Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thanh Sơn (Dịch)
  4. Chương 45: Mộng cảnh huyền vi

Thanh Sơn (Dịch)

  • 28 lượt xem
  • 1196 chữ
  • 2026-01-06 22:40:29

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thiếu niên đất Lạc Thành ôm một con mèo đen nhỏ, rảo bước trên con đường lát đá giữa đêm thâu.

 Bước chân khởi đầu còn nặng nề, nhưng sau đó dần trở nên thanh thoát.

Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, chẳng phải sao?

Hắn đã có một niềm hy vọng mới.

"Ô Vân, nói chuyện gì vui chút đi."

Trần Tích mỉm cười: "Kể ta nghe chuyện trong Tĩnh Vương phủ được không?"

Ô Vân lười nhác cuộn tròn trên cánh tay Trần Tích, lôi từ trong túi vải nhỏ màu xanh ra một miếng cá khô vừa gặm vừa nói:

"Cái nơi rách nát đó có gì hay mà kể. Vương phủ sâu thẳm, đám ma ma, nha hoàn đầy rẫy những chuyện bẩn thỉu. Ví như Xuân Hoa là người Tĩnh Phi mua về để câu dẫn Tĩnh Vương, kết quả Tĩnh Vương căn bản chẳng thèm liếc mắt nhìn ả. Lại như Xuân Dung - mụ đàn bà độc ác đó đố kỵ Xuân Hoa trẻ trung xinh đẹp, thường lén nhổ nước bọt vào cơm canh của ả..."

Trần Tích cười, chuyển sang chủ đề khác:

"Ngươi ở Tĩnh Vương phủ ba tháng nay, có xảy ra đại sự gì không?"

"Đương nhiên là có!"

Ô Vân xốc lại tinh thần: "Vương phủ sắp náo nhiệt rồi đây."

Ánh mắt Trần Tích lộ vẻ mong chờ: "Ồ?"

Ô Vân hào hứng nói:

"Sắp tới Tiết Trùng Cửu, trưởng tử của Tĩnh Vương là Chu Vân Khê, con gái của Tĩnh Phi là Chu Linh Vận, cùng con gái của Vân Phi là Chu Bạch Lý đều sẽ từ Đông Lâm thư viện trở về. Nghe nói còn có một tiểu hòa thượng đi cùng."

"Tiểu hòa thượng?"

Trần Tích nghi hoặc.

Ô Vân đáp:

"Nghe Tĩnh Phi nói đó là Chuyển thế Phật tử của phái Cát Ninh thuộc Mật Tông Vân Châu. Vì phái Cát Ninh cần sự ủng hộ và sắc phong của triều đình nên đã đưa hắn đến Trung Nguyên làm con tin."

"Đông Lâm thư viện rất nổi tiếng sao?"

Trần Tích tò mò.

Hắn nhớ rõ, hai vị ca ca của mình cũng từ nơi đó trở về.

Ô Vân giải thích:

"Nghe nói Đông Lâm thư viện cùng Thanh Nhai thư viện và Nhạc Lộc thư viện được xưng là Ninh triều Tam đại thư viện, là nơi tài tử thiên hạ đổ xô tới. Nghe nói học ngân mỗi tháng rất đắt đỏ, lại phải là con em thế gia mới được vào học. Mỗi kỳ khoa cử, số cử nhân đỗ đạt có tới ba phần là môn sinh của Đông Lâm."

"Kẻ tha hương ba năm mới về nhà, quả thật nên náo nhiệt một chút... Tĩnh Phi và Vân Phi ai là Chính phi? Chu Vân Khê là con của ai?"

Ô Vân trả lời:

 "Họ đều không phải Chính phi. Chính phi là mẫu thân của Chu Vân Khê, nhưng đã qua đời nhiều năm rồi... Ta phải về Vãn Tinh Uyển đây!"

Thấy đã sắp đến cửa Thái Bình y quán, nó đột nhiên nhảy khỏi lòng Trần Tích, loáng một cái đã mất dạng.

Trần Tích bước thêm một đoạn qua góc ngoặt, chợt thấy Lão Diêu đang đứng ngay cửa với gương mặt không chút cảm xúc, gặng hỏi:

"Ngươi đã đi đâu?"

Trần Tích suy tính: Nếu ta nói ta đưa một con mèo nhỏ đi tìm mẹ, lão nhân gia chắc chắn không tin...

Hắn bình thản đáp:

"Hôm nay lúc nghỉ ngơi con để quên đồ ở nhà, nên quay về lấy."

Lão Diêu nhíu mày, nếp nhăn trên trán hằn sâu lại:

"Thực ra học ngân hôm nay không phải do nhà ngươi đưa, đúng không?"

Trần Tích sững người.

Lão Diêu cười lạnh:

"Ta lúc đó đã thấy không ổn. Tâm địa mụ đích mẫu của ngươi vốn hẹp hòi, năm xưa vì không muốn đóng mười lạng bạc học ngân mỗi tháng ở Đông Lâm thư viện nên mới tống ngươi đến chỗ ta làm học đồ. Lúc này mụ có thể đóng học ngân cho ngươi đã là phúc đức rồi, làm sao có chuyện mua bao nhiêu lễ vật hiếu kính ta?"

Trần Tích im lặng, không biết đáp sao cho thỏa.

Lão Diêu lại nghi hoặc:

"Khoan đã, nếu tiền không phải nhà đưa, vậy học ngân ở đâu ra? Chẳng lẽ ngươi bám víu lấy phu nhân nhà nào..."

Nói đoạn, sắc mặt Lão Diêu đại biến, chòm râu tức đến độ suýt dựng ngược:

"Ngươi dù sao cũng là học đồ của Thái Bình y quán, nếu làm ra loại chuyện này truyền ra ngoài, khác quái gì ngươi trực tiếp đại tiện vào túi quần ta?"

Trần Tích: "... Dạ?"

"Dạ cái gì mà dạ?"

Trần Tích vội nói:

 "Sư phụ hiểu lầm rồi, con sao có thể làm loại chuyện đó."

"Vậy tiền này từ đâu mà có?"

Trần Tích trầm mặc giây lát:

"Sư phụ, con không thể nói, không muốn liên lụy đến người."

Lão Diêu đánh mắt lượng lờ nhìn hắn từ trên xuống dưới:

"Mật Điệp Ty? Ngươi đang làm việc cho Mật Điệp Ty?"

Trần Tích cảm thán, đúng là gừng càng già càng cay, mình chỉ tiết lộ chút ít mà đối phương đã đoán trúng phóc.

Hắn đành giải thích:

"Sư phụ, Vân Dương đã tìm đến tận cửa, con không có lựa chọn."

Lão Diêu nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, sau đó xoay người đi vào trong y quán:

"Có chọn được hay không, ngươi cũng đã chọn rồi. Ta không quản cũng chẳng hỏi, mỗi tháng ngươi cứ nộp đủ học ngân là được. Nhỡ một mai có chết ở bên ngoài, tốt nhất cũng đừng để ta biết... Mau cút đi ngủ!"

Cánh cổng y quán khép lại.

Tại góc phố An Tây, ba bóng người bước ra.

Vân Dương khoanh tay trước ngực, lẩm bẩm:

"Diêu Thái y dường như không mấy thiện cảm với Mật Điệp Ty chúng ta nhỉ."

Giảo Thố nhún vai:

"Không thích chúng ta cũng là chuyện bình thường."

Vân Dương nhìn sang người thứ ba:

"Mộng Kê, tên học đồ nhỏ kia chính là kẻ ta muốn thẩm vấn. Ta cần xác định xem hắn có phải gián điệp của Cảnh triều hay không."

Người đàn ông tên Mộng Kê vận một bộ đối lĩnh đại khâm màu nâu sáng, trên bào phục thêu hàng chục con trĩ rừng màu sắc sặc sỡ, trông hệt như đào hát trên sân khấu.

Mộng Kê vuốt lại mái tóc mai gọn gàng, cất giọng the thé:

"Một tên học đồ nhỏ mà khiến ngươi ra tay hào phóng vậy sao? Còn đặc biệt mời ta từ Khai Phong phủ tới đây."

"Ta trả tiền, ngươi làm việc. Thông tin cần thiết đã đưa cả rồi, chuyện khác đừng hỏi."

Vân Dương bình thản đáp.

"Được, bao ngươi hài lòng. Trong mộng muốn làm gì, đều do ta quyết định."

Mộng Kê cười lên lanh lảnh, khiến Giảo Thố không nhịn được mà nổi da gà.

Vân Dương tò mò:

"Ta luôn có một câu hỏi, tại sao ngươi dám đường hoàng phô trương môn kinh tu hành của mình ra như vậy, không sợ rước họa vào thân sao?"

Mộng Kê cười:

"Nội tướng đại nhân đã nói, kẻ tu môn kinh này thế gian chỉ có mình ta, ta thì sợ họa gì?"

Dứt lời, gã ngồi xếp bằng trên mặt đất, rút từ trong ngực ra một tấm hoàng phù.

Mộng Kê cắn nát đầu ngón tay, dùng máu tươi vẽ bùa lên giấy, cuối cùng dùng tấm phù đó gói một lọn tóc, nuốt chửng vào miệng!

Trong nháy mắt, đồng tử của Mộng Kê đảo ngược lên trên, trong mắt chỉ còn lại lòng trắng dã!

...

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top