Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thanh Sơn (Dịch)
  4. Chương 25: Mười Khảm Linh Miêu

Thanh Sơn (Dịch)

  • 23 lượt xem
  • 1026 chữ
  • 2026-01-06 20:58:19

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Con mèo lên tiếng...

Nó thực sự đã biết nói?!

Đây có lẽ là chuyện quỷ dị nhất mà Trần Tích gặp phải kể từ khi đặt chân đến thế giới này.

Trong chính đường của y quán, ánh đèn dầu leo lét nhảy múa, hắt lên mặt hắc miêu những mảng sáng tối chập chờn.

Vẻ mặt Trần Tích lúc này cũng u uẩn như thế.

Hắn cẩn trọng đi một vòng quanh y quán, xác nhận hậu viện không có người, lại kiểm tra con phố tối tăm ngoài cửa cũng vắng lặng, bấy giờ mới quay lại nhìn con mèo đen nhỏ đang ngồi xổm trên quầy thuốc:

"Vừa rồi... ta nói là vừa rồi, ngươi đã nói chuyện?"

Hắc miêu im lìm nhìn hắn, không phát ra tiếng động nào nữa.

Nhưng Trần Tích dám chắc chắn, kẻ vừa cất tiếng chính là nó!

Chẳng lẽ nghi thức "Sính miêu" (đón mèo) lại tạo ra tác dụng thần kỳ đến vậy?

"Sao lại không nói nữa?"

Trần Tích nghi hoặc quan sát nó: "Nói thêm một câu xem nào, để ta xác nhận lại rốt cuộc là chuyện gì."

Con mèo nhỏ chỉ ngóc đầu lên, làm ra vẻ nghiêm túc, tuyệt nhiên không mở miệng.

Trần Tích suy nghĩ một lát: "Nói một câu đi, ta sẽ để dành tiền mua bánh bao cho ngươi ăn."

Hắc miêu: "..."

Trần Tích: "Mua cá khô."

Hắc miêu: "..."

Trần Tích hít sâu một hơi: "Hôm nay, con bạch miêu của Vân phi chắc là đã nện ngươi một trận ra trò nhỉ!"

Hắc miêu nghếch cổ đáp trả: "Nó cũng chẳng khá khẩm hơn đâu!"

Trần Tích cười như không cười nhìn nó, hắc miêu theo bản năng rụt cổ lại.

Hắn hỏi: "Sao vừa nãy không nói?"

Nó im lặng một lát: "Ta cũng không ngờ mình đột nhiên lại có thể nói chuyện."

Trần Tích dở khóc dở cười...

Hóa ra vừa rồi nó chỉ là theo bản năng đáp lại trong lòng, không cẩn thận bật ra tiếng.

Thời gian qua, thực chất nhiều lời hắn nói nó đều có phản hồi, chỉ là hắn không nghe thấy mà thôi.

Trần Tích nói: "Lúc nãy trong sính thư, ta đặt tên cho ngươi là 'Ô Vân', ngươi biết chuyện đó không?"

Ô Vân tỏ vẻ chê bai: "Nghe tệ chết đi được!"

Trần Tích chuyển chủ đề: "Ngươi khai mở linh trí từ khi nào?"

Hắn thích mèo, cũng có hiểu biết về chúng, đa phần mèo đều không thông minh, thậm chí là khá ngốc.

Nhưng Ô Vân trước khi biết nói đã rõ ràng có linh trí, nó nghe hiểu tiếng người, thậm chí biết phản ứng, điều mà khối kẻ còn chẳng làm được.

Ô Vân đáp: "Khai mở linh trí khi nào ư? Ta vẫn luôn như vậy mà."

"Sinh ra đã thế?"

"Sinh ra đã thế."

Trần Tích trầm ngâm: "Há miệng ra, để ta xem cái miệng của ngươi một chút."

Ô Vân lùi lại, móng vuốt sắc lẹm nơi gan bàn chân khẽ thò ra: "Dựa vào cái gì?"

Trần Tích bất lực: "Đừng có bướng bỉnh như vậy, giữa chúng ta nên có chút tin tưởng chứ!"

Ô Vân nghĩ ngợi: "... Được thôi."

"Lại gần ngọn đèn dầu này, há miệng ra... nào."

Ô Vân miễn cưỡng há miệng: "A..."

Trần Tích nhìn sâu vào trong, lẩm bẩm: "Một, hai, ba, bốn... mười khảm?"

Người yêu mèo thời xưa từng viết trong tâm đắc dưỡng miêu: khi đón mèo, cần nhìn miệng trước. Hàm trên của mèo có những đường rãnh nông như khảm.

Hai khảm là hạng ngu đần, chỉ biết ăn ngủ; chín khảm là hạng nhất, thông nhân tính, có thể bắt chuột giữ nhà.

Nói cách khác, chín khảm đã là cực phẩm, nhưng trong miệng Ô Vân có tới mười khảm.

Bên ngọn đèn dầu trên quầy, Ô Vân há miệng, phát ra âm thanh từ tận cuống họng: "Xong chưa đấy?"

"Xong rồi, xong rồi."

Trần Tích suy tư, có lẽ mười khảm chính là điểm đặc biệt của nó.

"Buồn ngủ quá."

Ô Vân tự nhiên nằm xuống, đầu vừa vặn gối lên lòng bàn tay Trần Tích, ấm áp vô cùng.

Nhưng nó nhanh chóng thấy không ổn, một kẻ cao quý như nó sao có thể nằm trong lòng bàn tay người khác?

Có nên đứng dậy không?

Thôi, nằm thêm tí nữa.

"Khoan đã, đừng ngủ vội."

 Trần Tích nói: "Chưa đưa viên châu cho ngươi, không biết giờ nó còn đẩy ngươi ra không, đứng lên thử xem."

Ô Vân bật dậy như lò xo, không còn chút buồn ngủ nào:

"Suýt quên mất ta đến đây vì viên châu đó... Mau đưa cho ta, nhanh lên!"

Trần Tích đưa viên châu thủy tinh ra. Lần này, nó thật sự không còn kháng cự Ô Vân nữa.

Một màu đen tuyền, Ô Vân "hút" một cái nuốt chửng viên châu vào bụng, rồi phóng vút qua khe cửa rời khỏi y quán, để lại một mình Trần Tích ngơ ngác.

Cứ thế mà đi sao?!

Đúng lúc này, Trần Tích cảm nhận được một luồng ấm áp truyền tới từ hướng Ô Vân vừa rời đi!

Luồng hơi ấm đó như nham thạch trong lòng núi, nóng bỏng và rực lửa, lại như trận mưa rào tháng Tám, bàng bạc và mạnh mẽ.

Cuối cùng, nó từ ấn đường thâm nhập vào cơ thể, thấm đẫm tứ chi bách hài, rồi chậm rãi quy tụ tại tâm khẩu.

Trần Tích sững sờ, đây là sức mạnh hắn chưa từng nếm trải.

Khác với sự bạo liệt của dòng khí băng lạnh trước đó, dòng nóng hổi này chỉ lững lờ trôi.

Dòng khí lạnh hắn không thể điều khiển, nhưng dòng khí nóng này dưới ý chí của hắn, quả nhiên đã khẽ chuyển động.

Khi hắn điều khiển nó xuôi theo huyết mạch rời khỏi đan điền, hắn cảm thấy những nơi nó đi qua vô cùng thư thái, giống như giữa tiết trời đông giá rét bỗng được ngâm mình trong suối nước nóng.

Vào cái đêm khuya tại bệnh viện tâm thần Thanh Sơn ấy, Trần Tích từng nghĩ đời mình chẳng còn gì luyến tiếc.

Hắn không lập kế hoạch cho nhân sinh, không mong chờ tương lai, cơm ngon hay áo đẹp đều chẳng còn quan trọng.

Nhưng giờ đây, lần đầu tiên hắn chân chính cảm nhận được một thế giới mới đầy huyền bí, và chính mình đang dấn thân vào đó.

Hơn nữa, Trần Tích không còn cô độc một mình nữa, hắn đã có một con mèo.

...

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top