Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thanh Sơn (Dịch)
  4. Chương 34: Cuộc Đào Thoát Trong Đêm

Thanh Sơn (Dịch)

  • 20 lượt xem
  • 1060 chữ
  • 2026-01-06 21:36:11

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Vân Dương sải bước quay lại, không còn vẻ trấn định như vừa rồi:

“Giảo Thố, đối phương đã động sát tâm!”

Giảo Thố chớp mắt:

“Lưu Hiển Minh muốn mưu phản?”

Vân Dương thở dài:

“Đêm nay hắn không điều động binh mã Lạc Thành tới, rõ ràng là muốn coi đây là việc riêng trong nhà. Nếu hắn sắt đá báo thù cho ông nội, sau đó hắn cùng lắm bị phát phối, nhưng ngươi và ta coi như chết trắng tay. Loại chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, định tính thế nào, chẳng phải chỉ là một câu nói của các vị đại thần trên triều đình sao? Văn quan khi quân! Hèn chi lúc rời kinh Kim Trư nói chuyến công lao này hơi 'phỏng tay', vẫn là hắn tinh ranh...”

Giảo Thố lại chớp mắt:

“Vậy chúng ta tính sao, tranh thủ lúc bọn chúng chưa vây kín tường sau, chạy thôi.”

Vân Dương chần chừ:

“Nếu cứ thế mà chạy, uy nghiêm của Mật Điệp Ty đặt ở đâu?”

Giảo Thố trợn mắt:

“Vậy tôi tự chạy nhé.”

Vân Dương: “Cùng chạy!”

“Nhưng ở đây có một vấn đề”

Giảo Thố cười híp mắt nhìn về phía Trần Tích:

“Hắn thì tính sao? Mật điệp sát ra ngoài đều không vấn đề, nhưng nếu trong đội ngũ Lưu gia có cao thủ ẩn mình, mang theo hắn là một gánh nặng.”

Nói xong, hai người nhìn nhau, rồi cùng quay sang nhìn Trần Tích.

Vân Dương mặt không cảm xúc cầm lấy hai cuốn Tứ thư chương cú kinh chú trên bàn:

“Bỏ hắn lại đây, sách đã lấy được, Mật Điệp Ty tự có người phá giải.”

Giảo Thố nói:

“Phải giết tiểu tử này đi thôi, bằng không rơi vào tay người nhà họ Lưu, đối phương sẽ biết chúng ta không có chứng cứ, hắn sẽ trở thành nhân chứng sống.”

Hai kẻ như rắn rết này lật mặt nhanh hơn lật sách, đã quyết định bỏ rơi Trần Tích.

Giảo Thố ra hiệu cho mật điệp, chỉ thấy mười mấy viên mật điệp lặng lẽ thu đao, nhanh chóng thối lui về tường sau, ngay cả chiến mã cũng từ bỏ.

Vân Dương và Giảo Thố vốn tưởng Trần Tích sẽ gào khóc cầu xin họ mang theo, nhưng không hề.

Trần Tích đứng trước giá sách, lấy từng cuốn từng cuốn xuống lật xem nhanh chóng, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

Hắn không xem kỹ từng cuốn, đa số chỉ lướt qua rồi ném xuống đất, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó với mục tiêu cực kỳ rõ ràng.

Dưới chân Trần Tích, sách đã chất thành một lớp dày, ngập đến tận đầu gối.

Cuối cùng, hắn ném toàn bộ sách xuống đất, rơi vào trầm tư.

Ngay khi Giảo Thố định ra tay diệt khẩu, chợt nghe Trần Tích lên tiếng hỏi:

“Hai vị không muốn tìm chứng cứ thông địch của con em Lưu gia nữa sao?”

...

Trần Tích khép cuốn sách trong tay lại, bước ra khỏi đống sách.

Vân Dương và Giảo Thố nhìn nhau đầy kinh ngạc, Giảo Thố tò mò:

“Sao tôi cảm thấy hắn so với đêm hôm đó hơi khác rồi?”

“Đúng là khác rồi.”

“Hì,” Giảo Thố nghiêng đầu đánh giá Trần Tích:

“Ngươi phá giải được bí mật trong cuốn sách kia rồi sao?”

Trần Tích khẳng định:

“Ta đã biết chứng cứ thông địch của con em Lưu gia ở đâu rồi.”

Vân Dương nghi hoặc:

“Ngươi không phải nói dối để chúng ta mang theo chạy trốn đấy chứ?”

Trần Tích nói:

“Ta chỉ là một học đồ y quán nhỏ bé, dù có lừa các người đưa ra ngoài, chẳng phải vẫn sẽ bị các người giết chết sao?”

Vân Dương nhìn hắn nửa cười nửa không:

“Vậy ngươi nói xem chứng cứ ở đâu?”

Trần Tích siết chặt thêm lớp vải xám che mặt, bình thản phân tích:

“Đêm nay là cuộc đấu giữa tập đoàn ngoại thích và Ty Lễ Giám. Nội tướng rõ ràng biết các người không thạo xử lý loại trường hợp này, nhưng không phái người khéo léo hơn tới, chính là muốn lợi dụng tính cách của các người làm dao để chém về phía Lưu gia. Hai vị nếu không tìm được chứng cứ mà bỏ chạy, e là về Ty Lễ Giám cũng không tránh khỏi bị trách phạt?”

“Đe dọa ta?”

Vân Dương nheo mắt.

“Vân Dương đại nhân, ngay cả khi bây giờ ta nói cho ngài biết chứng cứ ở đâu, nếu không có ta, e là ngài cũng chẳng biết phải tìm thế nào”

Trần Tích đáp trả.

Phía bên kia, Giảo Thố đã đưa ra quyết định, cô gọi một mật điệp tới:

“Thất Vạn, ngươi mang theo hắn, giữ lấy cái mạng nhỏ này cho hắn!”

Mọi người rút lui về tường sau Chu phủ, Giảo Thố nhanh nhẹn vọt lên đầu tường cảnh giới trước một bước, sau đó cô nói:

“Không có người, mau!”

Lúc này Vân Dương mới đứng dưới chân tường, dùng hai tay làm thang, đưa từng mật điệp lên mái ngói xám của tường bao.

Đến lượt Trần Tích leo tường, chân trái hắn đạp lên đôi tay Vân Dương, chợt dừng lại nghiêm túc nói:

“Vân Dương đại nhân, công lao lần này lớn tới mức ngài không tưởng tượng nổi đâu.”

Vân Dương cười lạnh:

“Muốn cố ý giẫm ta lâu thêm một lát chứ gì? Thật tưởng ta không nhìn ra chắc, mau cút qua kia đi!”

Nói xong, hắn dùng sức đôi tay hất Trần Tích lên đầu tường.

Tuy nhiên, khi bọn họ vừa mới nhảy qua hết, lại thấy một toán người nhà họ Lưu đang ôm củi khô định tới tường sau phóng hỏa.

Người nhà họ Lưu thấy bóng dáng mật điệp liền nộ hống:

“Mau tới đây, bọn chúng định chạy trốn từ phía sau!”

Mật Điệp Ty không ham chiến, nhanh chóng xuyên qua những ngõ sâu của Lạc Thành. Vân Dương hạ thấp giọng hỏi:

“Bây giờ đi đâu tìm chứng cứ?”

Trần Tích hỏi: “Vị cử nhân chết trong nội ngục tên là gì?”

“Lưu Thập Ngư!”

“Tới nhà hắn trước!”

Trần Tích bám theo sau mật điệp, cuồng bôn trên phố phường Lạc Thành.

*cuồng bôn: chạy nhanh, thể hiện tốc độ rất nhanh, không màng đến xung quanh

Gió lạnh đêm tối lướt trên mặt đường đá xanh của Lạc Thành, thổi vạt áo mọi người bay phấp phới, tóc mai rối loạn.

Phía trước là màn đêm, phía sau là tiếng hô sát.

Khoảnh khắc ấy, Trần Tích cảm thấy bản thân dường như cũng đã trở thành một Bất quy khách trong chốn giang hồ này.

*Bất quy khách : Kẻ hành khách không trở về

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top