh là bạn học.

"Két...!"

Tiếng mở cửa kéo dài vang lên, chỉ thấy từ trong nhà vệ sinh tối thui thò ra một cánh tay trắng bệch, cánh tay đó đặt lên cửa, từ từ đẩy cánh cửa ra.

"Không phải người, đây là một con Quỷ khác!"

Con ngươi Phương Kính co rụt lại ngay lập tức, nhưng cuối cùng hắn lại lộ ra vẻ mặt hung tàn.

"Nếu mày đã không biết gì cả, vậy thì đi chết đi!"

Hắn dùng hết sức bình sinh, túm lấy Dương Gian rồi đẩy mạnh một cái, đẩy anh về phía nhà vệ sinh tối tăm vô tận kia, định dùng tính mạng của tên này để tạm thời kìm chân con Quỷ mới sinh ra này.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top