Khi Chân Tích tháo lớp găng tay bảo hộ, chiếc đồng hồ treo tường đã lặng lẽ điểm mười hai giờ khuya. Cô cẩn thận đặt hộp bánh đậu nành vừa mới ra lò vào ngăn làm lạnh.
Mùi hương thanh khiết, béo ngậy đặc trưng của đậu nành quyện cùng chút ngọt dịu của đường phèn vẫn còn vương vấn trong không gian, mềm mại như một cái ôm an ủi sau ngày dài mệt mỏi. Cô khẽ thở phào, trút bỏ hết những căng thẳng của một ngày bận rộn.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị thông báo WeChat từ một giờ trước.
Lúc đó, cô đang mải mê nhào nặn những khối bột mềm mịn, dồn hết tâm trí vào đơn hàng gấp nên chẳng còn tay chân nào để hồi âm.
Đó là tin nhắn thoại của Lý Như – cô bạn thân thiết nhất. Chân Tích lấy khăn bông lau sạch những vệt bột còn sót trên tay rồi mới nhấn mở.
Đầu dây bên kia, giọng nói của Lý Như vang lên đầy phấn chấn, tựa như mang theo cả luồng sinh khí tươi vui:
“Tích Tích à, tớ tìm được chỗ ở ưng ý cho cậu rồi nhé! Giá cả cực kỳ ổn, điều kiện phòng ốc lại đúng y chóc những gì cậu mong đợi. Tớ đã đi tiền trạm xem qua rồi, duyệt luôn! Đợi cậu xong việc mấy ngày tới, tụi mình cùng qua đó xem trực tiếp nhé?”
Chân Tích mím môi, khóe miệng khẽ cong thành một nụ cười thản nhiên, ngọt ngào như vị mứt trái cây ẩn sau lớp vỏ bánh.
Cô nhấn mở đoạn tin nhắn tiếp theo: “Nhận được thì nhớ rep tớ ngay đấy. À suýt quên, cậu đừng có mải làm bánh quá mà quên lịch livestream (*) tháng này. Cuối tháng rồi, mau mau xuất hiện đi bà cô ơi!”
Chân Tích thở dài, đưa ngón tay thon dài khẽ vuốt lên hàng mi mỏi mệt.
Cô nhìn quanh một lượt.
Căn phòng nhỏ hẹp vốn là một góc của cửa tiệm cô thuê, tuy được trang trí ấm cúng nhưng không gian sinh hoạt quả thực quá hạn chế, đôi khi gây ra không ít bất tiện.
Thương Thành là mảnh đất hoàng kim, nơi giá phòng cao đến chóng mặt.
Từ những năm tháng đại học miệt mài làm thêm ở tiệm bánh gần trường, cho đến tận bây giờ, Chân Tích mới tích góp đủ để nhen nhóm ước mơ về một thương hiệu của riêng mình, dự kiến sẽ khai trương trong thời gian tới.
Dù tiệm chưa chính thức mở cửa, nhưng lượng đơn hàng đặt trước trên mạng vẫn đổ về đều đặn. Muốn bám trụ và tỏa hương giữa phố thị phồn hoa này, cô hiểu mình chẳng có tư cách để lười biếng.
Gia đình vốn chẳng muốn cô bôn ba xứ người, bản thân cô cũng tốt nghiệp ở quê nhà, nhưng trong lòng Chân Tích luôn âm ỉ khát khao được tự mình lập nghiệp.
Hơn nữa... ở nơi đó, còn có những gương mặt mà cô chẳng hề muốn đối diện.
Tại sao lại đột ngột nhớ đến chuyện không vui đó chứ?
Chân Tích tắt khung chat với Lý Như, lướt sang nhóm trò chuyện của gia đình.
Ngoài những bài chia sẻ quen thuộc về bí quyết nấu canh gà hay cách nhận biết thực phẩm bẩn, hôm nay nhóm nhộn nhịp hơn hẳn.
Cô nhấn mở một tấm ảnh, đập vào mắt là gương mặt của một người đàn ông lạ lẫm kèm theo vài dòng giới thiệu vắn tắt về gia thế, nghề nghiệp. Trong lòng cô thầm cảm thán một tiếng não nề.
Lại bắt đầu rồi...
Từ ngày cô quyết định lên Thương Thành đến nay, những cuộc xem mắt trá hình này cứ lặp đi lặp lại không dứt. Cứ như thể gia đình chỉ hận không thể gả cô đi ngay lập tức vậy.
Chân Tích chợt nhớ về quá khứ, ánh mắt thoáng chốc đượm buồn, tựa như vị đắng của socola nguyên chất tan chậm trên đầu lưỡi. Cô buông điện thoại xuống, lầm lũi đi về phía phòng tắm.
Tình yêu sao? Cứ để tùy duyên đi vậy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận