Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thanh Sơn (Dịch)
  4. Chương 32: Một khắc sinh tử

Thanh Sơn (Dịch)

  • 20 lượt xem
  • 1165 chữ
  • 2026-01-06 21:22:37

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trần Tích vẫn còn chưa hoàn hồn: “ Lúc trước anh nói anh chưa từng thấy tu hành giả...?”

Vân Dương vừa định đáp lời, mở miệng lại nôn ra một ngụm máu.

Gã lấy tay áo lau khóe miệng: “ Chuyện của tu hành giả sao có thể công khai cho thiên hạ biết? Ngươi tu cái gì, tu đến cảnh giới nào, đều là chuyện không thể nói cho người khác.”

“ Tại sao?”

Vân Dương đầy ẩn ý nói:

“Tu hành cầu trường sinh đúng là tốt đẹp, nhưng đó chỉ là câu chuyện trong thoại bản. Trên con đường này, chỉ có sinh và tử. Ta thấy nhóc con ngươi có tiền đồ, sau này không chừng sẽ được đại nhân vật nào đó đề bạt, nhưng nhớ kỹ, nếu ngươi thực sự dấn thân vào con đường này, tuyệt đối đừng nói cho ai biết ngươi tu cái gì.”

Trần Tích rùng mình.

Lời này của Vân Dương ẩn chứa sự cảnh cáo sâu sắc, hẳn là kinh nghiệm xương máu mà đối phương từng trải qua.

Đang lúc suy nghĩ, Vân Dương lại ho ra một ngụm máu:

“Nhóc con, đêm nay nếu ngươi không tìm thấy chứng cứ định tội đám con cháu Lưu gia, chúng ta e rằng phải chết chùm rồi.”

Trần Tích nói:

” Hóa ra anh nói đêm nay bắt buộc phải tra ra chứng cứ là vì lo bị Chủ Hình Ty hỏi tội, tôi cứ tưởng Mật Điệp Ty các anh là lợi hại nhất cơ đấy.”

“Bớt nịnh nọt đi. Chủ Hình Ty quản lý nghi trượng giá trực trước điện, đám võ phu đó đương nhiên lợi hại.”

 Vân Dương lạnh lùng nói:

“Có điều, mọi người cùng làm việc dưới trướng Nội tướng, Mật Điệp Ty chúng ta ngày ngày xách đầu đi chém giết với Quân Tình Ty, bọn họ suốt ngày chỉ biết kiểm tra người nhà mình thì có bản lĩnh gì.”

Hai người đã tới trước cửa Chu phủ.

Vân Dương nhảy xuống ngựa trước, dùng lực đẩy cánh cửa sơn đỏ ra.

 Tiếng "két" vang lên giữa đêm tối nghe mà ê răng.

Chu phủ đã được dọn dẹp qua, bàn ghế đều đã dựng thẳng lại, cứ như thể ở đây chưa từng chết hơn mười mạng người.

Vân Dương đứng giữa sân quay đầu nhìn Trần Tích, gằn giọng:

“Thời gian không còn nhiều, ta đặt cược tất cả vào ngươi rồi, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng. Nói đi, lúc trước ngươi phát hiện ra cái gì ở Chu phủ?”

Trần Tích đi thẳng vào chính đường:

“Sách của Chu Thành Nghĩa thu dọn để đâu hết rồi?”

“Một cuốn cũng không thiếu, đều ở đây.”

Trần Tích đứng trước giá sách, nhanh chóng lấy từng cuốn xuống lật xem.

Vân Dương thấy hắn chuyên tâm, bèn bước ra sân, chỗ không người lấy ra một con rối da (bì ảnh nhân).

Gã cắn ngón tay trỏ, dùng máu tươi điểm nhãn cho nó.

Con rối da sống lại, trên mặt lộ ra nụ cười quái dị, lảo đảo nhảy lên tường viện, chạy về hướng đông.

Gã quay lại chính đường thì thấy Trần Tích đã chọn ra hai cuốn sách:

 “Manh mối hẳn nằm trong hai cuốn này.”

Vân Dương nhận lấy lật xem, lại phát hiện nội dung hai cuốn y hệt nhau:

“ Cả hai đều là thiên thứ tám "Vi Chính đệ nhị" trong "Tứ Thư Chương Cú Kinh Chú". Một cuốn trong đó chắc là do Chu Thành Nghĩa tự tay chép lại, ta nhận ra thủ bút của lão.”

Thời đại này, cách thức lưu thông sách vở thường là mua bán, mượn đọc, truyền tay nhau chép lại, hoặc cướp bóc, trộm cắp.

Việc in ấn sách bị các thế gia lũng đoạn, giá cả đắt đỏ, nên mượn đọc và chép lại là hành vi rất phổ biến.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Chu Thành Nghĩa không thiếu tiền.

Trần Tích chỉ vào bức tường với hàng trăm cuốn sách:

“Chu Thành Nghĩa đường đường là Huyện thừa một huyện, bề ngoài tỏ vẻ thanh liêm, nhưng hắn lén nuôi đàn bà bên ngoài, đến người hầu cũng có hơn mười đứa, sao lại phải tự mình chép sách? Tôi đoán, mỗi lần Chu Thành Nghĩa mượn sách, trả sách chính là phương thức truyền tin của hắn. Cuốn sách vừa mới chép xong này chưa kịp trả lại, bên trong hẳn là có bí mật hắn muốn truyền đi.”

Vân Dương nhìn Trần Tích bằng ánh mắt kỳ lạ:

“ Lần trước thứ ngươi xem xét đầu tiên chính là những cuốn sách này, lúc đó ngươi đã phát hiện ra manh mối, sao không nói ra ngay để giữ mạng mà lại tiếp tục tìm manh mối khác?”

Trần Tích đáp:

“Thông tin giữ mạng có nhiều thêm một chút cũng không sai. Vả lại, khi ấy chỉ có một khắc đồng hồ, tôi tuy biết nó có vấn đề nhưng không dám bảo đảm mình có thể phá giải được mật mã của Quân Tình Ty trong ngần ấy thời gian.”

Đêm đó, Trần Tích tuy sợ hãi nhưng chưa từng hoảng loạn.

Quân bài tẩy của hắn cũng giống như mảnh gốm vỡ luôn nắm chặt trong tay, chưa từng buông lỏng.

Vân Dương mệt mỏi ngồi xuống ghế:

“ Vậy giờ ngươi có nắm chắc không?”

“Nếu còn hai canh giờ nữa thì hẳn là được. “

Trần Tích khẳng định.

Lời còn chưa dứt, ngoài Chu phủ đã vang lên tiếng móng ngựa.

Hai người ngước nhìn, thấy Giảo Thố đang dẫn theo hơn mười mật điệp nhảy xuống ngựa.

Cô đưa dây cương cho một mật điệp, rảo bước vào phủ:

“Đóng cửa! Trên đường về tôi phát hiện Lưu gia đang đốt đuốc kéo quân tới đây, người rất đông!”

Vân Dương kinh ngạc:

“Chúng định làm gì?”

Giảo Thố nặng nề nói:

“ Lưu lão thái gia chết rồi.”

Vân Dương chấn động nhìn Giảo Thố:

 “Lưu lão thái gia chết rồi?! Trần Tích, sư phụ ngươi không phải đã tới đó rồi sao, y thuật của lão không xong rồi à!”

Trong phòng, Giảo Thố nghiêm trọng:

“ Chết cách đây một canh giờ, người nhà họ Lưu lúc này đang sục sôi phẫn nộ.”

“ Mẹ kiếp!”

Vân Dương xoa mặt:

“ Chúng ta cũng đen đủi quá rồi đấy, rõ ràng là bản thân lão không xong, sao lại trách chúng ta được, cái bồn cầu đầy phân này sao lại úp lên đầu ta rồi?!”

Giảo Thố nói:

 “Dưới tay tôi có hai mật điệp không rõ tung tích, có lẽ đã bị chúng giết trong lúc hỗn loạn. Trong nhóm người này có giấu những "Hành quan" do Lưu gia nuôi dưỡng.”

Vừa dứt lời, bên ngoài lại truyền đến tiếng móng ngựa, tiếng chân người dồn dập.

Người nhà họ Lưu đến rất nhanh, rất gấp!

Có kẻ gào thét:

“Chúng không bằng không cứ mà bắt cử nhân trẻ tuổi nhà họ Lưu ta vào Chiếu ngục hại chết, khiến lão thái gia uất ức mà quy tiên, hôm nay nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích!”

“ Đúng! Phải cho một lời giải thích!”

Giữa tiếng người huyên náo, giữa ánh lửa bập bùng đầy bất an, Vân Dương nhìn Trần Tích với vẻ mặt quái dị: “Bây giờ, e rằng ngươi chỉ còn lại một khắc đồng hồ thôi.”

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top