Vừa về đến nhà, Chân Tích còn chưa kịp trút bỏ lớp áo ngoài đã mệt mỏi đổ gục xuống ghế sô pha. Một lúc sau, cô mới gắng gượng đứng dậy, tìm uống hai viên thuốc giảm đau.
Trong căn bếp nhỏ của cô, loại đường nào cũng có sẵn, duy chỉ thiếu đường đỏ. Thất vọng quay lại sô pha, cô ôm chặt lấy chiếc gối, định bụng nằm nghỉ một lát cho qua cơn đau rồi mới vào phòng ngủ.
Có lẽ do thuốc bắt đầu có tác dụng, Chân Tích dần rơi vào trạng thái lơ mơ, ý thức mông lung như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ. Cô cuộn tròn người lại, nhìn ánh đèn phòng khách bỗng chốc nhòe đi, chồng chéo lên nhau.
“Đinh đong——”
Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột, kéo theo sự tỉnh táo quay về.
Chân Tích hơi ngẩn người, nhưng chỉ mất một giây, trái tim đã mách bảo cho cô biết người đang đứng ngoài cửa là ai. Cô vội vàng xỏ dép lê, chạy nhanh ra mở cửa.
Đúng như cô dự đoán…
Anh đứng đó trong bộ đồ ngủ lụa đen, mái tóc ngắn vẫn còn hơi ẩm nước, tỏa ra một mùi hương thanh sạch hòa lẫn với hương vị nồng ấm… là nước đường đỏ gừng sợi.
Nước đường đỏ gừng sợi sao?
Ánh mắt người đàn ông thoáng hiện vẻ lo lắng. Thấy sắc mặt Chân Tích đã khá hơn nhưng quần áo vẫn nhăn nhúm vì vừa nằm xuống, anh liền đoán được cô mệt đến mức chưa kịp thay đồ.
“Tôi có làm phiền cô không?”
Phó Dật Hạo khẽ hỏi đầy lịch sự. Lúc này Chân Tích mới bừng tỉnh, cô lúng túng nghiêng người nhường lối cho anh vào nhà. Cô hoàn toàn không kịp nghĩ đến việc đêm hôm khuya khoắt lại để một người đàn ông vào nhà mình có điều gì không ổn.
Phó Dật Hạo khẽ đẩy đầu lưỡi lên răng cấm, bước qua vai Chân Tích vào bên trong. Cô lặng lẽ đóng cửa, dõi theo bóng lưng cao lớn của người trước mắt.
Trên tay Phó Dật Hạo là bát sứ nhỏ đựng nước đường gừng, những ngón tay thon dài trắng trẻo của anh khẽ bao quanh vành bát. Mùi gừng cay nhẹ quyện với hương đường đỏ nồng nàn lan tỏa trong không gian, khiến tâm trí Chân Tích có chút ngẩn ngơ.
Bắt gặp ánh nhìn của cô, anh không nhịn được mà lên tiếng giải thích: “Tuy rằng tôi không rõ cô gặp chuyện gì, nhưng em gái tôi – Tiểu Tuyền thỉnh thoảng cũng bị đau như vậy nên…”
Anh đưa bát nước về phía trước một chút.
“Cảm ơn anh.” – Chân Tích đón lấy.
Sực nhớ ra điều gì đó, cô mời Phó Dật Hạo ngồi xuống rồi vội vã chạy vào trong. Sau khi đặt bát nước đường lên bàn, cô quay ra với một hộp bánh nhỏ mang nhãn hiệu tiệm của mình.
“Cảm ơn anh rất nhiều. Đây là loại bánh quy bơ mới của tiệm tôi, vẫn chưa ra mắt thị trường. Nghe anh nói anh thích đồ ngọt, anh cầm lấy ăn thử nhé.”
Phó Dật Hạo nhận lấy hộp bánh, bất giác bật cười thành tiếng.
“Bánh ít đi, bánh quy lại sao?”
Hai má Chân Tích lập tức đỏ bừng, cô không đáp lại mà vội vàng cúi đầu, nhấp một ngụm nhỏ nước đường. Chẳng hiểu sao, cô thấy hương vị lần này đặc biệt thơm ngon, cái vị cay nồng của gừng sao mà dịu dàng đến thế, vị ngọt của đường đỏ thì đậm đà như thấm vào từng tế bào.
Dường như sự ấm nóng ấy đã xoa dịu cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới. Phó Dật Hạo cứ lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo Chân Tích cho đến khi cô uống hết bát nước. Bị anh nhìn chằm chằm, cô ngượng ngùng đánh mắt nhìn sang hướng khác.
Tầm mắt anh lướt qua hộp thuốc trên bàn, liền tiện tay cầm lên xem.
“Thuốc giảm đau Ibuprofen? Đừng uống nhiều thuốc giảm đau quá, không tốt cho cơ thể đâu.”
Chân Tích nghe vậy chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu liên tục, trông chẳng khác nào một chú gà con đang mổ thóc.
Chứng kiến dáng vẻ ấy, Phó Dật Hạo không kìm được mà bật ra một tiếng cười khàn thấp. Tiếng cười ấy rung động từ lồng ngực anh, mang theo một độ trầm đầy từ tính, khiến màng nhĩ cô như bị điện giật nhẹ.
Khi cơn đau đã lùi xa, sự chú ý của cô lại va vào thanh âm quyến rũ ấy. Thật sự… quá đỗi êm tai.
“Anh… anh là đại thần Mộ Dật đúng không?”
Chân Tích lấy lại tinh thần, tiếp tục truy hỏi vấn đề này. Phó Dật Hạo không ngờ mạch suy nghĩ của cô lại nhảy vọt nhanh đến thế, khiến anh thoáng chốc không theo kịp.
Cô gái này cố chấp đến vậy sao? Nhất định phải hỏi cho bằng được? Vậy thì, anh cũng nên cho cô một câu trả lời rồi.
“Là tôi.”
Giây tiếp theo, gương mặt cô lập tức bừng sáng. Thần thái phấn chấn hẳn lên, đôi má lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ mồn một.
“Em biết mà, em không bao giờ nghe nhầm được thanh âm đó!”
Lúc Chân Tích cười, đôi má lúm khiến cô trông xinh xắn lạ thường, một vẻ đẹp tĩnh lặng mang hơi hướng của mỹ nhân cổ điển. Phó Dật Hạo không nói gì, chỉ thản nhiên ngắm nhìn cô.
Cuối cùng cũng nhận được xác nhận, Chân Tích không giấu nổi vẻ hưng phấn. Thần tượng mà cô yêu thích bao nhiêu năm, người mà mỗi ngày cô đều canh chừng trên YY, theo dõi từng dòng trạng thái trên Weibo, nghe đi nghe lại từng bộ kịch truyền thanh… giờ đây đang ngồi ngay trước mặt cô.
Mọi khoảng cách mông lung như lớp lụa mỏng giữa hai người giờ đây đã tan biến không dấu vết. Một cảm giác tê dại và kích động chiếm trọn tâm trí Chân Tích.
Nhìn bát nước đường đã cạn đáy, cô dạn dĩ hơn, giọng nói cũng trở nên thân thiết: “Em đã thích giọng của anh từ rất nhiều năm trước rồi. Thế nên lần đầu tiên nghe anh nói chuyện ngoài đời, em đã thấy rất giống. Từng bộ kịch của anh, em chưa bỏ sót một bộ nào cả.”
Nhìn dáng vẻ cuồng nhiệt của cô, Phó Dật Hạo không nhịn được ý định muốn trêu chọc "bạn nhỏ" này một chút. Thanh âm của anh bỗng trở nên trầm xuống, mang theo chút ý cười đầy ẩn ý:
“Anh biết chứ. Cả Weibo của em, anh cũng đã xem qua hết rồi.”
Câu nói ấy khiến mặt Chân Tích đỏ lựng lên như muốn bốc cháy.
Tất cả… anh đều đã xem qua. Vậy nghĩa là cô thích anh bao nhiêu, thích từ bao lâu, anh đều đã thấu rõ.
“A——”
Phó Dật Hạo vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm nhìn người con gái đang đỏ mặt tía tai trước mắt mình.
Bánh quy bơ còn chưa chạm môi, người uống nước đường cũng chẳng phải là anh. Thế nhưng, sao anh lại thấy không gian này bỗng chốc ngọt ngào đến lạ kỳ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận