Nhịp tim của Chân Tích bỗng chốc lỗi nhịp, gia tốc không phanh.
Ngay khi Phó Dật Tuyền vừa nhìn thấy cô, cô bé đã vội vàng rạng rỡ chạy đến chào hỏi.
“Chị Chân Tích ơi ~”
Cô bé chìa ra một chiếc hộp nhỏ thắt nơ xinh xắn: “Quà mừng khai trương của chị đây ạ.”
Chân Tích hơi bất ngờ, nhẹ nhàng đón lấy món quà từ tay Dật Tuyền.
Hóa ra cô nhóc này thật sự nghiêm túc với ý định muốn học làm bánh đến vậy sao?
“Cảm ơn em nhé.”
Khóe môi cô khẽ cong, đôi lúm đồng tiền ngọt lịm như mật hiện rõ trên gương mặt thanh tú, nhưng rồi ánh mắt cô lại vô thức rơi vào người đàn ông đứng ngay phía sau.
Phó Dật Hạo khẽ nhếch môi, ý cười lan tỏa trong đáy mắt: “Quà là tôi mua đấy, con bé chỉ đang 'mượn hoa dâng Phật' thôi.”
Chân Tích sững người, chiếc hộp nhỏ trong tay bỗng chốc trở nên nóng bỏng như mang theo hơi ấm từ lòng bàn tay anh.
Phó Dật Tuyền nghe thấy thế, lập tức quay đầu liếc anh trai mình một cái sắc lẹm.
Nhìn hai anh em nhà họ chí choé trừng mắt nhìn nhau, Chân Tích không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Chị Chân Tích, là anh ấy dẫn em đến đấy, nếu không em đã bị giam lỏng ở nhà để làm bài tập rồi.
Em vừa từ nhà anh ấy về, anh ấy liền tiết lộ chị chính là hàng xóm mới của anh.”
Dật Tuyền bĩu môi, ra vẻ vô cùng bất mãn.
Có lẽ vì hôm nay là chủ nhật nên cô bé không mặc bộ đồng phục rộng thùng thình thường ngày mà diện một chiếc áo khoác năng động cùng quần jeans sáng màu, trông tràn đầy sức sống thanh xuân.
Chân Tích cười đáp: “Ừm, khi nào rảnh rỗi, em cứ ghé qua nhà chị chơi nhé.”
Đôi mắt Phó Dật Tuyền lập tức sáng bừng lên như sao sa: “Thật không ạ?”
Chân Tích gật đầu khẳng định, sau đó lấy từ trong quầy kính ra một hộp bánh nghìn tầng mát lạnh, trao tận tay cô bé: “Tặng em này.”
Dật Tuyền hớn hở nhận lấy, dõng dạc tuyên bố nhất định sẽ trở thành khách hàng trung thành ủng hộ chị rồi thoăn thoắt chạy đến phía sau quầy để ngắm nghía những khay bánh ngọt được bày trí tinh tế.
Lúc này cửa hàng bắt đầu đông khách, nhân viên chỉ có hai người nên Lý Như vừa thấy hai anh em họ đến đã vội vàng tiến lại gần để đón tiếp.
Phó Dật Hạo bước thong dong hai bước, rồi dừng lại ngay trước mặt Chân Tích.
Cô ngẩn ngơ, trên tay vẫn nâng niu món quà ban nãy.
Cô ngước nhìn người đàn ông đang bao phủ lấy mình bằng một khí chất trầm ổn, đôi môi xinh xắn hơi vểnh lên, huơ huơ hộp quà trong tay: “Cảm ơn anh nha.”
Phó Dật Hạo khẽ đưa đầu lưỡi chạm vào răng, im lặng một nhịp rồi mới chậm rãi mở lời: “Thế còn của tôi đâu?”
Thanh âm của anh trầm thấp, du dương như tiếng đàn cello được kéo lên giữa đêm tĩnh mịch, len lỏi qua không gian náo nhiệt mà chạm vào màng nhĩ cô.
Chân Tích sững sờ, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh một vở kịch cổ phong mà anh từng lồng tiếng.
Đó là vai một vị công tử đào hoa, phong lưu đa tình, cách nói chuyện cũng hệt như lúc này: giọng điệu mang theo ý cười lười biếng, có bảy phần phong tình nhưng lại ẩn chứa ba phần nghiêm túc chân thành.
Nhân vật đó kết cục không vẹn toàn, từng khiến Chân Tích khóc đến cạn cả nước mắt vì thương cảm.
“Dạ?”
Cô vô thức kéo dài âm cuối, giọng hơi cao lên vì ngạc nhiên.
Khi phát hiện mình đang nhìn chằm chằm vào anh không rời mắt, Chân Tích mới bừng tỉnh, tim đập loạn vì bối rối.
Vừa rồi anh nói gì cơ? Của tôi đâu? Cái gì của anh?
“Hả?”
Cô ngơ ngác hỏi lại lần nữa.
Phó Dật Hạo bật cười thấp, lồng ngực khẽ rung động:
“Tôi nói là, Tiểu Tuyền có bánh rồi, vậy phần của tôi đâu nào?”
Chân Tích lúc này mới sực tỉnh, nhận ra mình vừa chỉ tặng bánh cho em gái anh mà bỏ quên người "tài trợ" chính.
“Anh cũng thích bánh ngọt sao?”
Cô đưa tay vuốt lại lọn tóc mai ra sau tai, ngập ngừng hỏi tiếp:
“Tôi cứ tưởng đàn ông thường ít ai thích đồ ngọt... Anh có ăn được ngọt nhiều không? Ở đây tôi có mấy loại bánh vị rất thanh, độ ngọt vừa phải, anh có muốn nếm thử một chút không?”
“Tôi rất thích. Cô cứ xem rồi gợi ý cho tôi là được.”
Không gian xung quanh vô cùng ồn ào, dòng người chen nhau mua bánh và chụp ảnh check-in cho tiệm bánh vừa nổi danh trên mạng.
Thế nhưng, giữa muôn vàn tạp âm của phố thị, cô vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một thanh âm của Phó Dật Hạo.
Từng con chữ rõ ràng, mang theo độ rung nhẹ đầy từ tính, xuyên qua đám đông náo nhiệt, rót thẳng vào thính giác cô, rồi cứ thế mà len lỏi tận sâu vào trái tim.
“Ầm—”
Chân Tích cảm thấy như trái tim mình đã hoàn toàn tan chảy dưới sức nóng từ giọng nói ấy rồi...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận