Đây là lần đầu tiên Chân Tích bước chân vào thế giới riêng tư của Phó Dật Hạo.
Căn hộ của anh đi theo phong cách tối giản, mọi đường nét đều toát lên sự tinh tế nhưng có phần đơn điệu.
Gam màu chủ đạo là những sắc lạnh, hoàn toàn đối lập với gian phòng nhỏ tràn ngập hơi ấm và màu sắc của cô.
Chỉ cần liếc qua cũng đủ nhận ra, đây là không gian của một người đàn ông tôn thờ sự gọn gàng và tĩnh lặng.
Phó Dật Hạo thường ngày vốn điềm đạm, nhưng ngay khi vừa vào cửa, anh đã mệt mỏi tựa đầu vào sô pha, đôi mắt nhắm nghiền, dáng vẻ lộ rõ sự không thoải mái.
Không gian đột ngột rơi vào sự im lặng trầm mặc.
Đứng trước một Phó Dật Hạo có chút yếu lòng như thế, Chân Tích bỗng thấy đôi chút ngượng ngùng.
Cô khẽ liếm bờ môi khô khốc, ánh mắt lướt nhanh một vòng rồi dừng lại nơi gian bếp.
“Để tôi rót cho anh chút nước nhé?”
Phó Dật Hạo không đáp lời.
Chân Tích kiên nhẫn đợi thêm một lát, coi như anh đã ngầm đồng ý.
Cô vốn định nấu canh giải rượu nhưng nguyên liệu trong bếp quá thưa thớt.
Sau một hồi loay hoay, cô im lặng pha một ly nước chanh mật ong.
Những lát chanh vàng ươm chìm trong làn nước ấm, quyện cùng mật ong tạo nên một thứ thức uống có vị ngọt thanh khiết, dịu dàng.
Cô nhẹ nhàng đặt ly nước trước mặt anh.
Phó Dật Hạo vẫn giữ nguyên tư thế cũ, vầng trán anh đã lấm tấm mồ hôi, một tay ôm chặt lấy bụng.
“Có phải anh bị đau dạ dày không?”
Chân Tích khẽ nhíu mày lo lắng.
Cô đặt ly nước xuống bàn, dứt khoát xoay người: “Tôi đi nấu cho anh bát mì nóng.”
May thay, trong bếp vẫn còn một ít mì sợi và trứng gà.
Chân Tích tháo bớt phụ kiện, bắt tay vào chuẩn bị với những động tác thuần thục của một người luôn tìm thấy niềm vui trong bếp núc.
Tiếng trứng gà va vào thành bát lách cách, tiếng nước sôi sùng sục đầy sức sống.
Cô tỉ mỉ rắc thêm một lớp hành lá xanh mướt lên trên bát mì trứng, hương thơm thanh nhẹ bắt đầu lan tỏa, xua đi vẻ lạnh lẽo của gian phòng.
Chân Tích không hề hay biết, từ lúc nào Phó Dật Hạo đã đứng tựa cửa nhìn mình từ phía sau.
Dưới ánh đèn bếp vàng nhạt, bóng dáng cô trở nên mềm mại như một áng mây.
Chiếc áo len cao cổ ôm lấy thân hình mảnh mai, mái tóc dài xõa nhẹ trên lưng, đôi chân thon gọn trong chiếc quần jeans đứng bếp vô cùng tự nhiên. Chỉ là một bóng lưng bận rộn, nhưng lại mang đến cảm giác yên bình đến lạ kỳ.
Đến khi Chân Tích quay đầu lại, cô không khỏi giật mình khi thấy người đàn ông ấy đã đứng sát phía sau.
Phó Dật Hạo lười nhác tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nâu sẫm sâu hoắm nhìn cô không chớp.
Dưới tác động của men rượu, ánh mắt ấy dường như sáng hơn thường lệ, khóe miệng khẽ cong lên một độ cong đầy mê hoặc.
Nếu cô tiến gần thêm một chút nữa, hẳn sẽ thấy rõ hình bóng nhỏ bé của mình đang thu trọn trong con ngươi thâm trầm ấy.
“Làm phiền em rồi...”
Thanh âm của anh lúc này bị nhuốm bởi chút nồng nàn của cồn, trở nên trầm đục và có độ rung nhẹ đầy từ tính.
Giọng nói ấy như một thứ nhạc cụ cổ điển, trầm ấm và quyến rũ đến mức làm tê dại màng nhĩ, như thể một tiếng thì thầm mời gọi người ta phạm tội.
Chân Tích đứng ngây người tại chỗ, trái tim lỗi nhịp, đột nhiên quên mất phải phản ứng ra sao trước làn sóng cảm xúc vừa ập đến.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận