Phó Dật Hạo khẽ bật cười trước cảnh tượng nhộn nhịp trên màn hình, anh im lặng nhấn chọn một món quà cao cấp gửi tặng.
Nhìn thấy thông báo quà tặng rực rỡ hiện lên, đôi gò má Chân Tích lập tức ửng hồng như quả đào chín.
Đây có phải là cách anh ngầm thừa nhận rằng mình vẫn luôn dõi theo cô không?
Bỏ mặc dòng bình luận đang gào thét đầy ghen tị: "Nữ thần thiên vị quá, chúng tôi cũng muốn được ưu tiên mà!", cô khẽ mím môi, lặng lẽ bắt đầu công đoạn tiếp theo.
Ở bước cuối cùng, cô nhẹ tay rắc một lớp bột matcha dày mịn lên bề mặt bánh ngàn tầng. Màu xanh mướt mát tựa như hơi thở của đồng nội hiện ra vô cùng dịu mắt. Cô nâng hộp bánh nhỏ xinh lên, gương mặt thanh tú lại xuất hiện trước ống kính, dịu dàng nhắc nhở:
"Dù trời đã sang thu nhưng tôi vẫn khuyên mọi người nên để bánh vào ngăn mát trước khi thưởng thức. Khi ấy, vị ngọt thanh khiết quyện cùng chút đắng nhẹ của trà mới thật sự tan chảy trên đầu lưỡi."
Cất hộp bánh vào tủ lạnh, Chân Tích khẽ thở phào.
Sau khi rửa sạch đôi tay còn vương chút hương bột thơm lồng lộng, cô mới quay lại chào hỏi mọi người.
"Không được cướp chồng của chúng tôi đâu nhé!"
Chân Tích lẩm bẩm đọc lại dòng bình luận.
Chẳng rõ Mộ Dật có còn đang xem hay không nên cô cũng thu lại vẻ "phóng túng" lúc nãy, nhỏ giọng đáp:
"Yên tâm đi mà, không ai cướp đâu, nam thần là của chung mọi người."
"Tôi đã thầm thích Mộ Dật nhiều năm rồi, kịch truyền thanh nào của anh ấy tôi cũng nghe đi nghe lại, ngay cả lúc chạy bộ cũng không nỡ tắt."
Lúc này, Phó Dật Hạo vẫn chưa rời khỏi phòng livestream.
Anh lặng lẽ ngắm nhìn cô gái trong màn hình.
Ngũ quan hài hòa, mái tóc buộc lỏng sau gáy trông thật mềm mại.
Khi cô cười, hai lúm đồng tiền sâu hoắm hiện ra ngọt ngào vô đối.
Tuy nhiên, anh thầm đánh giá rằng qua lớp kính lọc của máy tính, trông cô có phần kém sắc hơn so với thực tế.
Cô ấy ở ngoài đời xinh hơn nhiều.
Phó Dật Hạo tự đưa ra kết luận như thế.
Sau khi trả lời thêm vài câu hỏi, Chân Tích nhìn đồng hồ đã điểm chín giờ tối nên quyết định kết thúc buổi phát sóng:
"Hôm nay tới đây thôi nhé, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người."
Màn hình vụt tắt thành một khoảng đen thẫm.
Phó Dật Hạo đợi thêm vài phút mới từ tốn rời khỏi ứng dụng.
Anh đứng dậy khỏi sô pha, đột nhiên cảm thấy cổ họng hơi khô khốc.
Nhận ra trời đã muộn, anh định đi ngủ nhưng trước đó vẫn tạt qua bếp mở tủ lạnh. Đôi mắt hẹp dài lướt qua các ngăn kệ, nhận ra sữa đã hết sạch.
Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, anh thơ thẩn đi lại trong phòng khách một lát rồi quyết định xuống lầu mua sữa.
Sau khi dặn dò Phó Dật Tuyền đang vùi đầu vào bài tập, anh mở cửa bước ra ngoài.
Phó Dật Hạo lúc này chỉ mặc bộ đồ ngủ đơn giản, chân xỏ dép lê.
Vừa xoay nắm đấm cửa, anh chợt nghe thấy tiếng "cót két" quen thuộc từ phía đối diện.
Cửa nhà bên cũng vừa mở.
Phó Dật Hạo ngẩn người.
Chân Tích cũng sững sờ.
Anh ngẩn ngơ vì người con gái vừa mới rạng rỡ trên màn hình bỗng chốc đã hiện hữu bằng xương bằng thịt ngay trước mắt.
Còn cô kinh ngạc là bởi vẻ tương phản của anh; một Phó Dật Hạo trong bộ đồ mặc nhà trông gần gũi và dịu dàng hơn hẳn vẻ chỉnh chu ban ngày.
Trên tay Chân Tích là một túi rác lớn chứa những đồ dùng cũ chưa kịp vứt khi chuyển nhà.
Cô định đi đổ rác, sẵn tiện mua chút sữa để dễ ngủ vì vốn là người lạ giường.
"Chào anh..."
Chân Tích lí nhí mở lời.
Phó Dật Hạo nhận ra cô vẫn mặc bộ đồ lúc livestream, chỉ là đã tháo kính áp tròng và thay bằng một chiếc gọng kính to bản.
Tim Chân Tích bỗng đập loạn nhịp khi nghĩ đến việc anh vừa xem mình trên mạng, giờ lại tình cờ gặp nhau ngoài đời. Một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô.
"Cô đi đổ rác à?"
Thanh âm của anh chậm rãi vang lên, mang theo độ rung nhẹ đầy từ tính tựa như một dòng điện chạy qua, làm tê dại cả lồng ngực Chân Tích.
Thật là hết thuốc chữa với cái giọng nói này mà!
"Để tôi đi cùng cô."
Phó Dật Hạo bước về phía cô, định đưa tay cầm giúp túi rác.
Chân Tích sực tỉnh, vội vàng xua tay:
"Không cần đâu anh, tôi còn định ghé qua siêu thị dưới lầu mua vài thứ nữa."
Nghe vậy, Phó Dật Hạo khẽ cong môi, đôi mắt hiện lên ý cười nhạt: "Được thôi."
Anh thu tay lại, nhưng bước chân vẫn không hề rời đi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận